Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 280

Chương 280: Mạng này phải để lại!

Tôi bước tới, bế Tiểu Hắc lên.

Lúc này, nó vẫn chưa tỉnh. Rõ ràng là trong trận chiến vừa rồi với tên họ Tô này, nó bị thương rất nặng, hơn nữa vết thương trên ngực chắc chắn đã chạm đến mạch tim chí mạng.

"Tiểu Hắc!" Tôi khẽ gọi.

Tên họ Tô đối diện đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Gã trừng mắt nhìn tôi, chất vấn: "Chó đã trả cho cậu rồi, cậu còn muốn thế nào nữa? Đám người kia bị thương chẳng qua là do bọn họ kém cỏi thôi! Trên giang hồ này, kẻ yếu vốn chỉ có kết cục bị chém giết!"

Tôi ôm Tiểu Hắc, đi sang một bên.

"Hai vị tiền bối à, tình hình trong thôn này gã biết quá nhiều rồi. Gã còn đánh trọng thương bạn cháu, giết một con chó của cháu... Mạng này, phải để lại." Tôi thản nhiên nói.

Nhưng lời đó khiến tên họ Tô nghiến răng ken két.

"Cậu... Đừng có được voi đòi tiên! Cậu tưởng trong tình thế này, Tô Thừa tôi không còn cơ hội à?"

Gã mặt lạnh Tô Thừa siết chặt thanh kiếm trong tay, tưởng như sắp ra chiêu. Nhưng không ngờ, gã bất ngờ ném ra mấy lá bùa vàng. Những lá bùa bay lên giữa không trung, hóa thành hạc giấy, bay về phía xa.

Thế nhưng, lập tức có mấy tia sét từ trên trời bổ xuống đánh cho đám hạc giấy thành tro.

Người đội nón lá khẽ xoa tay một cái là xong chuyện.

Còn bên kia, người đeo mặt nạ quỷ nhẹ nhàng giơ tay, một luồng điện hình thành ngay trong lòng bàn tay, hóa thành thanh kiếm, đánh thẳng vào tay Tô Thừa!

"A!"

Tiếng kêu thảm vang lên!

Tay gã bị xuyên thủng, tấm ngọc bài trong tay cũng bị đánh nát, mảnh vụn rơi lả tả xuống đất.

Hạc giấy là để truyền tin, ngọc bài cũng vậy.

Tô Thừa giả bộ chuẩn bị ra chiêu, thực ra là để thu hút sự chú ý của hai cao thủ, đồng thời gã còn chuẩn bị hai cách truyền tin khác nhau. Nhưng trước mặt hai người này, mấy mánh khóe đó chẳng có chút tác dụng.

Ngọc bài bị phá, tay bị xuyên thủng.

Chiêu này khiến tôi ngây người.

Cũng là Chưởng Tâm Quỷ Lôi, nhưng lôi điện tôi đánh ra lúc nào cũng có cảm giác tản mát, tuy uy lực không nhỏ nhưng muốn ngưng tụ thành một thanh kiếm chuẩn xác như vậy thì tôi còn kém xa.

Dù sao, lôi điện vốn là thứ rất khó khống chế!

Xem ra, đây chính là ngưng lôi hóa hình mà cuốn sách cổ nhắc đến.

Thực ra trong sách có giải thích rõ, Chưởng Tâm Quỷ Lôi và Âm Sát Ngũ Lôi đều không phải là tuyệt chiêu hoàn chỉnh, mà là nền tảng bắt buộc của cao thủ luyện sát khí.

Trên nền tảng đó, mới có thể biến hóa ra muôn ngàn chiêu thức.

Sách vở chỉ dạy được phần ngọn, muốn tinh thông phải tự mình luyện.

Chỉ dựa vào một cuốn sách, thứ tôi học được vẫn còn phiến diện. Dù có đọc lại mười mấy lần, cũng không bằng tận mắt thấy người đeo mặt nạ quỷ ra tay một lần.

Nghĩ vậy, tôi vô cùng tâm đắc.

Bên kia, Tô Thừa nghiến răng chịu đựng, tay run rẩy, máu chảy đầm đìa, mồ hôi lạnh vã ra đầy trán vì đau đớn.

Nhưng gã vẫn không chịu bỏ cuộc, mà dùng máu tươi bôi lên thanh kiếm.

Hai tay nắm chặt chuôi kiếm, miệng lẩm nhẩm chú ngữ, sát khí cuộn lên dữ dội!

Thế trận càng lúc càng lớn.

Lão đội nón lá thấy vậy liền giơ tay, một đạo quỷ lôi từ lòng bàn tay đánh ra, lôi điện tụ lại, chém thẳng vào thanh kiếm đen. Người đeo mặt nạ quỷ cũng không chịu kém, lập tức tung chiêu, Chưởng Tâm Quỷ Lôi trong tay ông cũng biến thành kiếm ý!

Hai luồng quỷ lôi, hai kiếm ý, từ hai hướng đánh tới, cùng chém vào thanh kiếm đen!

Rắc!

Kiếm của gã lập tức nứt đầy vết, vỡ vụn!

Tô Thừa trừng mắt kinh hãi.

Chưa kịp phòng thủ, gã đã bị dư chấn của hai đạo quỷ lôi đánh trúng, cả người bay vọt lên không hơn hai mét, rồi rơi mạnh xuống đất.

"Cách luyện sát là học vấn lớn nhất của nhà họ Dương chúng ta. Tiểu Cửu, nền tảng của cháu không tệ, nhưng khi thi triển lôi pháp vẫn thiếu phối hợp chiêu thức, như vậy sẽ khiến uy lực của lôi pháp giảm đi rất nhiều." Người đeo mặt nạ quỷ vừa nói vừa như đang chỉ dạy tôi.

Điều này tôi đã nhận ra ngay từ lúc ông ra tay.

Tôi gật đầu.

"Quả nhiên là con cháu nhà họ Dương, ngộ tính cao. Tiếp theo, ông sẽ biểu diễn cho cháu một chiêu nữa. Khi nào có thời gian, hãy luyện thật kỹ. Có chiêu này trong tay, cho dù gặp phải cao thủ cũng có cơ hội hạ gục ngay tại chỗ!"

Nghe đến đây, tôi không khỏi bất ngờ.

Đây chắc chắn là tuyệt chiêu rồi... Lại còn mạnh đến mức đó sao?

Hiện tại tôi mới luyện được một phần của Tứ Tượng Sát, cách ngưng tụ kim đan còn rất xa.

Vậy mà thật sự có thể "giết ngay" sao?

"Xem cho kỹ."

Ông nhắc, sát khí trên tay đã được vận lên.

Trường khí đen sẫm xen lẫn sắc máu ngưng tụ thành những tia điện tím đen quấn quanh tay phải.

Tia điện trông như những con rồng nhỏ, quấn xiết nơi bàn tay.

Ngón tay biến đổi pháp quyết, kết hợp bộ pháp di chuyển.

Bất chợt, lôi điện tím đen biến thành sắc đen ánh vàng!

Khí thế và ánh sáng của nó lập tức bùng nổ!

Ánh sáng ấy phản chiếu lên gương mặt vừa gượng đứng dậy của Tô Thừa, khiến gã tối sầm mặt. Vì lời ông nói với tôi rõ ràng chỉ là để diễn chiêu... Mà gã lại bị biến thành bia tập luyện!

"Cho dù mấy người phá được ngọc bài truyền tin, thì dù tôi chết, nhà họ Tô cũng sẽ biết. Mấy người giết tôi, chắc chắn sẽ để lại dấu vết, nhà họ Tô sẽ không bỏ qua đâu!"

Tô Thừa cố nhấn mạnh chữ "nhà họ Tô", rõ ràng là muốn dùng đó để cầu đường sống.

Nhưng người đeo mặt nạ quỷ hoàn toàn không để tâm.

Ngón tay ông vẫn biến đổi không ngừng.

Trên cao, mây đen cuồn cuộn, tựa hồ đang tích tụ Âm Sát Ngũ Lôi, nhưng lôi điện vẫn chưa đánh xuống.

Lẽ nào chiêu này vừa dùng quỷ lôi vừa mượn sức Âm Sát Ngũ Lôi?

Tôi chăm chú quan sát, chợt nhớ ra trong sách cổ cũng có ghi chép về nó.

Nội dung nằm ở tận trang thứ mười chín, tên là Hóa Đan Kim Lôi. Trước giờ tôi chỉ mới luyện tới quyển sáu, từng nghĩ mình chưa đủ sức để dùng.

Tôi lặng lẽ ghi nhớ từng chi tiết khi ông thi triển chiêu.

Khi bộ pháp và pháp quyết hoàn tất, đột nhiên, tia sét đen ánh vàng trong tay ông như móng vuốt của mãnh thú, chộp thẳng vào đan điền của Tô Thừa!

Sắc mặt Tô Thừa thay đổi, nghiến răng muốn né!

Nhưng chưa kịp nhúc nhích, người đeo mặt nạ quỷ đã hóa thành một bóng đen lướt qua bên cạnh gã!

Khoảnh khắc đó, sét vàng từ trên cao bổ xuống, hòa cùng lôi điện trong tay ông, dồn thẳng vào cơ thể Tô Thừa!

"Bùm!"

Đan điền Tô Thừa nổ tung. Trong nháy mắt, ánh sáng lôi điện như một gốc cây lôi trồi lên ngay giữa sân trước nhà tôi!