Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 156

Chương 156: Tâm điểm của sự chỉ trích

Tạm thời Tiểu Hắc không thể nuốt chửng cái cơ thể đã biến đổi này.

Thật ra tôi cũng cảm thấy khó khăn lắm mới gặp một con chồn tinh ngàn năm tuổi, oán khí và sát khí tích tụ trong người ông ta chưa đủ nhiều, cho dù có muốn tiêu diệt thì cũng nên để thêm một thời gian nữa rồi mới hấp thụ oán khí và sát khí của ông ta.

Vì vậy, dùng bùa Phong Hồn để phong ấn Hoàng Hạc là lựa chọn phug hợp nhất.

Hơn chục lá bùa Phong Hồn hẳn đã rất chắc chắn rồi.

Sau đó, tôi cõng Hoàng Hạc lên, cùng Tiểu Hắc xuống núi.

Gần đến chân núi, tôi bảo Tiểu Hắc đến phái Ngũ Hoàng tìm một cái bao tải, cho Hoàng Hạc vào, để tránh có người nhìn thấy tôi cõng Hoàng Hạc, khiến phái Ngũ Hoàng hỗn loạn.

Vừa cho Hoàng Hạc vào bao tải, vừa ra khỏi núi, tôi đã thấy Hoàng Bưu vội dẫn theo mấy người từ xa chạy đến.

Thấy tôi, hắn liền chúc mừng: "Chúc mừng phó môn chủ đã thành công lấy được tín vật, trở thành phó môn chủ của phái Ngũ Hoàng, người hành tẩu thiên hạ của phái Ngũ Hoàng."

Tôi gật đầu.

Hắn bước lên, muốn giúp tôi cõng cái bao tải trên lưng, còn hỏi: "Phó môn chủ, bên trong là tín vật sao?"

Tôi không đưa cho hắn, chỉ nói: "Thứ này rất quan trọng, cứ để tôi tự mang thì hơn. Nếu tôi đã là phó môn chủ thì phái Ngũ Hoàng chắc có chỗ ở cho tôi đúng không? Bây giờ tôi qua đó, chuyến lên núi này mệt quá, tôi muốn nghỉ ngơi."

Hoàng Bưu gật đầu: "Việc này đương nhiên đã sắp xếp xong xuôi rồi. Phó môn chủ đại nhân, xin mời đi theo tôi."

Tôi theo Hoàng Bưu đến chỗ ở của mình.

Phái Ngũ Hoàng là một trang viên rất lớn, chỗ ở của môn chủ nằm cạnh hồ, là một biệt thự riêng biệt, còn biệt thự của tôi tuy không lớn bằng của môn chủ, nhưng cũng rất khí thế, cũng nằm gần hồ.

Đến chỗ ở, tôi nói muốn nghỉ ngơi, bảo Hoàng Bưu đi trước.

Tiểu Hắc nhảy qua tường, tiện thể kiểm tra toàn bộ ngôi nhà, không phát hiện có tai mắt của chồn vàng, rõ ràng ngôi nhà này vẫn rất an toàn.

Ở phía sau ngôi nhà, tôi tìm một căn phòng kín đáo, nhốt Hoàng Hạc lại.

Ngoài ra, tôi còn dán thêm một số bùa chú khắp trong và ngoài căn phòng. Bùa chú của Tề Huyền Trần có rất nhiều loại, một số có thể phong tỏa yêu khí trên người Hoàng Hạc, có những lá bùa này sẽ an toàn hơn.

Cuối cùng, tôi khóa cửa lại, chất thêm một số đồ lặt vặt để che chắn cho chắc chắn.

Khi khóa cửa, Tiểu Hắc nhìn Hoàng Hạc, nuốt nước bọt, rồi thở dài: "Haizz, không thể trực tiếp biến ông ta thành một bãi phân của bản tôn, thật đáng tiếc!"

Tôi xoa đầu nó: "Thôi được rồi, hôm nay ăn đủ rồi, con này sớm muộn gì cũng là của cậu!"

Tôi vừa sắp xếp xong xuôi, đột nhiên phía sân trước có tiếng gõ cửa.

Trước đó tôi đã dặn Hoàng Bưu đừng làm phiền tôi, nếu có chuyện lớn thật thì hãy gõ cửa.

Tôi bảo Tiểu Hắc trốn đi, rồi ra mở cửa, thì thấy phía sau Hoàng Bưu có mấy người, có vài người là các trưởng lão khác của phái Ngũ Hoàng, còn mấy người kia thì là cấp dưới của quản lý Hoàng Dần.

Họ đều đến, ai nấy cũng hầm hầm, rõ ràng là không có ý tốt!

Tôi hỏi Hoàng Bưu: "Bưu Tử, sao vậy?"

Hoàng Bưu thì thầm: "Phó môn chủ đại nhân, một mình ngài từ trong núi trở ra, còn môn chủ, các trưởng lão và quản lý phân hội vẫn chưa thấy đâu, nên các đại nhân này muốn tôi đưa họ đến hỏi sao mọi người vẫn chưa về?"

Một vị trưởng lão phía sau đẩy Hoàng Bưu ra, chỉ vào tôi, hỏi: "Ngọc Kỳ Lân, trong núi sấm sét nổi lên, sát khí cuồn cuộn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Hoàng Dần và mấy trưởng lão đều mất tích, chuyện này sớm muộn gì cũng phải có lời giải thích.

Tôi hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Bảy chiếc quan tài sát khí đó thực sự quá nguy hiểm, khi nãy ở trong núi đã mất kiểm soát. Rất không may, Đại trưởng lão, Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão đều đã bỏ mạng. Sát khí quá nặng, hài cốt của họ cũng không còn."

May mà trước đó sau khi họ bị tiêu diệt, thi thể đều bị tôi đốt hết, nếu không, giao thi thể cho họ, họ lại tìm ra một số manh mối từ thi thể thì phiền phức rồi.

"Cái gì?" Mấy trưởng lão đồng thanh hô.

Ngũ trưởng lão nắm chặt tay, nói: "Không thể nào! Đại trưởng lão có tu vi gần tám trăm năm, Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão cũng đều có tu vi khoảng sáu trăm năm, ở giới huyền môn này họ đều là cao thủ, sao có thể bị quan tài sát khí phản phệ mà chết được?"

Lục trưởng lão trừng mắt nhìn tôi, hỏi: "Tiểu đạo trưởng, có phải cậu cố ý hại chết họ không?"

Thất trưởng lão bước đến gần tôi, nói: "Tam trưởng lão bị cậu hại chết, nhóm Đại trưởng lão chắc chắn cũng bị cậu hại. Mọi người còn đứng ngây ra đó làm gì, ra tay, bắt tiểu đạo trưởng này lại, báo thù cho các trưởng lão đã chết của phái Ngũ Hoàng chúng ta!"

Mấy cấp dưới của quản lý phân hội cũng trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn quản lý của chúng tôi thì sao? Ngài ấy có tu vi chín trăm năm, ngài ấy cũng không về, có phải cũng bị cậu hại chết không?"

Nhất thời, tôi trở thành tâm điểm của mọi sự chỉ trích.

Mặc dù đúng là người do tôi tiêu diệt, nhưng nếu họ không có ý đồ xấu với tôi, tôi chưa chắc đã tiêu diệt họ!

Mấy cấp dưới của tên quản lý đều chút thực lực, còn ba trưởng lão của phái Ngũ Hoàng kia tuy xếp hạng phía sau trong các trưởng lão nhưng lúc này họ đang phẫn nộ, trường khí quanh người sôi trào, tôi có thể cảm nhận được thực lực của họ không kém Tam trưởng lão và Tứ trưởng lão là bao.

Tôi vẫn chưa phải đối thủ!

Vì vậy, tôi lập tức giải thích: "Thật sự không phải tôi! Kính thưa các vị tiền bối, tội lớn như vậy, bần đạo thật sự không dám nhận! Nếu mọi người không tin thì có thể hỏi môn chủ của chúng ta, môn chủ của chúng ta lúc đó cũng ở hiện trường, ông ấy có thể làm chứng cho tôi! Hơn nữa, quản lý đại nhân chưa chết, ông ấy vẫn khỏe mạnh!"

Nói rồi, tôi liền hét vào trong nhà một tiếng: "Môn chủ, ông mau ra đây đi, nếu không, bần đạo e rằng sẽ bị họ xé xác mất!"

Tôi đột nhiên nhắc đến môn chủ, đám người này không khỏi ngơ ngác, mấy trưởng lão chỉ quan tâm nhóm của Đại trưởng lão, thuộc hạ của quản sự chỉ quan tâm quản sự, vậy mà không ai hỏi đến môn chủ phái Ngũ Hoàng của họ.

Xem ra vị môn chủ này ở phái Ngũ Hoàng thật sự không được lòng mọi người cho lắm!

Lúc này, từ trong nhà truyền ra một giọng nói: "Mọi người làm ồn gì thế? Trong núi xảy ra chuyện lớn khó giải quyết, bản môn chủ cũng vì chuyện này mà bị thương, đang ở chỗ phó môn chủ cùng chữa trị. Mấy người cứ ở ngoài ồn ào mãi. Hiện giờ phó môn chủ Ngọc Kỳ Lân là người của chúng ta, sao cậu ấy có thể hại các trưởng lão và quản lý được?"

Tiếp đó, Hoàng Hạc tức giận từ trong nhà bước ra, đi thẳng đến bên cạnh tôi.

Mấy trưởng lão nhìn ông ta chằm chằm.

Lần này, Hoàng Hạc không nói hai lời, bước lên cho mấy trưởng lão kia mỗi người một cái tát.

"Mấy người đã không biết sự thật còn dám vu khống cho phó môn chủ, có ý đồ gì hả? Nói cho mấy người biết, lần này nếu không nhờ phó môn chủ biết một số thuật phong ấn trận pháp, phong ấn những quan tài sát khí đó lại, thì ngay cả bản môn chủ e rằng cũng không thể trở về!"

Nói tới đây, ánh mắt Hoàng Hạc hướng về mấy thuộc hạ của quản lý Hoàng Dần, bước đến trước mặt họ, trừng mắt: "Bản môn chủ thật sự muốn hỏi bên phân hội mấy người rốt cuộc có ý gì đây! Chỉ là một bài kiểm tra phó môn chủ thôi, mấy người lại mang bảy cái quan tài hung tới, muốn diệt môn phái Ngũ Hoàng hả?"

Khí thế Hoàng Hạc hừng hực, ông ta từng bước tiến lên, ép mấy tên cấp dưới của quản lý phân hội liên tục lùi lại.

"Môn chủ... Môn chủ đại nhân, chắc chắn không có chuyện đó đâu! Bảy quan tài kia trông có vẻ hung hiểm, nhưng... Nhưng chắc chắn có thể khống chế..."

Không cho đối phương giải thích hết, Hoàng Hạc lại tát hắn một cái: "Có thể khống chế? Suýt thì hại bản môn chủ mất mạng, mấy người gọi đó là có thể khống chế hả?"