Chương 203: Hội nghị huyền môn
Tiểu Hắc ngơ ngác nhìn tôi: "Bây giờ bản tôn nhắm mắt lại là thấy đôi mắt nhỏ xíu, cái miệng rộng ngoác đó..."
Tôi cười: "Nếu không phải cậu muốn thách thức, chinh phục nó, thì với thực lực của cậu, làm sao có thể không chạy thoát, để con bull terrier đè xuống đất ma sát chứ? Thôi đi, Tiểu Hắc, mau đứng dậy, tôi còn lạ gì cậu, một con bull terrier không thể làm gì được cậu đâu! Đừng có được voi đòi tiên nữa!"
Tiểu Hắc bĩu môi: "Cửu gia, cậu thay đổi rồi!"
Tôi xoa đầu Tiểu Hắc, v**t v* bộ lông của nó: "Vậy được chưa?"
Tiểu Hắc kiêu ngạo nói: "Tạm được."
Tôi để Tiểu Hắc nghe lại lời của Dương Kỳ Lân, sau đó Tiểu Hắc hắng giọng, đứng dậy, nói về hướng ngọc bài: "Đêm qua luyện dưỡng quỷ sát Tu La quá mệt nên giờ vừa mới ngủ dậy. Công tử yên tâm, bên bần đạo mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, lát nữa, tôi sẽ mang quỷ sát Tu La đến hội nghị Huyền môn! Mọi việc, xin nghe theo sự sắp xếp của công tử!"
Một lát sau, Dương Kỳ Lân nhắn tin, nói: "Được, đến lúc cần quỷ sát Tu La ra trận, tôi sẽ ra lệnh cho ông!"
"Vâng!" Tiểu Hắc trả lời.
Tiếp đó, tôi, Tiểu Hắc, Trần Viện Viện và Trần Huyền Nhã cùng nhau bàn bạc kế hoạch cho hội nghị Huyền Môn ngày hôm nay, sau đó chúng tôi nhanh chóng xuất phát. Đương nhiên, là một gia tộc lớn của Huyền Môn ở các tỉnh phía Nam, không ít người của nhà họ Trần cũng đi cùng.
Nhà họ Trần bây giờ do Trần Huyền Nhã làm chủ, những người này đương nhiên đều nghe theo cô ấy.
Đến gần địa điểm hội nghị, chúng tôi tìm một chỗ đỗ xe. Trước khi xuống xe, Tiểu Hắc dùng ảo thuật biến thành Chu Cảnh. Nó và Trần Huyền Nhã sẽ đợi ở trong xe, ngọc bài Hoàng Long tôi cũng giao cho Tiểu Hắc.
Còn tôi thì để Tiểu Hắc dùng ảo thuật biến tôi thành Trần Diên, Trần Viện Viện đi theo sau tôi.
Đương nhiên, những người khác của nhà họ Trần cũng đi theo sau tôi.
Ảo thuật của Tiểu Hắc bây giờ gần như đã đạt đến đỉnh cao. Sau khi biến tôi thành Trần Diên, nó còn truyền cho tôi một chút khí hồn của Trần Diên, điều này khiến khí thế trên người tôi cũng trở nên giống hệt Trần Diên, giọng nói cũng y chang.
Hội nghị Huyền Môn đã được quyết định từ nửa tháng trước.
Nhưng ngày tổ chức cụ thể thì vẫn chưa được chốt.
Đêm qua, sau khi Dương Kỳ Lân nhận được tin quỷ sát Tu La đã thành công, hắn nhanh chóng truyền tin này đến các gia tộc Huyền Môn. Dù thời gian ngắn như vậy, công tác chuẩn bị cho hội nghị Huyền Môn này vẫn được làm rất tốt.
Những gia tộc Huyền Môn ở đây không một ai dám không tham dự.
Sau khi vào bên trong, hội trường đông nghẹt người, có lẽ phải đến vài nghìn người.
Đương nhiên, ngoài người của Huyền Môn, còn có cả người của Đạo Môn và Phật Môn, nhưng họ không phải là nhân vật chính của hội nghị lần này, phần lớn đều ngồi ở vị trí khá xa để quan sát.
Còn tất cả nhân vật lớn của các gia tộc Huyền Môn đều đã đến, ngồi ở vị trí trung tâm của hội trường.
Những người này tương đối tập trung.
Xem ra, Dương Kỳ Lân đã sắp xếp từ trước, lát nữa sẽ thả quỷ sát Tu La, trực tiếp xông vào khu vực này. Với thực lực của quỷ sát Tu La, cho dù cuối cùng các cao thủ có thể khống chế được nó thì cũng sẽ có rất nhiều nhân vật lớn của Huyền môn phải chết.
Theo tôi đoán, nếu quỷ sát Tu La tàn sát, Dương Kỳ Lân chắc chắn sẽ tìm cách ngầm ngăn cản các cao thủ đối phó.
Như vậy, Huyền môn gần như có thể bị hắn tiêu diệt hơn nửa!
Như thế ở trong khu vực, các thế lực Huyền môn khác sẽ không còn khả năng chống lại Dương Kỳ Lân nữa.
Mặc dù hiện tại đã một tay che trời, nhưng Dương Kỳ Lân biết, thực tế vẫn còn không ít người ngầm bàn tán, không phục hắn. Điều hắn muốn làm chính là khiến các gia tộc Huyền môn hoàn toàn phục tùng.
Sau khi quỷ sát Tu La tàn sát, đến lúc thích hợp, hắn sẽ phái người ra tay, lật ngược tình thế, trở thành thần bảo hộ của Huyền môn của các tỉnh phía Nam.
...
Tôi với thân phận Trần Diên, tức gia chủ nhà họ Trần, sau khi vào hội trường, đã dẫn Trần Viện Viện và những người khác của nhà họ Trần đến vị trí tương ứng, ngồi xuống.
"Anh trai đạo trưởng, hôm nay thật sự không có vấn đề gì sao?" Trần Viện Viện nhìn khung cảnh ngày hôm nay, có chút lo lắng.
Tôi nhìn cô ấy, hạ giọng nhắc nhở: "Bây giờ tôi là Trần Diên, đừng để lộ."
Trần Viện Viện lập tức gật đầu: "Gia chủ!"
Một lát sau, cách đó không xa, Dương Kỳ Lân, người đang ngồi ở vị trí chủ tọa của Hiệp hội Huyền môn, đã nhìn về phía tôi.
Dương Kỳ Lân mỉm cười, chắp tay hành lễ: "Dương Kỳ Lân kính chào Trần lão tiền bối! Không biết người giữ sông của của nhà họ Trần, Trần Huyền Nhã, hôm nay vì sao không cùng Trần lão tiền bối đến vậy? Cô ấy là nhân vật chủ chốt trong việc chúng ta bàn bạc đại sự ngày hôm nay, Nam Hà có bình định được hay không còn phải nhờ vào cô ấy!"
Cái tên khốn Dương Kỳ Lân này rõ ràng biết mình đã luyện Trần Huyền Nhã thành quỷ sát Tu La, lại còn dám nói thẳng thừng như vậy.
Tôi hít một hơi thật sâu, nói với giọng điệu của Trần Diên: "Nam Hà gần đây càng lúc càng bất ổn, người giữ sông quá bận, e rằng phải đợi một lát nữa mới tới được, xin công tử thứ lỗi!"
Dương Kỳ Lân khách sáo xua tay: "Ôi chao, thứ lỗi gì chứ, Trần lão tiền bối nói đùa rồi, ông là Thái Đẩu của Huyền môn ở các tỉnh phía Nam chúng ta, Dương Kỳ Lân tôi trước mặt ông chỉ là một người trẻ, tiền bối đừng khách sáo với hậu bối này nữa! Người giữ sông bận rộn, điều này tôi có thể hiểu được. Trần lão tiền bối mời ngồi, mời dùng trà!"
Thật lòng mà nói, trong khung cảnh này, Dương Kỳ Lân với chiếc áo bào trắng, trên lưng thêu hình thần tiên, trông thật sự giống một thanh niên có phong thái tiên nhân đạo sĩ. Hơn nữa, hắn ta tỏ ra rất lịch sự, đối xử với Trần Diên cũng vô cùng khách sáo.
Nếu không phải tôi biết hắn là người thế nào, e rằng đã bị hình tượng và cử chỉ này của hắn ta lừa gạt.
Tuy nhiên, có rất nhiều người trong Huyền môn lại không biết con người thật của hắn.
Lúc này, tôi nghe thấy không ít người bàn tán.
"Có Kỳ Lân công tử, Huyền môn trong khu vực mới có hy vọng!"
"Người có Kỳ Lân, có thiên hạ, câu nói đó, tên tà đạo Ngọc Kỳ Lân kia cũng dám mạo phạm sao? Không tự soi xem mình được mấy lạng, cũng dám so sánh với Kỳ Lân công tử của chúng ta?"
"Đúng vậy, Kỳ Lân công tử của chúng ta làm việc cẩn thận, luôn nghĩ cho an toàn của các tỉnh phía Nam, không ngừng tìm cách giải quyết sự kiện rồng rơi Nam Hà. Một thanh niên Huyền môn có thực lực và khí chất như vậy thật sự không còn nhiều nữa..."
"Nếu gặp tên Ngọc Kỳ Lân đó, chúng ta nhất định phải bắt lấy hắn. Tên tà ma ngoại đạo đó dám tự xưng là Kỳ Lân, thật sự đã làm ô uế cái tên Kỳ Lân của công tử chúng ta!"
"... "
Tất cả người của Huyền môn đã đến đông đủ, mọi người bắt đầu bàn bạc cách giải quyết vấn đề rồng rơi Nam Hà.
Sau một hồi bàn bạc, Dương Kỳ Lân đề xuất nhà họ Trần phải giao ra ấn Trấn Hà.
Như vậy, Huyền môn mới có thể liên kết hành động, giải quyết vấn đề.
Dương Kỳ Lân nhìn tôi, hỏi ý kiến của tôi với tư cách gia chủ nhà họ Trần.
Tôi đứng dậy, nhìn hắn, nói: "Trấn Hà Ấn chỉ có người giữ sông mới có thể nắm giữ. Xin lỗi, bất cứ chuyện gì khác của nhà họ Trần, Trần Diên tôi đều có thể làm chủ, nhưng duy nhất chuyện ấn Trấn Hà này, ngay cả gia chủ như tôi cũng phải xem ý của người giữ sông! Đợi Trần Huyền Nhã đến rồi hãy bàn chuyện này!"
Dương Kỳ Lân nhìn tôi chằm chằm: "Trần tiền bối, nếu hôm nay Trần Huyền Nhã không thể đến được thì hội nghị của chúng ta hôm nay còn có cần tiếp tục nữa không?"
Tôi lại nhìn hắn, hỏi ngược lại: "Công tử, sao cậu biết cô ấy không thể đến?"