Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 345

Chương 345: Trương Giản Chi chết

Lúc ở Cửu Tinh Quật, Dương Kỳ Lân bại dưới tay tôi, khi đó hắn đã bắt đầu mưu tính chuyện này rồi.

Tôi quay sang nhìn Trương Giản Chi, nói: "Trương Giản Chi, anh tưởng Dương Kỳ Lân xúi giục anh như thế là thật lòng muốn giúp anh sao? Từ đầu đến cuối hắn chưa từng có ý định muốn giúp anh! Nhất là sau khi Ngọc Kỳ Lân tôi được kết hôn với con gái nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh, hắn càng muốn lợi dụng quan hệ rộng rãi của Thần Tiên giáo, tung tin tôi muốn thách đấu Long Hổ Sơn. Cái hắn muốn khơi dậy không chỉ là mâu thuẫn giữa anh và tôi, mà còn là mâu thuẫn giữa nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh và Long Hổ Sơn. Nay gia chủ và các trưởng lão của nhà họ Hồ lần lượt xuất quan, chỉ riêng hồ ly chín đuôi trong tộc đã có ít nhất ba người. Với thực lực như vậy, nếu nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh thật sự đối đầu với Long Hổ Sơn, kết quả chỉ có lưỡng bại câu thương. Người đứng đầu Thiên Sư Phủ không xuất hiện, tôi cũng không mời trưởng lão nhà họ Hồ ra trận chính là vì không muốn để xung đột này căng thẳng, trở thành ân oán giữa các thế lực lớn trong giang hồ. Giờ này anh vẫn chưa hiểu nỗi khổ của sư phụ, của các sư bá và sư thúc của anh sao?"

Lời tôi nói chẳng khác nào đánh thức kẻ trong mộng.

Trương Giản Chi ngơ ngác nhìn tôi, rõ ràng trước đó hắn hoàn toàn không nghĩ đến điều này.

Trước đây hắn chỉ một lòng lấy được lấy được vị trí thiên hạ hành tẩu, tâm trí sớm đã bị mê hoặc.

"Dương Kỳ Lân... Dương Kỳ Lân... Tất cả là do cậu! Cậu hại tôi!" Trương Giản Chi gầm lên, nghiến răng rút kiếm, tung người nhảy lên, đâm thẳng về phía Dương Kỳ Lân.

Thực ra, tu vi của Trương Giản Chi không hề yếu. Một kiếm này mang theo cơn phẫn nộ, chém ra khí thế cực mạnh. Thế nhưng ngay lúc ấy, ông già giống hệt ông nội tôi vốn vẫn đứng yên từ nãy tới giờ bỗng xuất hiện chắn trước mặt Dương Kỳ Lân.

Ông ta chỉ nhẹ nhàng vung tay, một luồng sát khí ập tới nhấn chìm Trương Giản Chi.

Trương Giản Chi lập tức đánh bay ra, lăn lộn trên mặt đất.

Lão chỉ ra tay, không nói một câu.

Trương Giản Chi ngã xuống đất, phun ra ngụm máu đen. Hắn lại gắng gượng bò dậy xông tới, nhưng kết quả vẫn là kiếm còn chưa chạm tới người Dương Kỳ Lân, hắn lại bị đánh bay!

Lần này, Trương Giản Chi hoàn toàn không bò dậy nổi.

Phía sau, Dương Kỳ Lân cười nham hiểm, nói: "Anh nói tôi hại anh? Trương Giản Chi, rõ ràng là chính anh nôn nóng muốn đoạt lấy vị trí thiên hạ hành tẩu kia! Xương rồng là do anh cướp từ tay Ngọc Kỳ Lân, đại hội Thưởng Rồng cũng do anh muốn tổ chức! Chuyện này liên quan gì đến tôi?"

Những lời này khiến mọi người có mặt càng khinh thường Dương Kỳ Lân.

Trước đó họ còn nể mặt hắn là cháu của Dương Thiên Tượng mà kính trọng, nhưng nhìn phản ứng của Trương Giản Chi lúc này, ai nấy cũng đều hiểu tuy lời Trương Giản Chi nói có hơi cực đoan, nhưng phần lớn đều là sự thật.

Đương nhiên, điều mà mọi người quan tâm nhất không phải phản ứng của Dương Kỳ Lân, mà chính là phản ứng của Dương Thiên Tượng.

Dù cháu ruột mình gây nên tội lớn như thế, vậy mà Dương Thiên Tượng vẫn không chút do dự, chắn trước mặt Trương Giản Chi, thậm chí còn dùng sát khí nặng nề đánh Trương Giản Chi trọng thương.

Dù là bảo vệ cháu, nhưng chiêu đó quả thực quá độc ác!

Người đứng đầu Thiên Cương địa sát năm xưa sao có thể là kẻ tâm địa độc ác như vậy?

Khi ấy, chỉ cần nhắc đến cái tên Dương Thiên Tượng, mọi người trong giang hồ đều phải tôn kính. Bởi bất kể là thực lực hay nhân phẩm, ông đều được mọi người tâm phục khẩu phục.

Giờ đây, Trương Thiên Cơ nhìn chằm chằm Dương Thiên Tượng, cũng phải nhíu mày.

"Dương Thiên Tượng, nhiều năm không gặp, từ bao giờ ông đã trở nên tàn nhẫn độc ác đến thế? Chẳng lẽ lời trong sách cổ là đúng, tu luyện sát khí thì tổn hại tâm tính, đến ông cũng đã thay đổi rồi sao?"

Lúc này Dương Thiên Tượng mới lên tiếng: "Lân Nhi là cháu của tôi. Nếu có kẻ ra tay với cháu gái ông, ông sẽ làm thế nào?"

Trương Thiên Cơ giận dữ quát: "Ít nhất tôi cũng không hành động tàn nhẫn như vậy! Dù cháu của tôi có sai, cùng lắm tôi chỉ bảo toàn tính mạng của nó, chứ không phải bao che, không phân rõ trắng đen mà hại người khác!"

Tâm trạng của Trương Thiên Cơ lúc này, tôi hoàn toàn có thể hiểu được. Ông và ông nội tôi là tri kỷ, thế nên mới tạo ra bài ca vang danh thiên hạ ngày đó.

Nhưng hành động vừa rồi của Dương Thiên Tượng đã hoàn toàn phá vỡ hình tượng trong lòng Trương Thiên Cơ.

Người trước mắt này đã chẳng thể xem như tri kỷ nữa, bởi vậy, Trương Thiên Cơ vô cùng đau xót.

Dương Thiên Tượng thì thản nhiên cười lạnh: "Con gái thì sao so được với con trai? Lân Nhi là truyền nhân duy nhân của nhà họ Dương, còn cháu gái Trương Linh của ông liệu có gánh vác nổi truyền thừa của nhà họ Trương các ông không?"

"Ông..." Trương Thiên Cơ nghẹn lời.

Đạo bất đồng, chẳng thể chung đường. Trương Thiên Cơ đã không còn muốn nói nhiều nữa.

Lúc này, Trương Giản Chi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Dương Kỳ Lân, nói: "Người đứng đầu Thiên Cương Địa Sát năm xưa được người người kính trọng, tôi còn tưởng là cao thủ nhân phẩm thanh cao. Không ngờ... Chẳng qua chỉ có vậy. Dương Thiên Tượng, e rằng ông cũng biết Ngọc Kỳ Lân thật sự bị oan. Từ đầu đến cuối, cái chết của thầy trò Trương Kim An và hai quản lý của Thần Tiên giáo đều không liên quan tới Ngọc Kỳ Lân. Kẻ giết người thật sự chính là..."

Trương Giản Chi giơ tay chỉ thẳng về phía Dương Kỳ Lân, nhưng cái tên kia còn chưa kịp nói ra...

Dương Thiên Tượng bỗng ra tay, hai luồng khí đen phóng tới, một tia xuyên thủng ấn đường, một tia xuyên thẳng tim.

Hành động này cực kỳ đột ngột.

Trên có sát khí xuyên qua hồn mạch, hồn phi phách tán. Dưới có sát khí phá nát tâm mạch, đoạn tuyệt sinh cơ.

Trương Giản Chi co giật mấy cái rồi ngã vật xuống đất, thất khiếu chảy máu, tắt thở ngay tại chỗ.

Đối phương thế mà dám giết người diệt khẩu trước mặt bao nhiêu người!

Dù Trương Giản Chi chưa kịp nói ra cái tên, nhưng chân tướng đã quá rõ ràng, che giấu không nổi nữa.

Cái chết của Trương Giản Chi quá đỗi bất ngờ. Cho dù trước đó hình tượng hắn đã sụp đổ, nhưng dù gì hắn cũng là đệ tử nội môn của Long Hổ Sơn!

Đệ tử nội môn bị giết ngay trước cửa Thiên Sư Phủ, Long Hổ Sơn sao có thể bỏ qua dễ dàng?

Tôi không làm gì, chỉ quay sang nhìn về phía Thiên Sư Phủ, nhưng bên kia lại hoàn toàn im lặng. Tôi không khỏi nghi ngờ, chẳng lẽ người của Thiên Sư Phủ có thể nhẫn nhịn được đến thế sao?

Tôi không khỏi nhìn Trương Thiên Cơ, ông cũng đang nhìn về phía Thiên Sư Phủ.

"Xem ra thầy trò Trương Kim An đúng là do Dương Kỳ Lân giết!"

"Đạo trưởng Ngọc Kỳ Lân thật sự bị oan!"

"Không ngờ người đứng đầu Thiên Cương Địa Sát ngày nay lại bị sát khí bào mòn tâm tính đến vậy, còn cháu ông ta thì là kẻ vô cùng tàn nhẫn!"

"Vì để hãm hại Ngọc Kỳ Lân, ngay cả người của Thần Tiên giáo hắn cũng giết sạch.

"Đúng là cầm thú mà!"

"..."

Trên đài, Dương Kỳ Lân đứng sau lưng Dương Thiên Tượng cười ngạo mạn: "Mấy người có ai thấy tôi giết người chưa? Tôi nhắc lại lần nữa, cái chết của Trương Kim An không hề liên quan đến tôi! Còn hai quản lý của Thần Tiên giáo lại càng không phải do tôi giết. Những gì Trương Giản Chi vừa nói chẳng qua là chó cùng rứt giậu, ăn nói bậy bạ trước khi chết mà thôi! Lời vớ vẩn như thế, mấy người cũng tin hả?"

Ở bên dưới, mọi người lại nhao nhao bàn tán.

Có người đề nghị: "Cùng lắm thì... Hỏi linh hồn!"

Thế nhưng, dường như Dương Kỳ Lân sớm đã có chuẩn bị, hắn khẽ cười: "Được thôi, cứ hỏi đi! Tôi không sợ gì cả! Dù sao hung thủ cũng đâu phải tôi!"