Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1394

Chương 1394: Tiểu Hắc mất tích?

Khương Yên Nhiên gật đầu, trả lời: "Các cửa ải của cổ thành đều ổn cả, mọi chuyện vẫn tốt đẹp! Anh Tiểu Cửu, trận chiến của anh ở Đồng Biên ngày hôm đó thực sự quá tuyệt vời. Đúng là một mình một ngựa, vạn quân không thể qua. Quân đoàn Man Hoang bị dọa cho hồn xiêu phách lạc, vứt bỏ giáp trụ mà chạy. Suốt thời gian qua, phía Man Hoang ngay cả những cuộc tập kích quy mô nhỏ thường ngày cũng dừng hẳn lại. Chúng đều biết rằng, có một vị Trường Dạ Cửu Biên như anh ở đây thì không kẻ nào dám manh động nữa!"

Tôi ừ một tiếng.

Thật may, biện pháp mạo hiểm thử một lần lúc đó của tôi đã phát huy tác dụng.

Khi ấy, nếu Hắc Thánh Vương thực sự ra tay thì tôi sẽ gặp rắc rối lớn, nhưng cuối cùng lão vẫn không thể trụ vững trước áp lực từ khí trường của tôi.

Khương Yên Nhiên lại nói với tôi: "Anh Tiểu Cửu Man Vương đứng đầu của Man Hoang là Bạch Thánh Vương sau khi trở về, tuy vẫn còn giữ được hơi tàn nhưng theo tình báo của chúng ta, lão ta cho đến tận bây giờ vẫn chưa thể tỉnh lại. Lúc anh dùng chưởng ấn đó, trông anh cứ như thiên thần hạ phàm vậy, thực sự là quá ngầu luôn!"

Khương Yên Nhiên hào hứng kể lại cho tôi nghe từng chi tiết đã xảy ra.

Thực ra đối với tôi, những chuyện đó cảm giác như mới chỉ vừa xảy ra nửa ngày trước, không ngờ đã là chuyện của nửa tháng trước rồi.

Ngoài Khương Yên Nhiên ra, những người khác của Trường Dạ Cửu Biên cũng đều quan tâm đến tình hình của tôi.

Khương Yên Nhiên lập tức truyền tin tôi đã tỉnh lại ra ngoài.

Các biên úy từ khắp các cửa ải cổ thành đều kéo đến thăm.

Tôi nói với họ không cần phải phiền phức như vậy, chỉ cần trấn thủ tốt cổ thành của mình là được, nhưng họ nhất định đòi đến bằng được, nói rằng phải tận mắt nhìn thấy tôi mới yên tâm.

Họ bảo rằng tôi chính là nguồn sức mạnh tinh thần trong lòng họ!

Khương Lão Long cũng tới. Hiện giờ, ông ấy vẫn đang tuân theo mệnh lệnh của tôi, tạm thời quản lý Tuyên Biên.

Tôi hỏi Khương Lão Long xem có cần tôi cấp ngọc bài biên úy Tuyên Biên cho ông ấy không, nhưng ông ấy lắc đầu, nói rằng mình chỉ là tạm thay quyền, không thể tính là biên úy Tuyên Biên chính thức được. Biên úy Tuyên Biên cần phải được bầu chọn lại.

Tôi hiểu ý của Khương Lão Long, ông ấy muốn đợi sau khi cổ thành Cam Biên được xây dựng xong sẽ quay trở lại đó làm biên úy.

Dù sao, nơi đó cũng là chấp niệm của ông ấy.

Sẵn tiện tôi cũng muốn hỏi thăm tiến độ tái thiết hai nơi Cam Biên và Kế Biên ra sao, việc này trước đó tôi đã giao cho Tề Trường Sinh và Hạ Hầu Khải phụ trách.

"Tề tiên sinh, Hạ Hầu tiên sinh, tình hình ở Cam Biên và Kế Biên thế nào rồi?"

Tề Trường Sinh trả lời: "Sau trận chiến của ngài ở Đồng Biên, phía Cam Biên rất yên tĩnh, không bị quân Man Hoang quấy nhiễu nên tiến độ xây dựng của chúng tôi nhanh hơn nhiều. Hiện giờ, phần khung chính của cổ thành Cam Biên đã hoàn thành!"

Hạ Hầu Khải tiếp lời: "Tình hình ở Kế Biên cũng tương tự như Cam Biên, không có quân Man Hoang quấy rối, quả thực nhanh hơn rất nhiều! Nếu Cửu Biên có thể hoàn thành xây dựng toàn bộ, khi đó chúng ta liên kết lại, do Trường Dạ đại nhân thống lĩnh thì có thể ngưng tụ đại trận Hộ Quốc."

Điều này tôi đương nhiên biết, đó cũng là lý do tôi muốn nhanh chóng tu sửa cổ thành.

Đó là một công dụng cực kỳ quan trọng của ấn ngọc Trường Dạ Cửu Biên.

Sau khi báo cáo công việc kết thúc, các biên úy cùng Hạ Hầu Khải và Tề Trường Sinh đều rời đi lo việc của mình.

Tôi tạm thời vẫn ở lại Đồng Biên.

Sau khi họ đi hết, Khương Lão Long vẫn nán lại.

Tôi biết là ông ấy muốn về Cam Biên. Thế là tôi nói hỏi: "Ông muốn về Cam Biên đúng không?"

Khương Lão Long sững người, nhưng chuyện của ông ấy cũng đã từng kể với tôi, nên ông ấy nghiêm túc gật đầu.

"Chuyện này ông cứ trực tiếp mở lời, không có gì là không thể cả. Từ giờ trở đi, ông chính là biên úy của cổ thành Cam Biên. Tôi biết năm xưa ông đã để lại nuối tiếc ở nơi đó, sau này hãy bảo vệ Cam Biên cho thật tốt, đừng để bản thân phải hối hận thêm lần nào nữa!"

Thấy tôi đồng ý dứt khoát, Khương Lão Long vô cùng vui mừng. Ông ấy hỏi tôi: "Vậy còn Tuyên Biên hiện giờ thì tính sao?"

Tôi bảo: "Tuyên Biên hiện không có chủ, lại rất hỗn loạn. Cam Biên vẫn chưa hoàn thành xong hoàn toàn, ông cứ tạm thời ổn định bên này đã. Đợi đến lúc tôi tìm được người thích hợp làm biên úy Tuyên Biên thì chắc Cam Biên cũng xong, lúc đó ông về cũng chưa muộn. Chuyện này không thể nôn nóng."

Khương Lão Long dĩ nhiên cũng hiểu, nếu bây giờ ông ấy rời Tuyên Biên ngay thì chẳng khác nào bỏ mặc mọi thứ.

Ông ấy chắp tay hành lễ: "Trường Dạ đại nhân, ngài yên tâm, trước khi biên úy Tuyên Biên mới đến nhận chức, ta nhất định sẽ chỉnh đốn nơi này thật tốt!"

Tôi bước tới vỗ vai ông ấy: "Tốt lắm! Đi làm việc đi!"

Khương Lão Long phi thân lên không trung rồi biến mất về phía Tuyên Biên.

Tất cả mọi người tôi đều đã gặp, nhưng từ khi tỉnh lại đến giờ, chỉ có Tiểu Hắc là không thấy đâu.

Tôi hỏi Khương Yên Nhiên: "Yên Nhiên, cô có thấy Tiểu Hắc đâu không?"

Khương Yên Nhiên suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Anh Tiểu Cửu, anh hỏi vậy em mới nhớ ra là cũng phải hai ba ngày rồi em không thấy Tiểu Hắc. Trước đó khi anh còn hôn mê, nó thường xuyên đi ra ngoài, cũng chẳng biết là đi đâu nữa. Em hỏi thì nó không nói, chỉ bảo em chăm sóc anh cho tốt là được. Đúng rồi, ba ngày trước nó đã ra ngoài, cụ thể đi đâu thì em cũng không rõ."

Chuyện này quả thực kỳ lạ.

Tôi thầm nghĩ, không lẽ Tiểu Hắc lại đi đâu đó ăn chơi rồi chứ?

Chẳng lẽ nó định đi "gieo giống" tận sang bên Man Hoang?

Nhưng quan trọng là dù có đi chơi thì cũng không đến mức đi biệt tích ba ngày không về như thế.

Hay là nó sang bên Man Hoang rồi bị con "hồ ly tinh" nào mê hoặc đến mức không biết đường về?

Tôi thấy với cái tính cách đó của Tiểu Hắc, gặp phải mấy cô chó xinh xắn thì chuyện đó hoàn toàn có khả năng xảy ra. Đấy là bản tính của nó rồi, bất kể thực lực bây giờ có mạnh đến đâu thì con chó này vẫn cứ ham mê cái khoản đó.

Tôi ngồi xuống, thử dùng thuật truyền âm.

"Tiểu Hắc!" Tôi gọi.

Bình thường nếu trong phạm vi mười mấy dặm, với thính giác của Tiểu Hắc cộng thêm thuật truyền âm của tôi, nó chắc chắn sẽ nghe thấy.

Nhưng hiện tại lại không có một chút phản hồi nào, chứng tỏ nó hoàn toàn không nghe thấy gì cả.