Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 147

Chương 147: Thất Sát biến trận!

Hoàng Dần dường như nghĩ rằng ông ta đã đi rất nhẹ bước, lại giảm khí tức nên tôi sẽ không phát hiện ra ông ta. Bây giờ tôi đột nhiên hỏi ông ta như vậy khiến ông ta không khỏi sững sờ.

Đến lúc này rồi, ông ta biết không cần phải che giấu gì nữa.

Vì vậy, Hoàng Dần liền trả lời: "Công tử muốn cậu chết, cậu phải chết!"

Tôi sao có thể không biết công tử mà ông nói là ai, nhưng tôi vẫn giả vờ không biết mà hỏi lại: "Công tử? Ai vậy?"

Hoàng Dần thở dài, cúi đầu nhìn mắt trận.

"Haizz, đã vậy thì tôi sẽ cậu chết một cách rõ ràng! Công tử mà tôi nói đương nhiên là Hội trưởng phân hội các tỉnh phía Nam chúng tôi, Dương Thần Tiên của tổng hội, con trai của hội trưởng Dương, Dương Kỳ Lân. Người trong giang hồ đều biết giờ đây trên giang hồ chỉ có một Kỳ Lân, đó chính là công tử của chúng tôi! Đạo trưởng, cậu dám tự xưng Kỳ Lân, lại còn tung tin đồn trên giang hồ, tạo thế cho bản thân, nói rằng, được Kỳ Lân được thiên hạ. Cậu có biết hành động này đã chạm vào giới hạn của công tử chúng tôi không? Danh hiệu Kỳ Lân là thứ mà hạng vô danh tiểu tốt như cậu có thể lấy dùng hả?"

Nghe giải thích như vậy, tôi chỉ biết cười trừ.

Tôi vốn còn nghi ngờ liệu có phải thân phận của mình đã bại lộ, nên Dương Kỳ Lân mới muốn diệt trừ tôi không?

Không ngờ lại là vì một lý do hoang đường đến vậy.

Chỉ vì tôi tiện tay đặt cái đạo hiệu Ngọc Kỳ Lân, chỉ vì giang hồ có vài lời đồn mà hắn đã muốn tôi chết? Quả nhiên, hắn và cha hắn đều hành sự bá đạo vô lý như nhau!

Mà Dương Kỳ Lân sở dĩ bây giờ có thể ở đó oai phong hống hách, một tay che trời cả phía Nam chẳng qua cũng là mượn mệnh Kỳ Lân của tôi, không phải sao!

Nghĩ đến đây, tôi nghiến răng, nắm chặt nắm đấm.

"Cậu còn không phục?" Thấy biểu cảm của tôi, Hoàng Dần hỏi.

Trong đầu tôi vẫn đang nghĩ về chuyện mình bị cướp số mệnh, chuyện đó suýt chút nữa khiến tôi chết yểu, cũng hại ông nội tôi bị trọng thương, giờ người cũng đã không còn. Ông nội tôi năm đó rõ ràng là cao thủ huyền môn, vậy mà lại bị họ hại đến mức phải giả điên giả dại ở nông thôn.

Hoàng Dần cho rằng tôi muốn nổi loạn. Ông ta dừng một chút, lại hỏi: "Những có một điều tôi khá tò mò, sao cậu lại biết trận Quan Tài Thất Sát của nhà họ Dương?"

Tôi sực tỉnh, thuận miệng nói: "Khi hành tẩu giang hồ, gặp được một ông cụ, vô tình học được."

Hoàng Dần nghi ngờ: "Vô tình học được? Trận pháp này không phải loại tầm thường, người trong giang hồ sao có thể truyền bừa bãi? Ông cụ đó là ai?"

Tôi cười khổ: "Làm sao tôi biết được? Ông ta nói với bần đạo một số phép dẫn sát, còn nói cho tôi biết một số đạo lý trận pháp, sau đó liền đi mất. Bần đạo cũng không biết ông ta là ai."

Hoàng Dần cẩn thận suy ngẫm, lẩm bẩm: "Chẳng lẽ là... Dương Thiên Tượng?" Suy nghĩ vài giây, ông ta sực tỉnh, nói: "Thôi được rồi, không truy cứu chuyện này nữa. Tiểu đạo trưởng, tuy vừa rồi thủ đoạn cậu đối phó mấy trưởng lão đó khiến tôi phải khâm phục, nếu không phải nhiệm vụ của công tử, tôi thậm chí còn muốn nhận cậu làm đồ đệ. Nhưng hết cách rồi, cậu đã đắc tội công tử, bây giờ cậu buộc phải chết!"

Dứt lời, Hoàng Dần đá văng hòn đá dưới chân.

Ngay lập tức trường khí trong toàn bộ trận pháp thay đổi, tôi cũng bắt đầu cảm thấy một áp lực mạnh mẽ.

Một tay tôi bấm quyết, sát khí lan tỏa toàn thân, chống lại bảy luồng sát khí từ bốn phía ập đến.

Đợi đến khi bảy luồng sát khí đó từ bảy hướng khác nhau ập vào tôi, tôi nắm chặt nắm đấm, vung tay, bộc phát sát khí trong cơ thể, trực tiếp đánh tan bảy luồng sát khí đó.

Tôi nhìn Hoàng Dần, nói: "Ông muốn dùng trận pháp này để giết bần đạo, không dễ vậy đâu!"

Hoàng Dần cười lạnh: "Vậy sao?"

"Đương nhiên! Nếu không bần đạo sớm đã biết trận pháp này là cái bẫy của ông, hơn nữa bần đạo còn đoán được ông đang ẩn nấp gần đây, thế sao bần đạo còn phải bước vào trận Quan Tài Thất Sát này để ông ám toán bần đạo?"

Nghe vậy, Hoàng Dần không khỏi sửng sốt.

Đúng thế, khi nãy ông ta cũng không hiểu tôi đã tiêu diệt mấy trưởng lão, tại sao còn bước vào trận pháp?

Chẳng qua Hoàng Dần nghĩ tôi đã vào, đây chính là cơ hội tuyệt vời để tiêu diệt tôi, nên ông ta mới trực tiếp xuất hiện, giẫm lên mắt trận.

Hoàng Dần nhìn tôi chằm chằm, ông ta đã tận mắt chứng kiến tôi đối phó với mấy trưởng lão của phái Ngũ Hoàng, lúc này đương nhiên rất đề phòng tôi.

Ông ta bấm quyết điều khiển trận Quan Tài Thất Sát. Ngay lập tức, sát khí trong trận trở nên mạnh mẽ hơn, hóa thành bảy cái bóng đen đỏ xông về phía tôi.

Trong tích tắc, chúng đã nhấn chìm tôi.

Nhưng luồng khí này chỉ giam giữ tôi chưa đầy nửa phút, giây sau, Chưởng Tâm Quỷ Lôi phóng thích mạnh mẽ, lôi điện bắn tung tóe, xé toạc sát khí đang giam giữ tôi, khiến nó vỡ tan tành.

Trường khí lan tỏa toàn thân, chớp mắt, sát khí xung quanh tôi đã tan biến hết.

Những chiếc quan tài đang rung chuyển dữ dội cũng trở nên yên tĩnh!

Có một đạo quỷ lôi suýt chút nữa đánh trúng Hoàng Dần, Hoàng Dần lộn một vòng, nhanh chóng tránh né!

Sau khi đứng vững, Hoàng Dần vô cùng kinh ngạc.

Ông ta không ngờ tôi lại có thể chống lại trận Quan Tài Thất Sát.

Đây không phải chiêu trò, đây là chống đỡ trực diện!

Tuy nhiên, vẻ kinh ngạc trên mặt Hoàng Dần chỉ thoáng qua, ông ta nhìn sang một bên, chân khẽ động, vài bước đã đến một hướng khác của trận pháp này.

Đến đó, ông ta cười lạnh, giẫm lên một tảng đá khác: "Tiểu đạo trưởng, chắc cậu sẽ không nghĩ mình có thể chống đỡ những sát khí đó thì có thể sống sót bước ra khỏi trận pháp Quan Tài Thất Sát này chứ? Trận pháp này còn có tầng thứ hai!"

Tôi nghi ngờ: "Tầng thứ hai?"

Nghe tôi hỏi vậy, Hoàng Dần bật cười: "Xem ra ông già kia chỉ dạy cậu tầng một của trận pháp này. Thật ra trận pháp Quan Tài Thất Sát thật sự của nhà họ Dương có hai tầng, tầng thứ hai mới là tầng lợi hại nhất. Tầng thứ nhất là giam giữ, tầng thứ hai là sát phạt. Nói thật, tôi không ngờ để đối phó một kẻ vô danh tiểu tốt như cậu phải dùng đến tầng thứ hai của trận Quan Tài Thất Sát. Tiểu đạo trưởng, có thể làm được như vậy, cậu đã rất lợi hại rồi!"

Nghe thì như đang khen tôi, nhưng thực ra lời này chẳng phải đang khoe khoang trận pháp của ông ta lợi hại sao?

Hoàng Dần giơ tay, bấm chỉ ấn Thất Sát!

Chỉ quyết biến ảo, trường khí xung quanh tôi bắt đầu thay đổi.

Cùng với sự thay đổi của trường khí, sát khí hình thành những luồng khí thế mạnh mẽ, tất cả các quan tài đều rung chuyển dữ dội, vị trí của các quan tài xung quanh tạo thành thất tinh bài vị cũng đang thay đổi.

Trong chốc lát, vị trí thất tinh này biến thành thất sát!

Bảy chiếc quan tài di chuyển vị trí xong đều chiếm giữ hung phương địa mạch (*)!

(*) Hung phương địa mạch (凶方地脉) là một thuật ngữ trong phong thủy và các học thuyết huyền học phương Đông, dùng để chỉ những vị trí hoặc phương hướng trên mặt đất được cho là tích tụ năng lượng tiêu cực, hung hiểm, hoặc không may mắn.

Tất cả sát khí trên quan tài như nhận được sự hấp dẫn, toàn bộ chảy vào một chiếc quan tài. Vị trí của chiếc quan tài này đã không còn là Dao Quang trong Bắc Đẩu thất tinh trên trời, mà là Thất Sát Tinh trong Nam Đẩu lục tinh!

Tầng thứ hai của chính là Thất Sát biến trận!

Quẻ có biến hào, trận có biến trận!

Hoàng Dần đá văng tảng đá đè trên mắt trận tầng thứ hai. Sau đó, ông ta cắn nát đầu ngón tay mình, nhỏ một giọt máu lên mắt trận.

Ông ta dùng huyết tế thất sát!

Ngay lập tức, trong toàn bộ trận pháp tỏa ra một mùi máu tươi nồng nặc!

Trong khoảnh khắc này, sắc trời tối sầm lại, Thất Sát Tinh trong Nam Đẩu lục tinh trên trời cũng phát ra huyết quang. Tay Hoàng Dần chém xuống, theo Thất Sát Tinh lóe lên một cái, một tia huyết quang từ trên trời giáng xuống!