Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1414

Chương 1414: Đổi chỗ khác!

Cho dù Huyết Vân tôn giả đã dốc toàn lực, dùng pháp tướng Thiên Thủ để kháng cự lại một chưởng xé toạc hư không kia của tôi, nhưng sức mạnh từ một chưởng ấy vẫn mang theo thế chẻ tre, đánh tan nát nghìn cánh tay máu của hắn.

Huyết Vân tôn giả bị tôi tát một cú lún sâu xuống đất.

Đám tu sĩ trung cấp đứng xem xung quanh cũng bị vạ lây, sóng xung kích từ dấu tay khổng lồ trên mặt đất hất văng tất cả ra ngoài.

Nhất thời, mọi thứ xung quanh hỗn loạn thành một đoàn!

Đợi đến khi lớp bụi đỏ máu tan đi.

Huyết Vân tôn giả đang nằm bẹp trên đảo, ngay giữa một hố sâu hình bàn tay khổng lồ.

"Đó... Rốt cuộc là chưởng pháp gì, đó không phải là Huyết Vân Chưởng!"

Thực lực quyết định trí tưởng tượng của một con người, Huyết Vân tôn giả không tin Huyết Vân Chưởng của mình lại có sức mạnh kinh người như thế.

Tôi bảo hắn: "Đó chính là Huyết Vân Chưởng, lúc nãy thấy ông thi triển nên tôi học lỏm được. Không phải chiêu thức của ông không đủ mạnh, chỉ là cảnh giới thực lực của ông chưa đủ để phát huy hết uy lực của nó mà thôi!"

Tôi giải thích rõ ràng như vậy, khúc mắc và chấp niệm trong lòng Huyết Vân tôn giả cũng coi như được tháo gỡ.

Hắn nghiêng đầu, hoàn toàn bất động.

Tôi thi triển Điệp Quyết Dẫn Sát, đưa tay thu lấy sát khí trên người hắn về làm của riêng!

Thi triển một chưởng vừa rồi tiêu tốn không ít, nhưng thực lực của Huyết Vân tôn giả này cũng khá tốt, hấp thụ một mình hắn thôi mà lượng bù đắp còn vượt xa tiêu hao lúc nãy.

Sau khi gió cát xung quanh lặng xuống, nhóm tu sĩ trung cấp lúc trước giờ kẻ nào kẻ nấy đều né tôi thật xa, không dám lại gần.

Thậm chí có mấy tên lúc đứng xem vì ở quá gần nên bị dư chấn của cú tát kia làm cho bị thương, giờ đây bọn họ kiêng dè tôi đến cực điểm, tuyệt đối không dám động thủ.

Tôi bước về phía đám người đó, nói với họ: "Theo quy tắc của tu sĩ trung cấp, tôi cần khiêu chiến hai mươi người. Đây mới có một người thôi, ai muốn ra tay tiếp nào?"

Đám người kia sợ tôi muốn chết, kẻ nào kẻ nấy cứ thế lùi lại phía sau.

Tôi không khỏi bất lực.

Dù vậy vẫn có người lên tiếng nhắc nhở: "Vị đạo hữu này, không cần đến hai mươi người đâu, chỉ mười người là đủ rồi!"

Tôi chợt nhớ đến gã béo, thầm nghĩ chẳng lẽ lúc này gã đã hoàn toàn nhập định, động tĩnh lớn như vậy mà không làm kinh động đến gã, xem ra gã đã vào trạng thái tu hành rất tốt rồi.

Tôi bảo: "Đi cùng tôi còn có một người bạn nữa, tôi đánh thay phần mười người của anh ta luôn! Ai muốn lên thì nhanh lên, đừng làm mất thời gian!"

Nghe tôi nói vậy, bọn họ lại càng không dám đánh.

Biết thế này tôi đã không tung ra chiêu Huyết Vân Chưởng kia, chắc chắn là một chưởng đó đã dọa bọn họ sợ mất mật rồi.

Xem ra chỗ này tôi không thể ở lại lâu, phải đổi địa điểm thôi.

Phải tranh thủ trước khi tin tức lan đi khắp nơi, lừa đủ hai mươi đối thủ để hoàn thành thử thách tu sĩ trung cấp.

"Béo!" Tôi gọi.

Phía gã béo không có phản hồi, tôi lập tức cảm nhận trận pháp mình để lại để đi tìm gã.

Nhưng nơi đó giờ chỉ còn là một đống đổ nát, không thấy bóng dáng gã đâu.

Hỏng bét, gã không phải là nhập định, mà là "nhập thổ" rồi sao?

Tôi lập tức điều khiển ngũ hành Thổ tại đây, quả nhiên gã béo đang bị vùi lấp bên dưới.

Khi tôi đào gã lên, gã đang há mồm th* d*c, nhìn trạng thái đó có vẻ như cũng bị dư chấn từ một chưởng lúc nãy của tôi làm cho choáng váng.

Tôi nắm vai gã lắc lắc, rồi bấm vào nhân trung, tình hình của gã mới khá khẩm hơn.

Bấy giờ tôi mới hỏi: "Béo, anh không sao chứ?"

Gã béo lắc đầu cho rụng hết đất cát bám trên tóc, trả lời: "Người anh em Họa Cửu, cậu... Cậu không phải là thượng thần nào đó của Man Hoang hạ phàm đấy chứ? Lúc một chưởng kia giáng xuống, nói thật, dù đứng cách xa nhưng ta cứ ngỡ mình chết chắc rồi!"

Tôi bảo gã: "Thiên thần hạ phàm thì chắc chắn không phải rồi, chỉ là tôi đi theo con đường luyện sát lâu hơn anh. Chỉ cần anh tu hành chăm chỉ, một ngày nào đó đánh ra được một chưởng như vậy cũng không phải chuyện gì khó!"

Gã béo lắc đầu: "Không thể nào. Cái hạng như ta mà tin mình có thể đánh ra được chiêu đó thì đúng là bốc phét!"

Tôi chỉ biết cười khổ.

Sau đó, tôi lại túm vai gã nói: "Đi thôi!"

Gã béo còn chưa kịp hoàn hồn đã bị tôi đưa đi, lao về phía bên kia của hòn đảo.

Tôi phải nhanh chóng tìm được một nhóm tu sĩ trung cấp khác để hoàn thành thử thách trước khi tin tức truyền tới.

Đến bên kia, lại là một nơi sát khí cuộn trào, một ông già râu trắng mặc bào đen đang lơ lửng giữa không trung.

Xem ra đây là một cao thủ tinh anh trong hàng ngũ tu sĩ trung cấp tại đây.

Tôi khoan động tới lão, tránh ra tay làm kinh động đến các tu sĩ trung cấp khác.

Vì vậy, sau khi tới đây, tôi lập tức tránh xa, tìm đến một nơi tập trung nhiều tu sĩ trung cấp bình thường, che giấu trường khí của mình rồi hỏi họ: "Cho hỏi, tôi có thể đánh hai mươi người một lúc được không?"

Một câu khiến đám tu sĩ trung cấp ngơ ngác nhìn nhau.

Tôi đính chính lại: "Mười chín người cũng được? Có ai muốn ra chiến không? Cứ lại đây hết đi, nếu ai không muốn đánh cũng được, ai đánh với tôi một trận, tôi sẽ tặng người đó một viên linh thạch trung phẩm!"

Gã béo nghe tôi bảo định tặng linh thạch trung phẩm thì trợn mắt nhìn tôi, hỏi: "Người anh em Họa Cửu, cậu điên rồi à, mười chín viên linh thạch trung phẩm không phải con số nhỏ đâu!"

Tôi lấy ra một túi linh thạch, bên trong có sẵn một trăm viên linh thạch trung phẩm, ném cho gã béo rồi bảo: "Anh đi tìm chỗ tu hành trước đi."

Gã béo nhìn túi linh thạch mà mắt sáng rực, gã không thể ngờ được người anh em Họa Cửu này lại có nhiều linh thạch đến thế, đúng là giàu đến mức "vô nhân tính"!

Gã béo cất linh thạch rồi lập tức đi tìm chỗ tu hành.

Tôi lấy linh thạch ra, linh thạch trung phẩm đối với bọn họ vẫn là thứ rất hiếm có, ngay lập tức quanh tôi đã tụ tập hai ba trăm tên tu sĩ trung cấp.

Bọn họ hỏi tôi muốn bắt đầu từ ai trước?

Tôi đáp ngắn gọn: "Cứ cầm lấy linh thạch, rồi tất cả cùng xông lên một lượt!"