Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 259

Chương 259: Đáng quý

Một câu "không nhận" của tôi khiến Phạm Vô Cứu ngơ ngác, ông ta không hiểu ý tôi, hoặc nói đúng hơn là không ngờ tôi lại không nhận con dao này.

Bên chiếc kiệu đen, gió lốc nổi lên, người trong kiệu gằn giọng hỏi: "Thiên lôi đã gánh thay cô ấy, hồ sơ cũng bị cậu lừa lấy rồi, tôi đến đây không thu hoạch được gì, tất cả đều làm nền cho cậu, cậu còn muốn gì nữa?"

Đúng vậy, người trong kiệu hiểu như thế là đúng.

Tôi còn muốn gì nữa?

Câu nói này mới là mấu chốt!

Họ đã đến đây, cơ hội tốt như vậy, tôi đương nhiên phải đòi thêm vài thứ!

Con dao phay bổ vào chiếc kiệu đen, đại nhân ở Phong Đô ngồi bên trong kia đã đặc biệt sai Phạm Vô Cứu đi trả lời, điều này cho thấy đối phương không đơn giản chỉ là trả lại một con dao.

Ý nghĩa sâu xa đằng sau đó căn bản không đơn giản chỉ là câu nói cắm con dao trên kiệu mà quay về Phong Đô thì ra thể thống gì nữa!

Tôi từ chối nhận dao, người trong kiệu không chịu.

Nhưng ông ta thông minh, đương nhiên biết tôi còn điều kiện.

Ông ta đã hỏi, tôi liền trả lời: ""Cả hồ sơ của Tô Thanh Họa."

Tôi nói ra điều kiện của mình.

"Được voi đòi tiên!"

Đại nhân trong kiệu phẫn nộ, nhưng trước đó tôi đã đắc tội với hắn ta, cho nên trước khi hắn đi, tôi đắc tội thêm lần nữa mà có thể lấy được hồ sơ của Thanh Họa, sao tôi lại không làm?

"Nếu đã vậy, đại nhân mang con dao phay đó đi đi, sau đó hãy tự trả lại cho chủ nhân của nó." Tôi uy h**p.

Từ những chuyện vừa xảy ra, có thể thấy gánh hàng rong có đủ sức nặng để uy h**p người ngồi trong kiệu.

"Rầm!"

Âm khí từ chiếc kiệu đen tràn ra.

Những bông hoa đỏ và chữ hỷ trên kiệu đều vỡ nát!

"Quá đáng!" Hắn gầm lên.

Còn tôi bình tĩnh nói: "Tôi thấy không quá đáng!"

Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt như muốn bốc lửa.

Nhưng sau cơn tức giận, cuối cùng, người trong kiệu vẫn thở dài, nói: "Ba ngày sau, tôi sẽ phái người mang hồ sơ của cô ấy đến!"

Tôi xoay người lại, đi về phía Thanh Họa, vừa đi vừa nói: "Bây giờ!"

Phạm Vô Cứu nói: "Bây giờ? Sao có thể được? Âm ty cách xa nơi này, chẳng lẽ bảo chúng tôi bây giờ lấy cho cậu hả? Dù muốn đi cũng phải tốn một chút thời gian, đại nhân của chúng tôi đã đồng ý với cậu là ba ngày sau, cậu còn muốn gì nữa?"

Tôi hỏi ngược lại: "Ba ngày sau, tôi biết tìm các ông ở đâu? Hơn nữa, ba ngày sau tôi đi tìm các ông, các ông có tha cho tôi không? Hôm nay, các ông đã đến làng Dương Gia, hồ sơ của tôi cũng đã mang theo, các ông coi Thanh Họa là phu nhân của đại nhân các ông, hồ sơ của cô ấy, các ông không thể không mang theo bên người!"

Phạm Vô Cứu và Tạ Tất An đều trừng mắt, rõ ràng tôi đã nói trúng, hồ sơ của Thanh Họa họ quả thực có mang theo, nói ba ngày sau chính là muốn thoái thác.

"Không hổ là cháu trai của Dương Thiên Tượng, hay, hay lắm! Dương Sơ Cửu, tôi nhớ cậu rồi!"

Lần này tôi không trả lời.

Người trong kiệu ra lệnh: "Được rồi, Phạm Vô Cứu, đưa hồ sơ cho cậu ta đi!"

Tuy không cam lòng, nhưng Phạm Vô Cứu vẫn lấy ra một phần hồ sơ khác, đưa cho tôi.

Đúng vậy, đây chính là hồ sơ của Thanh Họa.

Thanh Họa vừa chịu đạo thiên lôi thứ hai, đã tạo thành âm thân, bây giờ cô ấy là người âm.

Thông thường, bên âm gian cần phải lập hồ sơ, làm thủ tục, cô ấy mới được coi là tồn tại, còn bây giờ, có hồ sơ của cô ấy rồi, chúng tôi tự điền vào là ổn, không cần phải lo chuyện khác, càng không cần phải đến âm ty làm việc.

Khi những thế lực âm gian này đến, chuyện hồ sơ của Thanh Họa, tôi đã có dự tính.

Việc trả dao là một cơ hội tốt, sao tôi có thể bỏ lỡ?

Đến đây, mục đích của tôi đã đạt được.

"Cảm ơn!"

Sau khi có được hồ sơ, tôi nhận lấy con dao phay đặc biệt kia.

Tạ Tất An và Phạm Vô Cứu hừ lạnh, đi về phía chiếc kiệu đen. Đến trước kiệu, Phạm Vô Cứu quay đầu, nhìn tôi chằm chằm, lạnh lùng nói: "Thằng nhóc, ngày tháng còn dài, chuyện hôm nay chưa xong đâu!"

Tôi cười nói: "Chuyện ngày sau thì tính sau, xin tiễn các vị đại nhân!"

Trước khi lên kiệu, Phạm Vô Cứu lại nhìn Thanh Họa, nhắc nhở:

"Dương Sơ Cửu, đừng quên, vừa rồi mới chỉ là đạo thiên lôi thứ hai, tiếp theo, còn có đạo dương lôi thứ ba. Âm lôi có hổ phù âm binh của đại nhân chúng tôi, dương lôi chắc chắn sẽ còn mạnh hơn, tôi xem cậu lấy gì để bảo vệ cô ấy? Cho dù cậu giữ cô ấy lại, cô ấy cũng chỉ có đường chết!"

Tôi nhìn Phạm Vô Cứu ở phía xa: "Chuyện đó không cần làm phiền Phạm tiên sinh phải bận tâm!"

Sương mù mịt mờ, nhoáng cái, đội ngũ của âm gian bên này, đã biến mất.

Tôi lập tức chạy tới, hỏi: "Thanh Họa, em không sao chứ?"

Tô Thanh Họa ấn một ngón tay lên môi tôi, ra hiệu cho tôi đừng nói chuyện. Sau đó, cô khẽ nhón chân, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng hôn lên trán tôi một cái.

Cảm giác đó hơi lạnh, nhưng lại khiến lòng tôi bình tĩnh hơn rất nhiều.

Tôi theo bản năng ôm lấy cô ấy, lâu ngày không gặp, vừa gặp mặt đã phải đối mặt với ranh giới sinh tử, cảm xúc dâng trào.

Tô Thanh Họa ở bên tai tôi, nói: "Chị Thất Mị nói với em, lâu ngày không gặp thì nên như vậy. Phu quân cảm thấy thế nào?"

Tô Thanh Họa là một cô gái truyền thống, không thể nào chủ động, hóa ra là Hồ Thất Mị dạy nhưng, lần này Hồ Thất Mị dạy khá tốt, tôi rất thích.

Bên này tôi và Thanh Họa ôm nhau, bên kia, Tiểu Hắc và Hồ Thất Mị im lặng xem kịch.

Hồ Ngũ Nương không rời đi, bà nhìn tôi, không khỏi nhíu mày.

Bởi vì bà ta nhớ đến chuyện hôn ước của Hồ Cửu Muội và tôi.

Đúng lúc này, tiếng trống bỏi vang lên.

Tôi hoàn hồn, nhìn về phía đó.

Lần này, nhờ có con dao phay của ông ta, nếu không, thật sự không thể giải vây. Nói thật, bây giờ tôi cũng vô cùng tò mò thân phận thật sự của gánh hàng rong đó rốt cuộc là ai?

Phía rừng cây truyền đến tiếng sột soạt, gánh hàng rong gánh hai cái thúng đi ra.

Ông ta nhìn tôi, cười nói: "Quả nhiên là cháu trai của Dương Thiên Tượng, sự dũng cảm khi nãy thật sự rất giống ông nội cậu."

Rõ ràng ông ta rất hài lòng với biểu hiện vừa rồi của tôi.

Tiểu Hắc và Hồ Thất Mị đi tới, Hồ Thất Mị mở lời: "Đúng vậy, Sở Cửu, khi nãy đối mặt với Hắc Bạch Vô Thường và đại nhân ở Phong Đô kia, tôi còn tưởng xong đời rồi, không ngờ cậu vẫn có thể xoay ngược tình thế, áp chế đại nhân ở Phong Đô kia, thật sự là đặc sắc."

Tôi xua tay, sau đó chắp tay với gánh hàng rong: "Nếu không nhờ tiên sinh giúp đỡ, cục diện hôm nay khó mà giải quyết."

Gánh hàng rong đặt cái thúng xuống, đi tới vỗ tay tôi: "Tôi không nói cho cậu biết ý nghĩa của con dao phay, nhưng cậu lại biết xem tình thế, nhìn rõ cục diện, nên quyết thì quyết. Đây mới là mấu chốt để cậu có thể áp chế Diêm La mới ở Phong Đô kia. Điểm này thật sự rất đáng quý."

Bây giờ, tôi đã tin người gánh hàng rong này là bạn của ông nội tôi. Nhưng về thân phận của đối phương, tôi vẫn rất tò mò, vì thế hỏi: "Con dao phay này rốt cuộc có ý nghĩa gì? Tại sao ngay cả Diêm La ở Phong Đô cũng phải kiêng dè đến vậy?"