Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1461

 Chương 1461: Phục Hồn Thảo lên sàn

Nhờ có những tình báo mà Tiểu Hắc thu thập được, hễ thấy người của vương tộc hay hoàng tộc ra tay là tôi cũng bám theo ra giá. Tôi thừa biết bọn họ chắc chắn sẽ mua, vả lại họ sẽ không bao giờ chịu thua một tên thành chủ nhỏ bé như tôi, thế nên tôi cứ việc điên cuồng đẩy giá lên cao.

Cuối cùng, cảm thấy cái giá đã hòm hòm, tôi mới dừng lại.

Làm vậy có thể tiêu hao tối đa lượng linh thạch trên tay đám vương tộc và hoàng tộc kia.

Tuy tôi cũng có khá nhiều linh thạch, nhưng việc làm hao hụt túi tiền của bọn họ suy cho cùng vẫn có lợi cho tôi hơn.

Tại hiện trường buổi đấu giá, gần như chỉ có mình tôi là hét giá hăng nhất.

Hành động này của tôi khiến thương hội Viên Thành vô cùng đắc ý, bởi lẽ nhờ vậy mà phần lớn các vật phẩm đấu giá của họ đều bị đẩy giá lên cao ngất ngưỡng so với giá trị thực.

Tôi ước tính, nhờ sự can thiệp của mình mà những món hàng phía trước có thể thu về lợi nhuận gấp hai đến ba lần.

Đây chính là bước đầu tiên để tôi tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp với thương hội Viên Thành.

Tất nhiên, đây cũng là một chiêu trò đôi bên cùng có lợi.

Dù sao thì hơn một trăm món pháp bảo, bùa chú phía trước cộng dồn lại có giá trị cực cao, lượng linh thạch mà đám vương tộc và hoàng tộc phải bỏ ra cũng là một con số không hề nhỏ!

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, những kẻ thực sự muốn có Phục Hồn Thảo chắc hẳn vẫn còn rất sung sức.

Tôi cũng không rõ liệu số linh thạch mình có trong tay có đủ để lấy được cả hai cây Phục Hồn Thảo hay không?

Dù thế nào, tôi nhất định phải đoạt được chúng.

Nếu không thể lấy được bằng tiền, có lẽ tôi sẽ phải liều mạng!

Vì Thanh Họa, vì Yên Nhiên, cái mạng này tôi sẵn sàng đánh đổi!

Những món pháp bảo, bùa chú giao dịch thành công trước đấy đều được tính bằng linh thạch thượng phẩm.

Ở đây, chỉ có linh thạch thượng phẩm mới đủ tư cách đem ra trao đổi, linh thạch trung phẩm hoàn toàn không có cửa. Mỗi lần tăng giá ít nhất cũng phải là một khối linh thạch thượng phẩm.

Hơn một trăm món vật phẩm đầu tiên đã ngốn mất nửa ngày trời. Cuối cùng, những thứ đó cũng đã bán xong, đã đến lúc vật phẩm báu vật cuối cùng lên sàn: Phục Hồn Thảo!

Tôi hít một hơi thật sâu, chuẩn bị sẵn sàng lâm trận.

Tất nhiên, ngoài tôi ra, những người khác tại hiện trường cũng bắt đầu rục rịch.

Công dụng của Phục Hồn Thảo đối với những cường giả luyện sát khiến ai nấy đều thèm khát đến nhỏ dãi, đặc biệt là đám hoàng tộc giàu nứt đố đổ vách kia!

Trên đài cao, hội trưởng Tần Huyền phất tay, một chiếc đấu bằng đồng xanh lại bay ra.

Những phù văn trên chiếc đấu tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Theo sau những ấn quyết biến hóa trên tay Tần Huyền, chiếc đấu từ từ bay lên, và phía dưới nó, cây Phục Hồn Thảo trăm năm đã xuất hiện.

Tôi quay sang hỏi tên mặt ngựa: "Cậu thấy cây Phục Hồn Thảo trăm năm này khoảng bao nhiêu linh thạch thì chốt hạ được?"

Tên mặt ngựa cũng đã chứng kiến buổi đấu giá từ đầu đến giờ. Những món bảo vật trước đó có giá cao nhất cũng lên tới vài trăm khối linh thạch thượng phẩm, nên với một thứ quý hiếm như Phục Hồn Thảo, hắn cũng chẳng biết phải đoán thế nào.

Hắn hỏi tôi: "Anh Khuê này, mấy cái giá anh hét lúc nãy chắc là hét cho vui thôi phải không? Chúng ta thực sự có thể lấy ra vài trăm khối linh thạch thượng phẩm sao? Em có dự cảm chẳng lành, em thấy cây Phục Hồn Thảo trăm năm này ít nhất cũng phải tốn hàng trăm khối linh thạch thượng phẩm đấy!"

Vật càng hiếm càng quý.

Đôi khi, sự quý hiếm còn đáng giá hơn nhiều so với giá trị thực tế của chính nó.

Tầm nhìn của tên mặt ngựa vẫn còn bị hạn chế nhiều quá.

Bởi tôi biết chắc rằng, riêng cây Phục Hồn Thảo trăm năm này thì chắc chắn không có chuyện chỉ trăm khối linh thạch mà mua được.

Thế nên ngay cả tôi cũng không dám khẳng định là mình sẽ lấy được cả hai cây!

Trên đài cao, sau khi Tần Huyền trưng ra cây Phục Hồn Thảo đầu tiên, ông ta nhìn xuống mọi người, nói: "Phục Hồn Thảo! Có lẽ tôi không cần phải giới thiệu thêm nữa nhỉ? Nếu đã vậy, tôi cũng không nhiều lời nữa nữa, xin thông báo trực tiếp với mọi người giá khởi điểm của cây Phục Hồn Thảo trăm năm này!"

Mọi người đều nín thở, dán chặt mắt vào Tần Huyền chờ đợi con số đó.

Tôi cũng tò mò, không biết thương hội Viên Thành sẽ đặt mức giá khởi điểm cho món đồ này là bao nhiêu?

Dường như để khơi gợi tối đa sự hiếu kỳ của mọi người, Tần Huyền mới dõng dạc công bố: "Giá giao dịch cao nhất của các vật phẩm trước đó là sáu trăm tám mươi bảy khối linh thạch thượng phẩm. Mà độ quý hiếm của Phục Hồn Thảo thì vượt xa những thứ đó. Vì vậy, Thương hội Viên Thành chúng tôi sau khi bàn bạc đã quyết định giá khởi điểm là: Chín trăm chín mươi chín khối linh thạch thượng phẩm! Mức tăng giá vẫn như cũ, mỗi lần một khối linh thạch thượng phẩm!"

"Hả!"

"Cái gì cơ..."

"Không thể nào..."

Ngay khi hội trưởng Tần Huyền tuyên bố mức giá khởi điểm, hiện trường lập tức nổ tung.

Không ai ngờ được một cây Phục Hồn Thảo trăm năm lại có giá khởi điểm cao ngất ngưởng như vậy.

Thế nhưng, bọn họ sau khi ngẫm lại thì cũng đành phải chấp nhận cái giá này. Với độ quý hiếm vượt xa những món trước, trong khi món trước đã có giá hơn sáu trăm khối, thì chín trăm chín mươi chín khối cũng là điều dễ hiểu.

Cạnh tôi, tên mặt ngựa há hốc mồm. Hắn không nói nên lời, chỉ nhìn tôi với vẻ mặt cay đắng, rõ ràng là hắn thấy mức giá này đưa ra thì chúng tôi hết hy vọng.

Nhưng ngay trong sự kinh ngạc của hắn, tôi đã giơ tấm thẻ huyền ngọc của mình lên: "Một nghìn khối linh thạch thượng phẩm!"

Tôi tăng thêm một khối để dò xét tình hình trước.

Mọi người xung quanh vốn vẫn còn đang bàng hoàng thì tôi đã bắt đầu ra giá.

Nhưng rất nhanh, có kẻ đã bắt đầu nghi ngờ tôi: "Tên kia chỉ là một thành chủ quèn, hội trưởng Tần, cẩn thận lão ta hét giá ảo đấy!"

Để dập tắt sự nghi ngờ của chúng, tôi trực tiếp quẳng ra một nghìn khối linh thạch thượng phẩm, khiến kẻ vừa lên tiếng phải câm họng ngay lập tức.

Tất nhiên, hành động này của tôi cũng khiến đám vương tộc và hoàng tộc có mặt phải trợn tròn mắt.