Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 145

Chương 145: Chồn tinh đổi mạng!

Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão nhìn tôi, nỗi sợ trong lòng hiện rõ trên mặt.

Biểu cảm của họ cứ như muốn nói họ chưa từng thấy một người trẻ tuổi không có thân thế nào đáng sợ đến vậy!

Ngoài việc nhìn chằm chằm mấy trưởng lão, tôi còn âm thầm quan sát môn chủ Hoàng Hạc và quản lý phân hội Hoàng Dần.

Ngay cả trong tình thế này, họ vẫn không xuất hiện.

Những lời mấy trưởng lão này nói có nhiều lời bất trung với Hoàng Hạc. Tôi đoán Hoàng Hạc cũng không muốn mấy vị trưởng lão này sống sót. Nếu không, trước đây trên quảng trường, sao ông ta lại là người đầu tiên đứng ra miễn trách nhiệm việc tôi giết Tam trưởng lão Lúc này, sao ông ta lại không xuất hiện ngăn cản tôi?

Còn về Hoàng Dần, rốt cuộc ông ta đang tính toán điều gì, tôi không rõ.

Không xuất hiện, vậy có nghĩa là ông ta không muốn nhúng tay vào chuyện mấy trưởng lão này bị giết sao?

Thu lại suy nghĩ, tôi nhìn chằm chằm mấy trưởng lão.

Trước đây họ còn có con bài mặc cả là ngọc bội, bây giờ họ không còn gì nữa.

Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão nhìn tôi, không dám cử động. Họ sợ sát khí từ các quan tài xung quanh lại bùng phát, g**t ch*t họ. Nhưng Đại trưởng lão thì khác, ông ta nóng nảy, dù bị chém đến toàn thân đẫm máu vẫn cắn răng đứng dậy!

Nhìn tôi, đôi mắt của Đại trưởng lão hóa thành màu xanh lục u tối, trong đó vẫn còn rỉ máu ra ngoài.

"Thằng nhóc con, đã không cho bọn này đường sống, hôm nay cậu cũng đừng hòng sống sót! Đừng tưởng chúng tôi bị nhốt trong trận pháp thì bản trưởng lão không có cách nào với đạo sĩ nhỏ bé như cậu!"

Dứt lời, Đại trưởng lão khoanh chân ngồi xuống, lẩm bẩm đọc những lời chú quái dị.

Ngay sau đó, một con chồn toàn thân trắng muốt từ vết máu sau gáy ông ta bò ra. Thứ đó đậu trên đỉnh đầu ông ta. Rõ ràng con chồn màu trắng này chính là chân thân của Đại trưởng lão phái Ngũ Hoàng!

Con chồn màu trắng đứng trên đỉnh đầu Đại trưởng lão, khoanh chân ngồi xuống.

Thấy cảnh này, Nhị trưởng lão và Tứ trưởng lão lập tức hiểu ra, đôi mắt họ cũng hóa thành màu xanh lục u tối, ánh mắt nhìn tôi có thêm vài phần hung ác khác lạ!

Họ cũng như Đại trưởng lão, ngồi xuống.

Những con chồn trắng muốt từ sau gáy họ bò ra, đều khoanh chân ngồi trên đỉnh đầu.

Tiếp đó, ba con chồn kia lẩm nhẩm trong miệng, âm thanh ù ù, nghe đến nhức óc. Đầu tôi bắt đầu có chút choáng váng, lờ đờ.

Đó là cái gì?

Tôi xoa thái dương để giữ tỉnh táo.

Ngay sau đó, ba con chồn kia cười hiểm độc, bất ngờ lấy tay làm đao, nhắm thẳng vào ngực của chính chúng!

Tôi đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, cả người không thể cử động được nữa!

Tôi biết rồi!

Đây là chồn tinh đổi mạng được ghi chép trong sách cổ!

Đây là một loại nguyền rủa, trận Quan Tài Thất Sát có thể chặn được công kích của ba trưởng lão, nhưng căn bản không chặn được loại nguyền rủa vô hình này. Lúc này, ba con chồn đều lấy tính mạng của chính mình để đổi lấy mạng của tôi.

Trong chốc lát, tôi cảm thấy cơ thể mình ngày càng nặng trĩu, trước mắt tối sầm.

Đồng thời, tay của ba con chồn đâm thẳng vào ngực của chính chúng!

Cả ba đều chảy máu mũi miệng, từ quỷ thi của mình lăn xuống đất. Còn ngực tôi cũng đau dữ dội, cả người mất thăng bằng, trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm, ngã phịch xuống đất!

Những thứ tà quái như chồn tinh quá nguy hiểm.

Không cẩn thận bị đổi mệnh, e rằng chắc chắn phải chết. Trước đây, tôi hoàn toàn không nghĩ đến điều này. Tôi cứ nghĩ mình có thể sẽ kết thúc như vậy. Nhưng không ngờ, tôi cũng chỉ tối mắt một chút, sau khi ngã xuống đất, chưa đầy nửa phút lại tỉnh táo trở lại.

Tình huống gì đây?

Ngực không đau nữa, cảm giác choáng váng cũng biến mất. Chẳng lẽ, nguyền rủa đổi mệnh của chồn tinh không thành công?

Tôi không lập tức bò dậy, mà âm thầm quan sát ba con chồn kia.

Ba con chồn trong trận pháp, sau khi đâm vào tim mình, ngã xuống đất, sau vài giây, chúng lảo đảo bò dậy.

Con chồn vàng dẫn đầu với giọng nói the thé chói tai nói: "Lão Thông, Lão Húc, ba chúng ta mỗi người hi sinh nửa cái mạng, cùng nhau đổi mạng thằng nhóc đó. Cho dù cậu ta có tài giỏi đến mấy, hôm nay cũng khó mà sống!"

Thì ra là vậy, không hổ là chồn tinh gian xảo, đúng là âm hiểm. Ngay cả dùng nguyền rủa đổi mệnh, mỗi con cũng chỉ lấy ra nửa cái mạng, như vậy, chúng không chết, nhưng có thể g**t ch*t tôi!

Tuy nhiên, xem ra năm xưa tôi bị cướp đi mệnh Kỳ Lân và cái mạng mà ông nội tôi tìm cho tôi không hề tầm thường. Chỉ với một cái rưỡi mạng của lũ chồn căn bản không đổi được mạng của tôi!

Đám chồn thấy tôi không động đậy, cho rằng tôi đã chết, chuẩn bị quay về quỷ thi của chúng. Nhưng lúc này, tôi lại đứng dậy.

Nhìn chằm chằm ba con chồn vàng đó, tôi hỏi: "Chồn tinh đổi mạng chỉ có vậy thôi sao?"

Ba con chồn lập tức khựng lại, nhìn tôi chết trân, cằm gần như rớt xuống đất.

"Cái gì? Cậu... Sao cậu có thể còn sống?" Con chồn vàng ở giữa yếu ớt hỏi.

Tôi chỉ nói: "Mệnh có quý cách, không phải tất cả các mạng đều có thể đổi được từ nửa cái mạng của ba ông!"

Nói xong, tôi ngồi xổm xuống, lấy một hòn đá đè lên mắt trận trên trận Quan Tài Thất Sát. Như vậy, trường khí của trận quan tài lập tức biến mất.

Mấy con chồn kinh ngạc, khi hoàn hồn, chúng nhanh chóng chạy ra ngoài. Nhưng điều chúng không biết là Tiểu Hắc đã mai phục sẵn bên cạnh, nước dãi đã chảy đầy đất rồi!

Ba con chồn trắng muốt khá thông minh, khi xông ra, chúng chia thành ba đường.

Nhưng chúng nào có biết tốc độ của Tiểu Hắc?

Một bóng đen lướt qua. Còn ba con chồn mất đi nửa cái mạng, lại bị trọng thương, chạy không được nhanh, dù chia thành ba đường vẫn nhanh chóng bị Tiểu Hắc tóm gọn.

Mấy con chồn điên cuồng giãy giụa trong miệng Tiểu Hắc, kêu gào.

"Buông ra!"

"Con chó hèn hạ này cũng dám ăn bản trưởng lão, muốn chết hả!"

"Mau thả bọn tao xuống, nếu không, bọn tao sẽ khiến mày chết không yên!"

"..."

Tiểu Hắc chẳng thèm quan tâm ba con chồn nói gì, nước dãi của nó đã làm ướt lông trên người con chồn.

Nó ném chồn xuống đất, chân chó giẫm lên, quay đầu thì rất lễ phép nói với tôi: "Cửu gia, không sao cả, bản tôn xử lý xong rồi!"

Tôi mỉm cười: "Lấy ngọc bội có công! Ăn đi, đây vốn là phần thưởng dành cho cậu!"

Tiểu Hắc tươi cười, lập tức quay đầu, ăn ngấu nghiến.

Ba con chồn điên cuồng giãy giụa, nhưng mất đi nửa cái mạng, chúng không làm gì được. Tiểu Hắc giống như đang gặm xương vậy, một miếng một con, chưa đầy hai phút, ba con chồn đều bị nó nuốt chửng.

Ăn xong, nó còn chép chép miệng chó mấy cái, nói: "Ôi chao, ăn nhanh quá, quên mất mùi vị rồi! Con chồn này hình như không có mùi hôi tanh của chồn vàng mấy! Cũng khá ổn. Cửu gia, Cửu gia! Không biết con nghìn năm có vị gì nhỉ, lần sau, nhất định phải nếm thử cho kỹ..."

Nuốt xong, từng mảng lông chó trên người Tiểu Hắc biến thành màu trắng. Dưới cằm nó cũng xuất hiện lông trắng, trông cứ như biến thành một con chó già vậy.

Một hơi ăn ba con chồn sáu bảy trăm năm, tôi có hơi lo lắng: "Tiểu Hắc, cậu thế này... Không sao chứ?"

Tiểu Hắc thì nghênh ngang: "Yên tâm đi, chỉ mấy con chồn thôi."

Vừa nói xong, tôi liền nghe thấy cổ họng Tiểu Hắc phát ra tiếng kêu chi chít. Nó lập tức ngậm chặt miệng chó, nhưng miệng vừa há ra, hình như không nói được nữa, chỉ phát ra tiếng kêu chi chít của chồn!