Chương 1484: Uy lực của Ma Công
Cảm nhận trường khí mạnh mẽ kia, Kim Lương không khỏi thốt lên: "Chuyện này... Sao có thể? Sức mạnh Hợp Đạo của bọn ta lại không chống đỡ nổi trường khí của một kẻ yếu hơn ở cảnh giới Hoàn Hư sao? Công pháp ông ta đang dùng rốt cuộc là gì?"
Tên Hàn Ưng có cái mũi diều hâu tạo ra luồng khí lạnh để bảo vệ chính mình.
"Dù là công pháp gì, một kẻ ở cảnh giới Hoàn Hư cũng không thể phóng ra trường khí kinh người đến thế được. Chẳng lẽ tên kia đang che giấu thực lực, thực chất hắn là một cường giả Hợp Đạo?"
Lúc này, trong ba người, hai mắt kẻ sở hữu đồng thuật là Trần Đồng đột nhiên tỏa ra ánh sáng đỏ như máu.
Lão trừng mắt nhìn tôi, dùng khí tức trong ánh mắt để dò xét tôi đang ở cảnh giới nào.
Nhưng chỉ mới nhìn, lão đã bị phản phệ, khóe miệng rỉ máu.
"A!"
Trần Đồng hét thảm rồi lùi vài bước, điều động sức mạnh Hợp Đạo mới miễn cưỡng chống đỡ được.
Kim Lương và Hàn Ưng cùng nhìn Trần Đồng, Kim Lương vội hỏi: "Ông... Ông sao rồi?"
Phó hội trưởng Trần Đồng nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên đó đúng là đang ở cảnh giới Hoàn Hư, nhưng sát khí trong người ông ta lại vượt qua một cao thủ Hợp Đạo cấp mười hai như ta. Khụ khụ khụ..."
Trần Đồng ho dữ dội, thậm chí còn phun ra ngụm máu.
Sắc mặt Kim Lương và Hàn Ưng đều thay đổi.
Hai người này đều có thực lực ở Hợp Đạo cấp mười hai, nhưng khi đối mặt với tôi, áp lực lại vô cùng lớn.
Kim Lương không tài nào tin nổi lời Trần Đồng nói, thốt lên: "Sát khí của kẻ ở cảnh giới Hoàn Hư sao có thể vượt xa Hợp Đạo cấp mười hai? Không thể nào!"
Ngoài miệng nói không tin, nhưng bản thân Kim Lương vẫn có thể cảm nhận được sức mạnh của trường khí này.
Theo góc nhìn của ông ta, tôi ít nhất cũng phải có thực lực Hợp Đạo cấp mười ba.
"Hàn Ưng, Trần Đồng, chúng ta đều là phó hội trưởng cả. Trận chiến này ba chúng ta hợp lực, dù thế nào cũng không thể thua một tân phó hội trưởng như Thác Nhĩ Khuê. Nếu không, sau này ở Viên Thành sao chúng ta còn mặt mũi nữa?"
Hàn Ưng và Trần Đồng gật đầu.
Lúc này, thật ra họ đã bắt đầu hối hân khi đứng ra thách thức tôi.
Một khi hội trưởng đã quyết định để tôi làm phó hội trưởng rồi thì các phó hội trưởng như họ chỉ cần ngầm thừa nhận là xong, giống như Lý Minh Nguyệt và những người khác.
Thế nhưng họ lại chọn cách ra mặt, muốn giẫm đạp tôi để giành lấy danh vọng cao hơn ở Viên Thành. Tiếc là họ đã tính sai, tôi không phải quả hồng mềm muốn nắn thế nào thì nắn.
Bây giờ bọn họ đã đâm lao thì phải theo lao, không muốn đánh thì cũng phải đánh.
Kim Lương siết chặt nắm đấm, toàn thân bùng nổ sức mạnh vô song.
Hàn Ưng thì thi triển luồng hàn khí, trực tiếp cuốn tôi vào trong.
Trần Đồng tiếp tục sử dụng đồng thuật, dùng đồng thuật để trấn áp linh hồn tôi.
Ngoài những thứ này ra, họ đều dung nhập sức mạnh đạo của mình vào đòn đánh. Do vậy, trường khí của ba người càng trở nên kinh khủng.
Nhất thời, tôi thật sự bị nuốt chửng.
Cả ba đều nghĩ rằng với sức mạnh cỡ này thì chắc chắn có thể khóa chặt tôi, hoặc ít nhất là hạn chế được tôi.
Thế nhưng, tôi trong trạng thái toàn thân tỏa ra ánh vàng lại thong dong bước ra khỏi sương mù đằng kia.
Tôi giơ tay lên, Bắc Cực Ma Công ngưng tụ thành ba chưởng khổng lồ, tấn công về ba phía.
"Uỳnh!"
Cả Kim Lương, Trần Đồng và Hàn Ưng đều bị tôi đánh bay thẳng ra ngoài.
Cảnh giới của họ đúng là rất cao, nhưng nói thật, so với Thác Nhĩ Khuê thì vẫn còn kém một chút.
Dĩ nhiên, thời điểm tôi đại chiến với Thác Nhĩ Khuê là khi bản thân vừa mới khỏe lại, chưa trở về trạng thái định cao.
Còn giờ, vết thương đã hoàn toàn bình phục, thực lực cũng được nâng cao, hơn nữa việc nắm giữ Bắc Cực Ma Công của tôi về cơ bản đã đạt đến trình độ thành thạo.
Trước kia nếu gặp phải cao thủ Hợp Đạo cấp mười hai như thế này, có lẽ tôi còn thấy hơi khó nhằn.
Nhưng bây giờ... Như muỗi!
Sau tiếng nổ lớn, ba phó hội trưởng ngã rầm ở ba hướng khác nhau.
Vào khoảnh khắc cuối cùng, tôi thu lại chút sức lực, dù sao tất cả đều là phó hội trưởng, tôi cũng sắp trở thành phó hội trưởng rồi, nếu g**t ch*t họ thì không hay cho lắm.
Nhưng dù thế, ba kẻ kia vẫn bị đánh tới mức thổ huyết, không bò dậy nổi.
Trước đấy, khi phó hội trưởng Xích Nhiễm đấu với tôi và bị tôi một chiêu trấn áp, những người có mặt ở Viên Thành đều đã giật mình. Hiện tại, tôi lại dùng một chiêu trấn áp một lúc cả ba phó hội trưởng, người dân ở Viên Thành đã hoàn toàn ngây dại.
Họ có nằm mơ cũng không ngờ trận chiến này lại thành ra như thế, thậm chí là kết thúc nhanh như vậy.
"Cứ tưởng hội trưởng chỉ vì thấy tên đó giàu có nên mới trao vị trí phó hội trưởng và thành chủ, hóa ra thực lực của ông ta lại mạnh đến thế."
"Đúng vậy, trông đô con như vậy, cứ tưởng thực lực không ra gì, ai dè lại quá hung mãnh!"
"Có thể dễ dàng nghiền nát mấy cao thủ Hợp Đạo cấp mười hai, thực lực của ông ta ít nhất cũng phải ở cấp mười ba, có khi còn cao hơn."
"..."
Tôi quay trở về vị trí của mình, hành lễ với hội trưởng Tần Huyền.
Tần Huyền lập tức cho người khiêng ba phó hội trưởng đi, rồi cười nói với tôi: "Biết ông không yếu, nhưng thật sự không ngờ ông lại mạnh như vậy. Xem ra Tần Huyền này không nhìn lầm người. Tiên sinh Thác Nhĩ Khuê, xin hãy nhận lấy ấn tín Huyền Ngọc của phó hội trưởng thương hội và ngọc ấn Huyền Ngọc của thành chủ Viên Thành."