Chương 19: Thiên cổ trùng nhân
Bị chọc giận, Hoàng Tư Tư trở nên cực kỳ hung dữ, chỉ trong chốc lát đã khiến Hoàng Tung bị cắn đến máu me đầy mình.
Cấp dưới của Hoàng Tung cũng lập tức lao vào hỗ trợ.
Mấy người đàn ông to lớn, lại là cao thủ huyền thuật, vậy mà vẫn không khống chế nổi một mình Hoàng Tư Tư.
Trên người Hoàng Tung có hơn chục vết thương đang chảy máu.
Ông ta vẫn còn hô to: "Cẩn thận! Đừng làm con gái tôi bị thương!"
Lúc này, tôi hoàn toàn không còn sức lực, không thể nhúc nhích, nhưng từ chỗ tôi nhìn qua có thể thấy giữa trán của Hoàng Tư Tư, luồng huyết khí đã chuyển thành màu đen, bao phủ toàn bộ cung Mệnh của cô ta.
Trên cung Mệnh đó, không còn chút khí mệnh nào.
Cuốn sách màu đen có nói: "Khí mệnh là gốc rễ của người sống. Cung Mệnh u ám thì thọ mệnh chẳng còn bao nhiêu. Nếu không còn khí mệnh, đó là tướng của kẻ đã chết."
Nói cách khác, Hoàng Tư Tư đã chết.
Trước đây cô ta còn định hạ cổ hại tôi, bây giờ chết như vậy coi như báo ứng, chết cũng đáng tội.
Đám người nhà họ Hoàng vừa vật lộn với cô ta, vừa có người hỏi Hoàng Tung: "Ông chủ, sao huyền thuật và bùa chú của nhà họ Hoàng lại không tác dụng với cô chủ vậy? Chẳng lẽ cô chủ trúng phải huyền thuật hắc ám? Tiếp tục thế này cũng không phải cách..."
Hoàng Tung nhìn vết thương trên người mình, rồi lại nhìn tôi đang bị Trương Linh làm cho mê muội, cười lạnh nói: "Mấy cậu buông Tư Tư ra! Tôi thấy nó muốn hút máu, đưa thằng nhóc kia ra thử xem, ổn định Tư Tư trước đã!"
Tên này thật sự hiểm độc!
Ông ta vừa dứt lời, hai tên cấp dưới lập tức kéo tôi dậy, lôi qua chỗ Hoàng Tư Tư.
Tôi không còn chút sức lực, đành để mặc chúng lôi đi.
Quả nhiên...
Hoàng Tư Tư vừa nhìn thấy tôi thì hưng phấn hẳn lên, đôi mắt chuyển sang màu xanh lục kỳ dị, lập tức lao tới đè tôi xuống, há miệng cắn thẳng vào cổ tôi!
Trong miệng cô ta mọc ra bốn chiếc răng nanh màu máu!
Cảnh tượng rợn người khiến tôi lạnh toát, mà tôi thì không thể cử động, muốn vận sát khí trong người mà không làm được.
Xong rồi!
Hoàng Tư Tư cắn thẳng vào cổ tôi.
Hoàng Tung ở bên kia cười khoái chí, nói với cấp dưới: "Mau về làng, mang mấy Phật khí tới! Phật khí có thể khắc được huyền thuật hắc ám, có thằng nhóc làm mồi nhử, tạm thời không sao đâu!"
Cấp dưới lập tức chạy đi.
Còn Hoàng Tư Tư thì đã cắn chặt răng nanh vào cổ tôi, hút lấy tinh huyết!
Đúng lúc này, một bóng đen lao từ lan can cầu tới, nhảy chồm lên lưng Hoàng Tư Tư.
Áo sau lưng cô ta bị cào rách, còn để lại mấy vết máu.
"Tiểu Cửu, tỉnh lại đi!"
Không sai, là Tiểu Hắc, nó đến rồi!
Tôi mơ màng tỉnh lại, Tiểu Hắc lại lao tới cắn xé điên cuồng Hoàng Tư Tư.
Cổ tôi đau nhức dữ dội nhưng tinh thần dần tỉnh táo.
Hoàng Tung thấy có chó xông tới, lập tức chửi: "Con chó chết ở đâu ra, cút đi cho ông!"
Ông ta vừa nói vừa đá tới, nhưng Tiểu Hắc né được, lại lao thẳng lên lưng Hoàng Tư Tư, cắn thẳng vào gáy cô ta!
Cổ bị giật ngược, Hoàng Tư Tư lập tức thả miệng khỏi cổ tôi.
Tôi lập tức cảm thấy có chút sức lực trở lại, nghiến răng đá một phát vào bụng cô ta!
Cô ta bị đá văng ra xa.
Tôi nhanh chóng bật dậy, toàn thân dần có sức, xem ra luồng khí Trương Linh thổi vào đã mất hiệu lực.
Tôi điều hòa hô hấp, cảm nhận sát khí trong người, rất nhanh đã hoàn toàn tỉnh táo.
Hoàng Tư Tư bị tôi đá văng, mới ngã xuống đất liền bật dậy lao tới.
Hoàng Tung thấy tôi đá con gái ông ta, lập tức gào lên: "Dương Sơ Cửu! Cậu muốn chết à! Dám đá con gái tôi! Được, để tôi cho cậu nếm thử cảm giác độc cổ phệ tâm!"
Nói rồi, Hoàng Tung lấy ra một cái lọ đen, bóp vỡ cái lọ, miệng niệm chú.
Ông ta trừng mắt nhìn tôi, hỏi: "Bây giờ cảm thấy sao hả? Bắt đầu đau bụng rồi đúng không? Không chỉ đau bụng đâu, mà lục phủ ngũ tạng sẽ bị ăn mòn đến tận xương! Nếu không nghe lời, cậu chỉ còn cái xác khô thôi!"
Chắc ông thấy tôi cầm chai nước còn lại nên tưởng tôi đã uống nửa chai nước có cổ trùng của Hoàng Tư Tư.
Tôi giả vờ không hiểu, hỏi: "Tự nhiên tôi đau bụng làm gì?"
Hoàng Tung cười đắc ý: "Dương Sơ Cửu, cậu tưởng một thiên kim tiểu thư như con gái tôi mà thật lòng thích cậu hả? Nó tiếp cận cậu chỉ để hạ cổ thôi! Nước cậu uống có hơn ba ngàn cổ trùng trong đó đấy! Mị thuật của nhà họ Hồ không ăn thua, nhưng cổ thuật của Miêu Cương cậu trụ nổi không?"
"A! Đau quá!" Tôi ôm bụng.
Hoàng Tung thấy vậy càng hống hách: "Cảm nhận được sức mạnh của cổ trùng rồi đúng không? Dù cậu chỉ uống nửa chai nước thì cũng nuốt phải cả ngàn con cổ trùng, chúng đã xâm nhập toàn bộ nội tạng của cậu rồi! Đau bụng chỉ là bước đầu thôi, tiếp theo chúng sẽ ăn thịt, hút máu, cho đến khi cậu chỉ còn da và xương! Cậu từng nghe về 'thiên cổ trùng nhân' chưa? Chính là như thế! Tiểu Cửu, sợ chưa?"
Tôi không nói gì, tiếp tục ôm bụng, khiến ông hoàn toàn tập trung vào tôi.
Những gì sắp xảy ra, ông ta không hề hay biết...
"Biết sợ là tốt. Tôi cũng có tin tốt đây, tôi không định giết cậu, ở mức độ nào đó cổ trùng vẫn có thể khống chế được."
Tôi giả vờ đau đớn: "Thế ông muốn gì?"
Hoàng Tung cười lớn: "Không phải hôm nay ông nội cậu định nói về quan tài mỹ nhân sao? Tôi nói thẳng, chỉ cần cậu giao ra quan tài mỹ nhân cùng toàn bộ bí mật, tôi sẽ tha mạng cho cậu! Nhóc con, cậu còn trẻ, chắc ông nội cậu không muốn cậu chết sớm thế này đúng không?"