Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1471

 Chương 1471: Thực hiện giao kèo cá cược

Thấy hội trưởng Tần Huyền cũng cho rằng mức giá đấu thầu mà tôi đưa ra là hợp lệ, Thập nhị hoàng tử bắt đầu giở trò ngang ngược, vô lại.

Lúc này, Tần Huyền nói: "Thập nhị hoàng tử, một khi ngài đã đến tham gia buổi đấu giá của thương hội Viên Thành chúng tôi thì vốn dĩ nên tuân thủ các quy tắc của chúng tôi. Những quy tắc này là do chúng tôi định ra, và đã được khắc trên kim thạch minh văn! Nếu Thập nhị hoàng tử không phục, có thể tự tra cứu! Quy tắc buổi đấu giá, điều thứ bảy mươi sáu!"

Hội trưởng Tần Huyền phất tay, từ trong hư không lập tức hiện ra mấy thẻ đá đen, trên đó điêu khắc những phù văn vàng kim, chính là các điều khoản quy tắc đấu giá của thương hội Viên Thành.

Nội dung trên đó vô cùng rõ ràng.

Thực chất Thập nhị hoàng tử chỉ muốn làm loạn để lấp l**m cho qua chuyện, hắn thừa biết thương hội Viên Thành có quy tắc này và cơ bản mọi buổi đấu giá khác cũng đều như vậy.

Hắn vung tay đánh bật các thẻ đá ra, quát: "Bản hoàng tử không quan tâm quy tắc hay không quy tắc, tóm lại, lúc đó tiếng đếm ngược của Tần hội trưởng đã kết thúc rồi!"

Hội trưởng Tần Huyền thản nhiên đáp: "Kết thúc rồi sao? Tôi thấy Thập nhị hoàng tử ngài tai lùng bùng nên nghe nhầm rồi thì có? Tôi mới đếm đến một, phía sau vẫn còn số không chưa kịp hô, sao có thể gọi là kết thúc được? Hơn nữa, buổi đấu giá chỉ kết thúc khi tiếng chuông vang lên. Thập nhị hoàng tử, nếu ngài còn tiếp tục gây rối, thì đừng trách bản hội trưởng không khách sáo!"

Hội trưởng Tần Huyền tiến lên một bước, chớp mắt đã đứng trước mặt Thập nhị hoàng tử.

Thập nhị hoàng tử lập tức cảm thấy không thể cử động nổi, hư không xung quanh hắn như bị bóp nghẹt.

Tần Huyền lạnh lùng nói: "Mời Thập nhị hoàng tử tuân thủ quy tắc. Nếu vi phạm quy tắc, làm loạn buổi đấu giá, bản hội trưởng sẽ đích thân xử lý!"

Thập nhị hoàng tử vẫn ngoan cố: "Ta cứ làm loạn quy tắc của các người đấy, các người làm gì được ta? Ta là Thập nhị hoàng tử của Man Hoàng, có giỏi thì Tần Huyền ông giết ta đi!"

Câu này khiến Tần Huyền không khỏi khựng lại.

Tại vùng Man Hoang này, dù thế lực của thương hội Viên Thành rất lớn, nhưng so với thế lực của Man Hoàng thì vẫn còn kém một khoảng xa.

Thập nhị hoàng tử này, Tần Huyền thực sự không dám giết!

Thấy Tần Huyền chần chừ, Thập nhị hoàng tử càng lấn tới: "Tần hội trưởng, bọn ta nể mặt mới đến tham gia đấu giá, nhưng nếu cái mặt này bọn ta không cho thì mấy người cũng chẳng có đâu. Ngay cả khi hoàng tộc bọn ta đến đòi cây Phục Hồn Thảo vạn năm này, ông dám không đưa sao? Nếu ông muốn Viên Thành này bị san phẳng, tất nhiên ông có thể chọn không đưa. Nhưng mà, ông có nỡ không? Giao dịch thành công với giá hai viên linh thạch cực phẩm chính là nể mặt ông rồi, Tần hội trưởng, đừng có không biết điều!"

Lúc này, phó hội trưởng Lý Minh Nguyệt bước tới.

Ông ta chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp vung một chưởng đánh bay Thập nhị hoàng tử ra ngoài.

"Hội trưởng, ông cứ tiếp tục chủ trì buổi đấu giá đi, kẻ thuộc hoàng tộc này cứ để ta lo!"

Tần Huyền thầm nghiến răng, quay trở lại đài cao của buổi đấu giá.

Ở bên này, Lý Minh Nguyệt hoàn toàn không nể nang gì Thập nhị hoàng tử, sau một chưởng lại tiếp tục kết ấn, ngưng tụ thành một chiếc roi dài!

Chát! Chát! Chát!

Ông ta quất mấy roi liên tục vào người Thập nhị hoàng tử.

"Theo quy tắc của thương hội Viên Thành, kẻ nào làm loạn trật tự buổi đấu giá phải chịu mười roi này!"

Thập nhị hoàng tử bị quất đến nhe răng trợn mắt, nhìn Lý Minh Nguyệt với ánh mắt hằn học.

Lý Minh Nguyệt lạnh lùng nói tiếp: "Lý Minh Nguyệt này chịu trách nhiệm bảo vệ quy tắc đấu giá. Nếu ai còn dám tiếp tục vi phạm, gây rối, cứ việc thử xem!"

Thập nhị hoàng tử chỉ đành chịu thua.

Thực tế hắn cũng hiểu, tuy thế lực của Man Hoàng Thành lớn hơn thương hội Viên Thành, nhưng bản thân thương hội tại Man Hoang này cũng cực kỳ mạnh mẽ. Man Hoàng có thể trấn áp họ, nhưng ngoại trừ Man Hoàng ra thì những kẻ khác không thể, cũng không được tùy tiện trấn áp.

Đây chính là sự kiềm tỏa của sức mạnh thương hội.

Thập nhị hoàng tử không thể không ngoan ngoãn ngồi xuống.

Phía trên, hội trưởng Tần Huyền tiếp tục tuyên bố: "Mức giá hiện tại là mười viên linh thạch cực phẩm của thành chủ Thác Nhĩ Khuê. Nếu vị khách quý nào muốn tiếp tục ra giá, xin mời! Thập nhị hoàng tử, nếu ngài không phục, cũng có thể tiếp tục ra giá! Cho dù vừa rồi ngài có thắng bằng cách đó đi chăng nữa thì đã sao, liệu ngài có thực sự thắng được thành chủ Thác Nhĩ Khuê về mặt đấu giá không?"

Câu hỏi này khiến Thập nhị hoàng tử nghiến răng kèn kẹt. Nếu hắn có số linh thạch đó, hắn đã chẳng phải giở trò vô lại.

Tất nhiên rồi, mức giá mười viên linh thạch cực phẩm mà tôi đưa ra chính là mức trần, vốn dĩ đã là cái giá vượt xa giá trị thực tế.

Những lời hội trưởng Tần Huyền nói chẳng qua cũng chỉ là làm theo thủ tục mà thôi.

Thời gian trôi qua từng chút, mức giá này tự nhiên không một ai có thể vượt qua nổi.

Đợi đến khi tiếng đếm ngược kết thúc, hội trưởng Tần Huyền gõ chuông đồng vang dội cả hiện trường!

"Boong!"

Dường như toàn bộ cổ lâu của thương hội Viên Thành cũng phải rung chuyển theo.

Tâm trạng Tần Huyền cực kỳ tốt, ông ta tuyên bố dõng dạc: "Phục Hồn Thảo vạn năm, mười viên linh thạch cực phẩm, giao dịch thành công! Chúc mừng thành chủ Thác Nhĩ Khuê đã đấu thầu được loại linh thảo tuyệt thế này!"

Lúc này, tôi từ chỗ ngồi của mình bước ra!

Tôi phất tay, giao mười viên linh thạch cực phẩm cho hội trưởng Tần Huyền.

Tần Huyền đặt Phục Hồn Thảo vạn năm vào trong một chiếc đấu bằng đồng rồi trao cho tôi!

Chưa dừng lại ở đó, Tần Huyền còn từ trong không gian của mình lấy ra một chiếc cờ Vạn Hồn khác tặng cho tôi!

"Chúc mừng thành chủ Thác Nhĩ Khuê đã có được Phục Hồn Thảo vạn năm. Cờ Vạn Hồn này là món quà nhỏ kèm theo, coi như chút tấm lòng của thương hội Viên Thành, xin thành chủ nhận cho!"

Tôi nhận lấy món đồ đó.

Sau đó, tôi nhìn Thập nhị hoàng tử, nói: "Thập nhị hoàng tử, đã đến lúc ngài thực hiện giao kèo cá cược rồi!"