Chương 227: Nhà họ Dương giết rồng
Cách bến đò Nam Hà không xa.
Đợi suốt hơn hai tiếng đồng hồ, đã đến trưa, không ít người đã dựng lều, nhiều người buôn bán hàng ăn vặt cũng kéo đến, khung cảnh vô cùng náo nhiệt. Tuy nhiên, mặt sông Nam Hà sau khi xuất hiện màn kiếm chém kiếp lôi trước đó đã trở nên yên tĩnh.
Lần này yên tĩnh quá lâu, nhưng các gia tộc, môn phái trong Huyền môn không một ai rời đi.
Đúng lúc giữa trưa, trời hơi nóng.
Một vài người đã bắt đầu ngồi trên xe ngủ gật.
Nhưng đột nhiên, từ đằng xa truyền đến âm thanh tựa như tiếng sấm, chấn động cả mặt sông Nam Hà. Thậm chí, những người đứng gần bờ sông còn thấy nước sông dâng lên cao hai, ba mét vì âm thanh này.
Trương Giản Chi, đệ tử nội môn của Thiên Sư Phủ Long Hổ Sơn, đứng bật dậy, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Hắn thấy phía đông hạ lưu sông Nam Hà, tức là hướng Cửu Tinh Quật, sắc trời đã thay đổi.
"Hay thật, tự nhiên lại có tiếng sấm?"
"Không lẽ lại có người độ kiếp nữa?"
"Sao có thể? Lần này chắc là trời thật sự sắp chuyển mưa rồi..."
Tuy nhiên, Trương Giản Chi đã ngắt lời: "Không phải tiếng sấm, đó là tiếng rồng gầm!"
"Cái gì? Rồng gầm?"
"Nói vậy là Ngọc Kỳ Lân vẫn còn sống, cậu ta... Cậu ta đã tìm thấy con rồng đó..."
Tất cả những người ở các môn phái khác xung quanh đều đồng loạt nhìn Trương Giản Chi, nhưng hắn không giải thích nhiều, chỉ tiếp tục bình tĩnh nhìn về phía đám mây đen ở đằng xa.
Thật ra lúc này hắn đang nghĩ người vừa độ kiếp là ai.
Trước đó hắn không chắc chắn, nhưng bây giờ Cửu Tinh Quật lại xuất hiện tiếng rồng gầm, vậy thì người đã hoàn thành khí trầm đan điền, tiến vào Cửu Tinh Quật để tìm cách giải quyết chuyện rồng rơi Nam Hà hẳn là Ngọc Kỳ Lân.
"Ngọc Kỳ Lân, thú vị thật đấy!" Trương Giản Chi lẩm bẩm một mình.
Bên nhà họ Hồ.
Bà lão vốn đang ngồi trên ghế mây phe phẩy quạt, nghe tiếng rồng gầm này lập tức thoát khỏi trạng thái mơ màng.
Hồ Ngũ nương nhanh chóng bước đến, đỡ bà dậy.
Bà lão hài lòng cười: "Thằng nhóc này đúng là có chút bản lĩnh, xem ra nó đã tìm thấy con rồng kia rồi!"
Hồ Ngũ Nương nói: "Vâng, đó là tiếng rồng gầm. Ngọc Kỳ Lân... Sợ rằng cậu ấy đang gặp nguy hiểm..."
Bà lão nhìn Hồ Ngũ Nương, hỏi: "Thế nào rồi, chuyện ta nói với con, đã sắp xếp chưa?"
"Dạ? Sắp xếp ngay bây giờ ư?" Hồ Ngũ Nương bất ngờ.
"Đương nhiên rồi, con không thấy sao, sau tiếng rồng gầm này, mấy môn phái kia đều đang thèm thuồng, nếu chúng ta ra tay chậm, bị người khác cướp mất, tổn thất sẽ lớn lắm! Ta thấy, con hồng hồ ly nhỏ nhất trong nhánh của con rất tốt, hay là để nó đi đi, ta sẽ đích thân chuẩn bị của hồi môn cho nó. Bây giờ con hãy báo về nhà, đưa nó đến đây, gặp mặt trước đã?
"Dạ? Bà bà nói là Cửu muội? Con bé có thích hợp không?"
"Thích hợp."
Hồ Ngũ nương hết sức khó xử.
Ở bên kia, Trương Giản Chi đã không thể đứng yên, hắn đi thẳng về phía bến đò, phía sau có vài đạo sĩ khác đi theo. Đến nơi, hắn hỏi thẳng Tiết Lão Lục có thuyền xuống sông không.
Tiết Lão Lục còn chưa kịp nói gì, Trương Giản Chi đã đưa cho ông ta một lá bùa của Thiên Sư Phủ.
"Bùa bát phẩm của Thiên Sư Phủ, ông cầm lấy. Ông không chịu xuống sông, vậy thì cứ cho chúng tôi dùng thuyền là được."
Mọi người đều sững sờ.
Bùa bát phẩm của Thiên Sư Phủ không thể mua ở chợ huyền môn bình thường, giá cao ngất ngưỡng.
Tay của Tiết Lão Lục run run, ông ta lập tức cất bùa đi, nhanh chóng sắp xếp chiếc thuyền lớn nhất ở bên đó.
Trương Giản Chi và một vài đạo sĩ lên thuyền, hướng về Cửu Tinh Quật ở hạ lưu.
Thấy vậy, bà lão sốt ruột: "Mấy đạo sĩ kia gấp gáp quá rồi đấy. Đi thôi Tiểu Ngũ, chúng ta cũng đến đó."
Sau nhà họ Hồ, rất nhiều người của Huyền môn đều theo xuống sông.
Họ dường như không còn cảm thấy con sông này nguy hiểm nữa, ai cũng muốn góp vui.
Dương Kỳ Lân hỏi Lão Giả: "Ông có nghĩ con rồng ở Cửu Tinh Quật là do Ngọc Kỳ Lân tìm thấy không?"
Lão Giả lắc đầu: "Chắc chắn không phải! Ngọc Kỳ Lân nhất định đã chết rồi, chắc chắn là có một cao thủ khác đến để giải quyết vấn đề!"
Sắc mặt Dương Kỳ Lân cực kỳ tệ, hắn có một linh cảm chẳng lành. Hắn nói: "Tìm một con thuyền, chúng ta cũng đến đó xem sao!"
Lão Giả lập tức đi sắp xếp.
Lên thuyền rồi, Dương Kỳ Lân nói: "Chờ đã, nếu lát nữa thấy Ngọc Kỳ Lân vẫn còn sống, Lão Giả, ông cứ ở lại Nam Hà đi!"
...
Bên kia, tại vùng nước vị trí Phá Quân, Cửu Tinh Quật.
Con thuyền dưới chân tôi bị sóng do long thi phá nước mà ra đẩy đi, va mạnh vào vách đá, một bên của con thuyền bị vỡ toang. Xem ra, cả con thuyền sợ rằng không chống đỡ được bao lâu nữa.
Những chiếc quan tài trên vách đá đều đã rơi xuống nước.
Tất cả lân thi đều sống dậy, từ khắp bốn phương tám hướng xông đến phía long thi, bám vào những sợi xích đồng kia, điên cuồng gặm nhấm.
Dù những sợi xích đồng to lớn và chắc chắn, nhưng dưới những chiếc răng sắc bén của đám lân thi, chúng vẫn trở nên mảnh dần đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tôi đứng trên con thuyền đó, hét lớn.
"Tô Mộc, tôi đã nói rồi, chuyện này là hiểu lầm! Tôi đến đây không phải vì muốn lấy thi đan của con rồng. Hơn nữa, trên tay tôi còn có cây trâm ngọc rồng cuộn, anh cũng biết đó là tín vật của Long tộc các anh. Nếu đã vậy, làm sao tôi lại hại anh được?"
Hắc long hừ lạnh, mặt nước lại cuộn trào dữ dội hơn, con thuyền dưới chân tôi lần nữa rung chuyển, đâm vào vách đá phía sau.
"Ầm, ầm!"
"Chắc chắn là người nhà họ Dương các cậu đã cướp tín vật của Long tộc chúng tôi, bây giờ lại cầm nó đến lừa tôi! Dù cậu có nói gì, tôi cũng sẽ không tin nữa! Người nhà họ Dương vẫn luôn thực hiện kế hoạch giết rồng, đến nay chưa bao giờ dừng lại. Pháp thuật luyện sát mà gia tộc các cậu tu luyện chẳng phải là để giết rồng sao? Cậu còn muốn cãi?"
Những lời này khiến tôi sững lại, bởi vì tôi thật sự không hề hay biết tác dụng của luyện sát.
Tô Mộc lại nói luyện sát là để giết rồng!
Tôi còn đang suy nghĩ miên man, long thi dưới nước lần nữa gầm lên một tiếng vang vọng trời đất.
Sóng dâng cao, cả ngọn núi cũng rung chuyển, rất nhiều vách đá xung quanh đều sụp đổ.
"Đã như vậy rồi, người nhà họ Dương vẫn không chịu tha cho tôi, vậy thì Tô Mộc này giết được bao nhiêu, tính bấy nhiêu!"
Những sợi xích vốn quấn trên người long thi đã đạt đến giới hạn, cùng với sự giãy giụa cuối cùng của hắn, tất cả đều đứt ra!
Lân thi dưới nước trèo lên người con hắc long, gặm nốt những sợi xích đã đứt trên người nó. Không còn trấn áp của bùa chú trên xích, thi sát khí trên người hắc long bốc lên ngút trời!