Chương 1478: Thanh Họa trong tim
Sinh cơ hồn lực trên cây Phục Hồn Thảo vạn năm cực kỳ mạnh mẽ!
Ngay khi cây Phục Hồn Thảo vạn năm chạm xuống mặt đất, nó lập tức bén rễ, điên cuồng đâm sâu xuống phía dưới.
Tôi và Mã Diện đều đã cảm nhận được một luồng lực hồn phách vô cùng kh*ng b*.
Nguồn hồn lực ấy chính là từ cây Phục Hồn Thảo vạn năm phát ra, hơn nữa còn tạo thành áp chế nhất định lên hồn phách của cả tôi lẫn Mã Diện!
Tôi lập tức dựng một tầng trận pháp bao phủ cả tôi và Mã Diện vào bên trong.
Mã Diện thì lấy ra một tấm âm phù.
Âm phù này là loại phù lục được ngưng tụ từ pháp tắc âm gian, trên đó chỉ có âm khí, hoàn toàn khác với những loại phù lục thông thường chứa cả âm dương nhị khí.
Đây là thủ đoạn của người âm.
Sau khi lấy phù ra, hắn đưa cho tôi một tấm.
Tôi cầm lấy lá phù, còn hắn thì bắt đầu niệm chú.
Ngay tức khắc, phù văn trên tấm âm phù chuyển thành màu đỏ máu. Hắn giơ tay kết ấn, trực tiếp ép đạo phù văn đỏ máu ấy vào lòng bàn tay tôi!
Trong nháy mắt, phù văn đỏ máu kia như hòa thẳng vào hồn phách của tôi.
Mã Diện cũng làm tương tự, đem một đạo phù văn màu máu dung nhập vào bàn tay mình.
Sau đó hắn nói: "Giờ cậu có thể thu lại trường khí phòng ngự rồi. Hồn phách của chúng ta hẳn sẽ không bị ảnh hưởng nữa!"
Tôi lập tức làm theo.
Sau khi giải tán trường khí, quả nhiên áp lực hồn lực từ cây Phục Hồn Thảo vạn năm đối với hồn phách của chúng tôi đã hoàn toàn biến mất.
Mã Diện giải thích: "Nếu không thể chống lại loại áp chế hồn lực này, vậy chuyện luyện đan tiếp theo căn bản không thể thực hiện được!"
Tôi gật đầu, cùng Mã Diện đứng chờ cây Phục Hồn Thảo vạn năm phát triển.
Trước đó khi chúng tôi còn ở cổ lâu Viên Thành, cây Phục Hồn Thảo vạn năm vẫn bị đấu đồng áp chế. Chỉ với một nửa hồn lực được giải phóng thôi mà đã có rất nhiều người không chịu nổi rồi.
Thứ này quả thật quá đáng sợ.
Có điều, tuy âm phù của Mã Diện có thể ổn định hồn phách của chúng tôi, nhưng bằng mắt thường vẫn có thể nhìn thấy hồn lực do cây Phục Hồn Thảo phát ra đang hình thành từng đợt sóng hồn lực trong không gian xung quanh.
Những đợt sóng hồn lực ấy cực kỳ mạnh, đến mức mặt đất xung quanh cũng bắt đầu bị ảnh hưởng.
Có thể nói, nếu không có chiếc quan tài mỹ nhân dùng để dưỡng hồn cho Thanh Họa ở bên cạnh, thì chỉ riêng sóng hồn lực này thôi cũng đủ đánh tan tàn hồn của cô ấy!
May mà quan tài mỹ nhân kia thật sự rất mạnh.
Nó có thể hoàn toàn ngăn cách sóng hồn lực phát ra từ cây Phục Hồn Thảo vạn năm.
Trong lúc chờ đợi, tôi lại nhớ tới trận chiến với Thác Nhĩ Khuê khi thân thể luyện sát của tôi bị tổn thương trước đó.
Thác Nhĩ Khuê là cường giả Hợp Đạo.
Sau khi đánh bại hắn, tôi đã dùng pháp ba ngàn người giấy Đại Đạo cưỡng ép thu lấy đạo mà hắn dung hợp.
Đó vốn là hành động nghịch thiên.
Khi ấy còn dẫn tới một bàn tay vàng khổng lồ xé rách hư không giáng xuống.
Thế giới hiện tại, thiên đạo đã sụp đổ, theo lý mà nói thì Đạo Tổ hẳn không còn tồn tại.
Cho nên không biết kẻ ra tay trừng phạt tôi khi đó rốt cuộc là ai.
Tôi cảm thấy cho dù không phải Đạo Tổ như lời Thác Nhĩ Khuê nói, thì e rằng cũng là tồn tại tương tự, đứng trên tất cả mọi thứ!
Cuối cùng vẫn là Thanh Họa.
Cô ấy gần như dùng hết toàn bộ hồn lực còn sót lại, gọi tôi một tiếng, để tôi kịp trốn vào trong cổ kính Hỗn Độn, tránh được một kiếp.
Nếu không, với trạng thái của tôi khi ấy, rất có thể đã bị cái gọi là "Đạo Tổ" kia trực tiếp xóa sổ!
Ngay cả trong tình huống đó, Thanh Họa vẫn dốc hết hồn lực để gọi tôi, cứu tôi.
Nói thật, khoảnh khắc nghe thấy giọng cô ấy, trái tim tôi đã run rẩy.
Không biết đến bao giờ tôi mới có thể lại nghe cô ấy gọi một tiếng "phu quân" đây?
Tôi thật sự rất mong chờ giây phút đó!
Giờ cây Phục Hồn Thảo vạn năm đã tới tay, tôi cảm thấy mình đã rất gần với khoảnh khắc ấy rồi.
Mã Diện cũng từng nói, cây Phục Hồn Thảo vạn năm không chỉ có thể giúp Thanh Họa tái tạo hồn phách, mà còn có thể khiến hồn phách của cô ấy trở nên mạnh mẽ chưa từng có!
Hơn nữa, Thanh Họa lần này sẽ không còn là Hi Hà gì nữa, mà là Tô Thanh Họa thật sự.
Là Tô Thanh Họa mà tôi đã nhìn thấy ngay từ lần đầu tiên ở làng Dương Gia, người nằm trong chiếc quan tài mỹ nhân ấy!
Thật ra, khi còn ở mảnh vỡ Cổ Thần Giới, tôi cũng từng thử thuyết phục bản thân rằng người trong lòng mình chính là Hi Hà.
Bởi vì Hi Hà và Thanh Họa giống nhau như đúc.
Hơn nữa, Hi Hà vốn là chân thân được hợp nhất từ Thanh Họa cùng những phân thân khác.
Nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể chấp nhận được.
Người mang gương mặt giống Thanh Họa kia vẫn không phải người trong lòng tôi.
Cho đến một ngày, khi tôi phát hiện ra tàn hồn của Thanh Họa, tôi mới thật sự xác định suy nghĩ trong lòng mình.
Thanh Họa vì chấp niệm với tôi mà giữ lại một tia tàn hồn.
Mà tia tàn hồn ấy mới chính là cô ấy thật sự.
Dù chỉ còn lại một tia tàn hồn, nhưng khi biết được Thanh Họa trong lòng tôi vẫn còn tồn tại, tôi thật sự vô cùng vui sướng.
Cảm giác trống rỗng trong lòng tôi cuối cùng cũng biến mất.
Từ khoảnh khắc ấy, tôi đã quyết định.
Bất kể thế nào, tôi cũng phải khiến Thanh Họa sống lại!
Bất kể phải đối đầu với ai.
Bất kể phải tìm kiếm thiên tài địa bảo gì trên đời này.
Tôi cũng sẽ mang nó về cho Thanh Họa!
Mọi thứ trên thế gian này đều không quan trọng bằng việc cô ấy có thể sống lại!
Lúc này đây, tôi càng không thể kìm được sự kích động trong lòng.
Sức mạnh của Phục Hồn Thảo vạn năm có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.
Sau khi không còn bị đấu đồng áp chế nữa, cây Phục Hồn Thảo vạn năm trực tiếp phát triển thành một cây đại thụ khổng lồ.
Hoa bỉ ngạn vốn chưa bao giờ xuất hiện hoa và lá cùng một lúc.
Phục Hồn Thảo cũng vậy.
Cây Phục Hồn Thảo vạn năm này vốn đã có nụ hoa từ trước, cho nên dù giờ đã phát triển thành cây đại thụ chọc trời, trên thân vẫn không có lấy một chiếc lá.
Chỉ có trên đỉnh cao nhất là một nụ hoa khổng lồ.
Nụ hoa ấy có màu bạc xám, trên đó tỏa ra những điểm sáng bạc nhàn nhạt.
Mà ánh sáng đó thực chất chính là nơi hồn lực dồi dào nhất ngưng tụ thành một loại hồn quang đặc biệt!
Bên trong những cánh hoa bán trong suốt, vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy cảnh tượng khi cây Phục Hồn Thảo nở rộ trước đấy.
Ở giữa bông hoa ấy dường như có một hoa hồn mang hình dáng thiếu nữ đang nằm yên bên trong!