Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 336

Chương 336: Lên Long Hổ Sơn

Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của tôi.

Khoảng hơn mười phút sau, Trương Thế Thành nhận được pháp thiệp hồi đáp, nói Thiên Sư Phủ đã đồng ý, bây giờ họ có thể đưa tôi lên Long Hổ Sơn.

Như vậy, kế hoạch tự chui đầu vào lưới của tôi có thể thuận lợi tiến hành!

Tôi muốn xem rốt cuộc kẻ đứng sau là ai!

Tôi tin khi tôi đến Long Hổ Sơn và tin Ngọc Kỳ Lân bị áp giải lên Long Hổ Sơn lan truyền, kẻ đứng sau chắc chắn sẽ lộ diện.

Sau khi rời khỏi Ưng Đàm, Trương Thế Thành dẫn đường, nhóm chúng tôi đến Long Hổ Sơn.

Trước lúc lên núi, tôi đã thấy trên con đường lên Long Hổ Sơn có rất nhiều người. Tôi thầm nghĩ, nơi thanh tịnh tu hành như vậy, hôm nay sao lại náo nhiệt thế?

Tôi hỏi Trương Thế Thành, hắn đáp: "Ngọc đạo trưởng, bây giờ tất cả mọi người đều đang dõi theo cậu, chắc chắn chuyện cậu lên Long Hổ Sơn đã lan truyền khắp nơi rồi!"

Nhanh thật!

Không hổ danh là Long Hổ Sơn, đúng là biết cách tạo tiếng vang.

Tuy nhiên, tôi có hơi thắc mắc: "Không phải chỉ là bắt một tên tà ma ngoại đạo thôi sao? Có cần phải đến nhiều người như vậy không?"

Trương Thế Thành do dự, không dám trả lời.

Tôi liền nói: "Ông cứ thành thật trả lời."

Lúc này, hắn mới hít một hơi thật sâu, nói nhỏ: "Tôi nói xong, cậu đừng giận nhé! Cậu là cao thủ luyện sát, những người đi theo pháp môn này ở trước mặt chính đạo thường sẽ bị gọi là tà ma ngoại đạo. Đương nhiên, trong số những cao thủ luyện sát có rất nhiều người nghĩa hiệp, được người đời kính trọng, nhưng, trước đó hành vi ác độc cậu g**t ch*t mấy vị đạo sĩ kia đã lan truyền khắp giang hồ. Mặc dù chuyện này vẫn chưa được xác định, nhưng người trong giang hồ đều cho rằng cậu chính là hung thủ, cho nên, giang hồ đã đồn cậu đang tuyên chiến với Long Hổ Sơn! Bây giờ, nghe nói cậu chủ động yêu cầu lên Long Hổ Sơn, chẳng phải càng chứng minh lời đồn tuyên chiến với Long Hổ Sơn là thật sao? Cho nên, những người này chắc chắn là nghe tin mà đến góp vui."

Khi nói chuyện, Trương Thế Thành đứng cách tôi rất xa, sợ rằng một kẻ ma đầu như tôi sẽ ra tay lấy mạng hắn.

Dù gì cảm giác áp bức mà tôi tạo ra khi vận sát khí lúc nãy khiến hắn bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy rùng mình.

"Góp vui? Bọn họ không quan tâm sự thật của chuyện này sao?" Tôi hỏi.

Trương Thế Thành sững lại: "Ngọc đạo trưởng, ý cậu là mấy người kia thật sự không phải cậu giết sao?"

Tôi gật đầu: "Tôi đã nói rồi, không phải tôi giết, tôi cũng không phải là ma đầu.

Trương Thế Thành hơi thay đổi ánh nhìn: "Nhưng bây giờ, bằng chứng đã xác thực, tất cả mọi người đều cho rằng thầy trò Trương Kim An là do cậu giết! Những người đến góp vui này chỉ nghĩ hai điều! Thứ nhất, cậu tuyên chiến với Long Hổ Sơn, có nghĩa là một kẻ tà ma ngoại đạo muốn khiêu chiến cao thủ của Thiên Sư Phủ, thậm chí là thiên sư. Thứ hai, Thiên Sư Phủ trừ ma diệt ác, chém giết ma đầu là cậu..."

Trương Thế Thành không nói hết câu sau, rõ ràng, ngay cả hắn cũng cảm thấy chuyện này mờ ám.

Tôi cười khổ, hỏi lại: "Chém giết tôi để mọi người cùng ăn mừng hả?"

Trương Thế Thành cười gượng: "Có lẽ... Là như vậy."

Đúng lúc này, phía sau tôi bỗng có một giọng nói vang lên: "Ôi trời, mọi người mau nhìn xem, người kia là ai?"

Nghe thấy giọng nói này, tôi lập tức quay đầu, liền nhận ra đối phương là Dương Kỳ Lân.

Hắn chỉ vào tôi, nói với mấy người bên cạnh: "Thấy không, người kia chính là đại ma đầu Ngọc Kỳ Lân! Mấy người có biết tại sao cậu lại gọi là Ngọc Kỳ Lân không? Nói thật cho mấy người biết, lúc thiếu gia đây còn ở tỉnh Nam, từng làm hội trưởng phân hội Thần Tiên giáo. Thằng nhóc này chính là muốn dựa hơi danh tiếng của tôi nên mới tự đặt cho mình một đạo hiệu què quặt như vậy! Sau này, sau khi Trương đạo trưởng chém xác rồng, hắn lập tức lại lan truyền mình là người làm việc đó, nổi tiếng lần nữa, thậm chí nhà họ Hồ cũng chấp nhận để hắn trở thành con rể nhà họ Hồ! Nói thật, tôi chưa từng thấy kẻ nào lại vô sỉ như vậy!"

Mấy người bên cạnh vừa nghe thấy đại ma đầu ở đây, đều bàn tán xôn xao, những người có thực lực yếu thì lập tức tránh xa.

"Thì ra Ngọc Kỳ Lân là cậu ta à!"

"Tôi cứ nghĩ là một cao nhân nào đó, không ngờ chỉ là một thằng nhóc ranh thôi!"

"Một nhân vật nhỏ bé như vậy mà dám tuyên chiến với Long Hổ Sơn, buồn cười thật đấy!"

Dương Kỳ Lân lập tức lên tiếng: "Có gì mà buồn cười, đó là vì mấy người không hiểu thủ đoạn của Ngọc đạo trưởng kia thôi! Địa vị của Long Hổ Sơn trong đạo môn chẳng lẽ mọi người không biết? Ngọc Kỳ Lân nói muốn tuyên chiến với Long Hổ Sơn là để mượn danh Long Hổ Sơn, nâng cao giá trị bản thân! Bây giờ mọi người đến góp vui, không phải đều là vì muốn xem Ngọc Kỳ Lân sao? Cứ như vậy, Ngọc Kỳ Lân đã trở thành một nhân vật nổi tiếng khắp mọi nhà rồi! Đương nhiên, không phải ai cũng có thể hiểu điều này, nếu không, tất cả đều đã trở thành nhân vật lớn như cậu ta!"

Những người bên cạnh cười nói: "Ôi, nhân vật như vậy, chúng tôi không có mặt mũi để làm đâu!"

"Hơn nữa, nhân vật lớn thì sao chứ? Bây giờ đã dính đến án mạng, chẳng phải vẫn rơi vào tay Thiên Sư Phủ sao?"

"Tội giết mấy người kia đã được xác thực, thằng nhóc này khó thoát khỏi kiếp nạn!"

Cũng có người nói: "Đằng sau cậu ta còn có nhà họ Hồ ở Tần Lĩnh đấy!"

Người bên cạnh lại nói: "Mấy người nghĩ nhà họ Hồ sẽ vì một kẻ bại hoại như vậy mà đối đầu với Thiên Sư Phủ sao?"

"Được rồi, mọi người cứ chờ đi, lát nữa chính là ngày tàn của tên ma đầu này!"

Nghe những lời này Dương Kỳ Lân đắc ý nhìn tôi.

Còn tôi tự chui đầu vào lưới, là để kẻ giăng bẫy lộ diện. Bây giờ, khi tôi đã rơi vào tay Thiên Sư Phủ của Long Hổ Sơn, Dương Kỳ Lân liền xuất hiện.

Quả nhiên là hắn!

Tôi nhìn chằm chằm Dương Kỳ Lân, Dương Kỳ Lân cố ý tỏ sợ hãi, nhắc nhở Trương Thế Thành: "Đạo trưởng, mấy... Mấy người nhớ canh chừng tên Ngọc Kỳ Lân kia, cậu ta là một ma đầu giết người không chớp mắt đấy!"

Tay sai của Dương Kỳ Lân cũng nói: "Áp giải đại ma đầu lên núi sao lại không có lấy một sợi xích?"

"Đúng vậy, ít nhất cũng phải dùng xích xích lại!"

"Đây là ma đầu đấy, không hợp ý, e rằng sẽ giết người!"

Lúc này, tôi quay người đi về phía Dương Kỳ Lân.

Nhóm của Trương Thế Thành đương nhiên không dám cản tôi.

Dương Kỳ Lân thấy tôi đi tới, sững người vài giây, rồi lập tức la lên: "Trương Thế Thành, mấy người còn đứng ngây ra đó làm gì? Tên ma đầu này nổi giận, e là lại muốn giết người đấy!"

Tuy nhiên, nhóm Trương Thế Thành không hề nhúc nhích, họ chỉ là người dẫn đường, họ đương nhiên không dám nhúng tay vào chuyện của tôi.

Chỉ vài bước, tôi đã đến trước mặt Dương Kỳ Lân!

Sát khí quanh người lan ra, tôi giơ tay lên, hai tên cấp dưới bị Dương Kỳ Lân lôi ra chắn trước mặt, bị tôi vung tay, hất văng ra xa!

Hai người đó lăn xuống cầu thang, không đứng dậy nổ

Đứng trước mặt Dương Kỳ Lân, tôi nhìn chằm chằm hắn, nói: "Trước đó hợp tác với Trương Kim An, tạo ra xung đột giữa tôi và bọn họ, sau đó, lại đón bọn họ đi, g**t ch*t, rồi vu oan cho tôi! Dương Kỳ Lân, loại thủ đoạn bẩn thỉu này, anh cũng dùng được sao? Vậy trong mắt anh, tính mạng của người khác có khác gì cỏ rác không?"