Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 151

Chương 151: Hoàng Hạc có ý đồ

Những thứ trong bảy chiếc quan tài sát khí đều đứng thẳng lên.

Nãy giờ tôi khá tò mò, muốn biết bảy chiếc quan tài này rốt cuộc phong ấn loại thi thể nào mà sát khí lại nặng đến vậy?

Khoảnh khắc này, tôi cuối cùng cũng thấy rõ.

Những thi thể trong quan tài này đều không phải người, trong chiếc quan tài gần nhất, một cái đầu rắn đen thò ra, có điều con rắn đó khô quắt, mắt lõm sâu vào trong, rõ ràng là đã chết từ lâu.

Bên phải là một con hồ ly trắng, bên phải là một con hồ ly vàng.

Ngoài những thứ này ra còn có nhím trắng, chuột xám, kích thước của chúng đều hơn một mét, xem đây đây là ngũ đại tiên (*), hồ, hoàng, bạch, liễu, hôi đều tụ tập đầy đủ.

(*) Ngũ đại tiên là tên gọi chung cho năm loài vật được cho là đã tu luyện thành tinh và có năng lực siêu nhiên, thường được thờ cúng để cầu tài lộc, bình an hoặc tránh tà, gồm hồ ly, chồn, rắn, nhím và chuột.

Đương nhiên trong bảy chiếc quan tài này, ngoài ngũ đại tiên ra, còn có một con khỉ lớn màu nâu đỏ, nó đứng dậy, trông giống người, chỉ là đôi mắt lõm sâu, phát ra ánh sáng, trông vô cùng hung dữ.

Còn trong chiếc quan tài còn lại, nơi có sát khí nặng nhất là một con sói đen.

Thi thể con sói đen đó tuy khô quắt, nhưng khi ra khỏi quan tài, nó vẫn toát lên sự hung hãn của vua sói.

Tiểu Hắc cứ nhìn chằm chằm con sói đen đó.

Tôi quan sát vẻ mặt nó, cảm thấy có hơi kỳ lạ, tuy nhiên lúc này tôi không có thời gian để hỏi, bởi vì nếu những thứ trong bảy chiếc quan tài này thoát ra ngoài sẽ vô cùng nguy hiểm.

Xem ra những thi thể trong bảy chiếc quan tài sát khí này là hài cốt của các vị tiên dã trong núi.

Khi các vị tiên trong núi tu đạo đến một mức độ nhất định, họ sẽ thoát khỏi thân xác, hóa hình bằng thần hồn. Đạo giáo có nói về việc trảm tam thi (*) mới có thể thành tiên, ở chỗ tiên dã cũng có đạo lý tương tự.

(*) Tam thi (三尸) trong Đạo giáo là ba loài trùng sống trong cơ thể người, được cho là nguyên nhân gây ra bệnh tật, d*c v*ng và lão hóa. Chúng còn được gọi là "tam trùng" hoặc "tam độc". Người tu đạo tin rằng tam thi sẽ báo cáo lỗi lầm của con người lên Thiên đình vào các ngày Canh Thân. Để đạt được sự trường sinh bất lão và thăng tiên, người tu đạo cần phải tiêu diệt hoặc trấn áp tam thi thông qua các phương pháp tu luyện như nhịn ăn, thiền định, dùng thuốc và luyện khí. Khi tam thi bị trảm, con người có thể đạt được trạng thái thanh tịnh, siêu thoát khỏi ràng buộc của thân xác và d*c v*ng trần tục

Nhưng những thi thể đã thành tiên này, thường được chôn trong mộ tổ của các gia đình tiên gia trong núi và nhất định phải được bảo vệ cẩn thận.

Sao chúng lại bị phong ấn trong những chiếc quan tài trấn sát này?

Làm như vậy chẳng phải là bất kính với những tiên gia đó sao?

Các thế lực tiên gia trong núi đều khá mạnh mẽ, họ đều không quản lý sao?

Lúc này tình hình nguy hiểm, đối đầu trực diện với thi thể của những thứ này chắc chắn là hạ sách.

...

Bên kia, môn chủ phái Ngũ hoàng là Hoàng Hạc vẫn ẩn nấp trong bóng tối.

Ông ta lẩm bẩm: "Ngọc Kỳ Lân này rốt cuộc là ai? Mấy trưởng lão chết trong tay cậu ta không nói, ngay cả quản lý Hoàng cũng chết, muốn đoạt lấy thân xác của cậu ta, luyện thành quỷ thi e rằng không dễ. Tuy nhiên, nếu thành công, thân xác này không biết sẽ mạnh hơn bao nhiêu lần những cái trước. Ánh mắt của bản môn chủ quả nhiên không sai!"

Hoàng Hạc ngẩng đầu nhìn trời.

"Những năm qua, tuy mình là môn chủ nhưng vì không có quỷ thi, mà chỉ là trạng thái thảo phong hóa hình, đi đâu cũng kém hơn người khác, thậm chí có một số chuyện còn phải quan sát sắc mặt của mấy trưởng lão đó. Nếu có được cơ thể cao lớn đẹp trai tiểu đạo trưởng này, để xem ai còn dám coi thường bản môn chủ."

Đang suy nghĩ vấn đề này, từ hướng thung lũng truyền đến một giọng nói.

"Môn chủ, ông đang trốn sau cái cây đó đúng không? Bảy chiếc quan tài sát khí này giờ đã sắp mất kiểm soát rồi, xin môn chủ xuất hiện, giúp tôi phong ấn bảy chiếc quan tài này lại."

Hoàng Hạc sững sờ, không trả lời ngay.

Giọng nói đó tiếp tục: "Môn chủ, thi thể trong bảy quan tài này là thi thể của các tiên gia như hồ, hoàng, bạch, liễu, hôi. Sát khí trên người chúng ngút trời, nếu thật sự thoát ra ngoài, phái Ngũ Hoàng sẽ tan thành mây khói. Ông là môn chủ phái Ngũ Hoàng, hài cốt của tiên nhân trong núi đều bị đánh cắp và xuất hiện ở phái Ngũ Hoàng, những gia tộc đó e rằng sẽ không tha cho phái Ngũ Hoàng đâu. Xin môn chủ xuất hiện, trấn áp quan tài."

Đúng vậy, đó chính là giọng nói của tôi.

Đã ẩn nấp lâu như vậy, ba trưởng lão đều đã chết, Hoàng Dần cũng bị tiêu diệt, giờ đã đến lúc môn chủ đại nhân này xuất hiện rồi.

"Bản môn chủ trốn sâu như vậy, còn phong ấn cả yêu khí của mình mà cậu ta vẫn phát hiện ra được sao?" Hoàng Hạc lẩm bẩm.

Ông ta biết mình không thể tiếp tục trốn được nữa, dù gì tình hình tôi nói là thật, nhìn từ xa, Hoàng Hạc cũng thấy toàn bộ nơi này đã sục sôi sát khí.

Tuy phái Ngũ Hoàng là môn phái luyện sát khí, nhưng nếu sát khí của ở đây tràn ra ngoài như lũ quét, phái Ngũ Hoàng sẽ bị san bằng.

Hài cốt tiên gia trong núi vốn nên ở trong mộ tổ của các gia tộc.

Nếu tất cả đều xuất hiện ở phái Ngũ Hoàng, các gia tộc nổi giận, liên thủ lại, dù phái Ngũ Hoàng có phân hội phía Nam hỗ trợ, e rằng cũng không thể trấn áp được những gia tộc trong núi đó, đối với phái Ngũ Hoàng, đây là tai họa diệt vong!

Phái Ngũ Hoàng mất rồi, ông ta làm môn chủ còn có tác dụng gì, hơn nữa ông ta là môn chủ phái Ngũ Hoàng, những gia tộc đó làm sao có thể tha cho ông ta?

Bên này, tôi đã tạm thời rời xa trận Quan Tài Thất Sát.

Những thi thể trong quan tài được sát khí tẩm bổ ngày càng mạnh mẽ.

Cái tên Hoàng Dần đó thật biết chọn chỗ, trận Quan Tài Thất Sát này được chọn ở một nơi cực hung, dưỡng sát tụ sát, cho dù Thất Sát Tinh chiếu kết thúc, nơi cực hung này cũng đủ để biến những thi thể tiên gia đó thành thi sát!

Thi sát do thi thể tiên gia tạo thành đáng sợ đến mức nào, thật lòng mà nói, tôi hoàn toàn không có khái niệm.

Tiểu Hắc ngồi xổm bên cạnh tôi, vẫn luôn nhìn chằm chằm thi thể con sói đen.

Sau khi tôi gọi Hoàng Hạc, nhìn sang Tiểu Hắc, Tiểu Hắc mới rời mắt, hoàn hồn, hỏi tôi: "Cửu gia, cái tên Hoàng Hạc đó sẽ xuất hiện chứ?"

Tôi gật đầu: "Đương nhiên. Đây là phái Ngũ Hoàng của ông ta, thi thể tiên gia xuất hiện ở đây, ông ta không thể thoát khỏi liên quan!"

Tôi vừa dứt lời, Tiểu Hắc đã nghe thấy tiếng bước chân của Hoàng Hạc, nó nhắc nhở: "Ông già đó đến rồi!"

Tay tôi tiếp tục bấm quyết, cố gắng khống chế Huyền Hoàng Trấn Sát Tỏa, nhưng với tu vi sát khí hiện tại của tôi vẫn chưa đủ để trấn áp được cả bảy chiếc quan tài sát khí này, chỉ có thể tạm thời duy trì trận Huyền Hoàng Trấn Sát Tỏa không bị sụp đổ!

"Hiền đệ Kỳ Lân, tôi đến rồi!"

Một ông lão cao hơn một mét chút từ khe núi lao ra, xuất hiện trước mặt tôi.

Ông ta đã vận toàn bộ yêu khí.

Tu vi ngàn năm không phải là giả, khi trường khi của ông ta được vận lên, ngay lập tức sát khí xung quanh chúng tôi đã bị trường khí của ông ta xua tan, ngay cả những thi thể trong bảy chiếc quan tài sát khí bên kia cũng ổn định hơn một chút.

Hoàng Hạc hỏi tôi: "Hiền đệ Kỳ Lân, chuyện này... Là sao vậy? Tôi thấy cậu mãi không xuống núi, đang định đến tìm cậu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy, sao... Sao bảy chiếc quan tài sát khí kia đều mở ra rồi?"

Hoàng Hạc diễn kịch, xem ra, ông ta không định nhắc đến chuyện ba trưởng lão và Hoàng Dần đã chết.

Tôi hít sâu một hơi, trầm giọng nói: "Nói ra thì dài lắm! Môn chủ, phái Ngũ Hoàng của các ông thật sự quá nguy hiểm, bần đạo chỉ lên núi lấy tín vật làm phó môn chủ thôi, không ngờ ba trưởng lão muốn giết bần đạo, ngay cả quản lý Hoàng cũng muốn giết bần đạo. Bần đạo suýt chút nữa thì mất mạng ở đây rồi."

Hoàng Hạc nhìn quanh vài lần, không thấy thi thể nào, liền hỏi: "Hiền đệ Kỳ Lân, cậu nói ba trưởng lão và quản lý Hoàng Dần đều đã đến, vậy bây giờ họ đi đâu rồi? Sao không thấy họ?"