Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1446

Chương 1446: Tiểu Hắc tăng tiến

Với thân phận là Thành chủ Hàm Thành, việc tôi thay thế một số nhân vật then chốt trong thành diễn ra vô cùng thuận lợi.

Thêm vào đó, tại Hàm Thành trước đây, để nâng cao thực lực của bản thân, Thạc Nhĩ Khuê đã dùng thủ đoạn nuốt chửng gần như toàn bộ những cao thủ mà hắn bồi dưỡng, khiến số lượng cường giả thực sự ở Hàm Thành còn lại rất ít.

Vì vậy, việc tôi điều động những cao thủ từ cổ thành quỷ sát ra tiếp quản Hàm Thành không gặp mấy khó khăn.

Ngoài những cao thủ quỷ sát đó, tôi còn gọi Lý Kiếm Thánh ra để phụ trách thống lĩnh họ.

Nhờ vậy, Hàm Thành nhanh chóng đi vào quỹ đạo, mọi việc bắt đầu trở nên quy củ.

Sau một thời gian tu luyện trong cổ thành quỷ sát, thực lực của Lý Kiếm Thánh hiện giờ đã vô cùng lợi hại, đạt tới cảnh giới Luyện Sát Hoàn Hư, nhưng kiếm đạo của ông ta là độc nhất vô nhị. Đám quỷ sát kia một mực phục tùng ông.

Được Lý Kiếm Thánh thống lĩnh, quỷ sát làm chủ lực để kiểm soát Hàm Thành, quá trình này không mất quá nhiều thời gian.

Chỉ khoảng nửa tháng, Hàm Thành đã hoàn toàn nằm dưới sự thống trị của tôi.

Điêu khắc Man Hoàng cũng được dựng lại, chỉ có việc chạm khắc chi tiết là chưa hoàn thành.

Những việc vặt vãnh này tôi không cần trực tiếp ra tay mà giao hết cho Lý Kiếm Thánh, các cao thủ quỷ sát dưới trướng cũng hỗ trợ ông ta quản lý thành trì.

Riêng về những người dân Man Hoang và các tu sĩ Man Hoang trước đây, họ dần bị gạt ra rìa, trở thành tầng lớp thấp kém nhất trong cổ thành.

Đối với những kẻ bất mãn với tình cảnh hiện tại, ví dụ như những kẻ từng được Thạc Nhĩ Khuê trọng dụng nhưng không biết sự thật về cái chết của hắn, tôi đều xử lý sạch sẽ mà không chút do dự.

Còn những kẻ đã biết chân tướng thì lại càng không phải bàn.

Một số kẻ trong đó thậm chí còn tìm cách trốn khỏi Hàm Thành để đi báo tin cho các nơi khác.

Nhưng có Tiểu Hắc ở đây, không một kẻ nào có thể thực sự thoát thân.

Tiểu Hắc truy tìm tung tích, Lý Kiếm Thánh dẫn người đuổi bắt. Hơn hai nghìn tu sĩ Man Hoang không sót một tên nào đều bị bắt trở lại và tống vào địa giam của Hàm Thành.

Dù bị bắt giữ, những tu sĩ này vẫn muốn liều mạng với tôi, miệng không ngừng đòi giết tôi cho bằng được.

Tôi thầm cảm phục sự trung thành và tinh thần vì Man Hoang mà không tiếc việc đắc tội với tôi của họ.

Tôi không giết họ, chỉ tạm thời giam giữ lại.

Tuy nhiên, tôi đã dùng đủ loại trận pháp và cấm chế để khóa chặt địa giam, khiến họ chỉ có thể ở đó mà không thấy ánh mặt trời.

Về phần Tiểu Hắc, việc hấp thụ Thạc Nhĩ Khuê diễn ra rất thành công. Sau khi hoàn tất, thực lực của nó tăng tiến vượt bậc.

Một đêm nọ, tôi vừa luyện hóa xong một viên ngưng thạch sát khí cao cấp, định bước ra ngoài hít thở không khí.

Nào ngờ vừa ra khỏi phòng, tôi đã thấy một bóng người đứng trong sân.

Dưới ánh trăng vằng vặc, người đó trông dáng vẻ cao lớn, hiên ngang, nhưng lại đứng quay lưng về phía cửa.

Lòng có chút tò mò, tôi lên tiếng hỏi: "Cậu là ai? Đứng trước cửa phòng tôi làm gì?"

Người kia ho một tiếng, rồi hỏi bằng giọng trầm đục: "Này, cậu nhìn cho kỹ xem, bản tôn trông có giống người không?"

Tôi thầm nghĩ, hắn không phải người thì là cái gì?

Tên nào mà rảnh rỗi chạy đến đây học theo Tiểu Hắc để thảo phong thế này?

Chẳng phải đã thành hình người rồi sao?

Còn chưa hài lòng mà muốn mượn khí vận của tôi để hóa hình hoàn toàn à?

Tôi nhìn chằm chằm hắn, bước tới: "Cậu..."

Khi đi đến phía sau, tôi chợt thấy trong đám tóc của hắn lòi ra một chiếc tai đen xì, đang vểnh lên nghe ngóng lời tôi nói.

Tôi cố ý dừng lại.

Cái tai kia gần như muốn bay về phía tôi luôn.

Thế là tôi tung một cước đá thẳng vào mông hắn: "Cậu là ai hả? Học theo Tiểu Hắc thảo phong đấy à? Nói cho cậu biết, làm gì có người nào lại mọc tai chó thế kia?"

Phụt!

Người kia như quả bóng xì hơi, ngã nhào xuống đất.

Tôi sững người, bước tới đá đá vào người hắn: "Này, đừng có giả chết, tôi đá không mạnh đến thế đâu..."

Đối phương khó khăn mới bò dậy được.

Khi hắn quay đầu lại nhìn tôi, tuy diện mạo đã thay đổi, nhưng chỉ qua một ánh mắt, tôi đã xác định được ngay, đây chính là Tiểu Hắc!

Trước đây Tiểu Hắc chỉ giả làm hình dạng nửa người nửa chó, nhưng lần này, nó thực sự đã biến ra vóc dáng không hề thấp, trông rất giống người.

Ban đầu tôi thực sự không nhận ra nổi.

"Tiểu Hắc, là cậu thật sao? Cậu trở nên khôi ngô như vậy từ khi nào?"

Tôi ngước nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời, cũng đúng, đã đến lúc Tiểu Hắc phải thảo phong rồi.

Chỉ tiếc là lần này lại thất bại.

Tiểu Hắc nói: "Bản tôn đã luyện hóa huyết mạch của Thạc Nhĩ Khuê, cường hóa bản thân mới được như thế. Chỉ là cái mặt này vẫn còn hơi xấu, bản tôn định bụng ké chút hào quang của cậu, thế mà cậu lại..."

Trông Tiểu Hắc có vẻ rất thất vọng.

Tôi bước tới, quan sát kỹ lưỡng thân hình nửa người nửa chó của nó.

Nói thật, trông nó hung tợn hơn hẳn lúc còn là dạng chó, có hơi giống với người sói trong truyền thuyết.

Tiểu Hắc biến trở về hình dáng con chó đen nhỏ như trước. Nó lẩm bẩm:

"Thôi bỏ đi, bản tôn cứ làm con chó đen nhỏ này cho xong, ít ra trông còn đáng yêu, mỹ nữ nhìn thấy đều muốn ôm một cái. Chứ cái bộ dạng nửa người nửa chó kia, mỹ nữ loài người thấy chắc chạy mất dép quá! Cửu gia, lần sau cậu không được làm thế nữa đâu nhé. Bản tôn chỉ mượn một chút khí vận của cậu thôi, không có vấn đề gì đâu. Đến lúc thảo phong thành công, bản tôn chắc chắn sẽ trở nên đẹp trai y như cậu vậy! Khi đó đi lừa mấy em gái xinh xắn, chẳng phải là sướng lắm sao..."

Tiểu Hắc lại bắt đầu mơ mộng hão huyền.

Tôi túm lấy gáy nó: "Để lần sau tính."

Rồi tôi hỏi: "Tiểu Hắc, mấy viên ngưng thạch sát khí cao cấp trong tay tôi đã luyện hóa hết rồi. Dạo gần đây quanh Hàm Thành có phát hiện gì mới không?"

Tiểu Hắc thở dài: "Haiz, tài nguyên của Hàm Thành đã bị cậu hút cạn sạch rồi! Mấy loại ngưng thạch phẩm chất khác bây giờ chẳng có tác dụng gì với cậu... Ơ, có cao thủ đang tới!"