Chương 25: Thất Mị báo tin
Đối phương thở dài: "Thi thể rơi xuống nước mà nổi lên được, chứng tỏ âm dương bên trong còn cân bằng, đây chỉ là một cái xác bình thường. Nhưng nếu rơi xuống là chìm hẳn thì chứng tỏ âm sát khí trong thi thể quá nặng, đến nước cũng không thể nâng nổi. Xác chết như vậy thường là hung thi, ác thi. Nếu sau này thi thể lại nổi lên thì nghĩa là muốn lên bờ hại người!"
Tôi nghe mà vô cùng khó xử. Chẳng lẽ phải bỏ mặc bố tôi tại đây?
Thấy tôi lo lắng, đối phương lại nói: "Cậu Dương, theo tôi thì nên an táng mẹ cậu trước. Xong việc, cậu hãy tìm người chuyên vớt xác để đưa hài cốt bố cậu lên bờ, hóa giải sát khí, có vậy mới có thể an táng. Cậu yên tâm, quan tài của bố cậu chưa đến nơi, công việc của bọn tôi chưa xong. Sau khi cậu tìm được người vớt xác đưa hài cốt bố cậu lên, chúng tôi sẽ quay lại tiếp tục khiêng quan tài, đưa tang miễn phí."
Tôi nhìn lại dòng nước Hồng Hà.
Hồng Hà vốn là con sông hung hiểm, xác bố tôi chìm xuống đó, muốn trực tiếp vớt lên đúng là không dễ.
Tôi chỉ còn cách gật đầu, bảo họ đưa quan tài bố tôi về trước, còn lại thì tiếp tục đưa tang mẹ tôi.
Trương Thúy Phong đã treo kiếm dưới đáy cầu, đội khiêng quan tài tiếp tục đi về phía trước, sẽ không bị cản trở nữa.
Chỉ là hai nhà Trương và Hồ đều gặp chuyện, những người khác trong giới huyền môn không ai muốn tiếp tục đưa tang. Khi đến khu mộ, chỉ còn mỗi tôi và mấy phu khiêng quan tài.
Hố mộ đã được đào sẵn, phu khiêng quan tài còn giúp sửa sang phần mộ.
Chôn cất xong, tôi ngồi canh mộ một mình, đốt vàng mã, nghĩ đến mấy hôm trước bố mẹ còn khỏe mạnh, giờ đã âm dương cách biệt, hài cốt của bố còn ngâm dưới Hồng Hà, lòng vô cùng quặn thắt.
Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, vẫy đuôi nhẹ đập vào người tôi, xem như an ủi.
Sau đó tôi nói với phu khiêng quan tài mình chỉ là một thiếu niên, không quen biết ai trong nghề vớt xác, nếu ông ta có quen ai thì hãy giới thiệu giúp tôi.
Thi thể của bố tôi, dù thế nào cũng phải vớt lên.
Tôi biết để lâu sẽ dễ sinh biến cố.
Một khi có biến, bố tôi sẽ không được yên giấc.
Tôi hỏi phu khiêng quan tài vì thấy họ thật thà, gặp chuyện kỳ dị mà không bỏ chạy, còn vô cùng chuyên nghiệp, lại là người trong ngành tang lễ, hẳn quen biết người vớt xác.
Tự tôi đi tìm, có khi chưa gặp được người vớt xác đã rơi vào bẫy của bác cả.
Người đứng đầu đội khiêng quan tài nói chuyện và góp ý với tôi tên Trần Thập Bát, có râu quai nón rậm rạp, trông thô kệch nhưng là người thẳng thắn.
Ông ta không do dự, đồng ý ngay, còn xin số liên lạc của tôi, nói nếu có người vớt xác nào chịu nhận vụ bố tôi, ông sẽ tìm cách báo tôi sớm nhất.
Tôi dặn ông, chuyện này không được chậm trễ, phải nhanh!
Trần Thập Bát vỗ vai tôi, bảo cứ yên tâm, chuyện này ông có kinh nghiệm.
Tôi trông mộ đến trưa, rồi đắp lại gò mộ.
Đang định về làng thì thấy có người chạy vội từ xa tới.
Từ xa tôi đã nhận ra đó là Hồ Thất Mị.
Cô ta mặc sườn xám màu lam, chạy không được thuận tiện lắm.
Từ đầu, gia tộc họ Hồ đã không đến đưa tang cha mẹ tôi. Tôi còn tưởng họ đã rút khỏi làng, vì Hồ Nguyệt Cơ cũng kiêng dè ông nội tôi, nếu không chiếm được quan tài mỹ nhân thì ở lại cũng chẳng ích gì.
Không ngờ Thất Mị vẫn còn ở đây, còn đến tìm tôi.
Vừa thấy Thất Mị đến, Tiểu Hắc lập tức chạy trốn.
Tôi hỏi sao lại trốn? Tiểu Hắc nói nó đã biến thành chó lông loang, không muốn để nữ thần thấy bộ dạng tơi tả này!
Tôi cạn lời, mặc kệ nó.
Thất Mị đến gần, tôi hỏi có chuyện gì không?
Thất Mị nhìn tôi, ánh mắt có phần né tránh.
Tôi còn thấy tay chân cô có vết máu.
"Anh Tiểu Cửu, xin lỗi... Em... Em không giữ được bí mật quan tài mỹ nhân ở nhà cũ của anh... Mẹ em đã dẫn người đến đó rồi!"
Tôi sững người, cô ta đang... Xin lỗi tôi?
Trước kia Thất Mị bị trúng ảo thuật của Tiểu Hắc, nên từ miếu Sơn Thần về làng mới giấu tung tích của quan tài mỹ nhân.
Ảo thuật thường không kéo dài lâu. Khi Tiểu Hắc hết pháp, Thất Mị chắc chắn sẽ nhớ lại đêm hôm đó tôi dẫn cô về nhà cũ. Chuyện cô tiết lộ cho mẹ cũng chỉ là sớm muộn.
Nhưng tôi nghĩ Hồ Nguyệt Cơ kiêng dè ông nội tôi, chắc sẽ không dám cướp quan tài mỹ nhân.
Ai ngờ bà ta vẫn tới thật!
Tôi vội nói với Tiểu Hắc: "Tiểu Hắc, đi, về làng!"
Tiểu Hắc bất lực lò dò bước ra từ sau cây bách.
Vừa thấy nó, Thất Mị kinh ngạc hỏi: "Con chó này trông lạ thật, chó đen mà lại mọc lông vàng? Nhuộm à?"
Tiểu Hắc xấu hổ nhưng được Thất Mị cúi xuống xoa đầu thì lại lộ vẻ hưởng thụ.
Tôi chẳng buồn giải thích, chỉ đáp: "Ừ, nhuộm đấy, chắc vài ngày nữa là phai."
"Anh cũng rảnh thật, đi nhuộm lông cho chó..."
Tôi không biết đáp sao, chỉ mong mau về ngăn cản Hồ Nguyệt Cơ.
Trên đường đi, Thất Mị lại nói: "Anh Tiểu Cửu, em biết mà, hôm đó anh thật sự đã không hại em. Thật ra khi nhìn thấy quan tài mỹ nhân và bí mật bên trong, em cứ tưởng anh sẽ diệt khẩu. "Không ngờ, anh chỉ đưa bọn em đến miếu Sơn Thần rồi trói lại thôi. Khi em và Uyển Ước tỉnh lại, là lập tức về làng. Khi đó, bọn em phối hợp với anh khá ăn ý đúng không?"
Tôi giật mình, hỏi lại: "Hai người... chẳng phải bị trúng ảo thuật sao?"
Thất Mị nghi ngờ: "Ảo thuật? Ảo thuật gì? Không thể nào! Nhà họ Hồ chúng em giỏi nhất là ảo thuật, ngay cả mị thuật cũng là một nhánh của ảo thuật. Bọn em luôn mang theo túi hương và ngọc cổ phòng thân, sao có thể trúng ảo thuật được?"
Nghe vậy, tôi nhìn Tiểu Hắc, nó cúi đầu, quay mặt đi, không dám nhìn tôi.
Con Tiểu Hắc này không thật thà!
Rõ ràng là Thất Mị tự nguyện giúp tôi, không tiết lộ nơi giấu quan tài mỹ nhân, vậy mà nó còn nhận công, nói là nhờ ảo thuật của nó!
Phải dạy lại nó mới được, không thì ngày càng lộng hành!
Tôi trừng mắt nhìn Tiểu Hắc.
Nó thì cụp tai, sợ hãi vẫy đuôi, rõ ràng là đã thừa nhận.