Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1392

Chương 1392: Muốn nếm thử không?

Tôi ẩn náu trong cổ kính Hỗn Độn, có thể quan sát rõ mồn một mọi thứ bên ngoài.

Thế nhưng, kẻ đứng bên ngoài lại chẳng thể nào nhìn thấu được vào trong mặt gương.

Vừa rồi khi thi triển ấn Sắc Nhân, một chưởng của tôi đã đánh gãy sợi xích trắng, tạo ra lực phản chấn cực mạnh. Tuy nhiên, tôi đã kịp thời tiến vào cổ kính Hỗn Độn để né tránh luồng xung kích đó.

Nhờ vậy, tôi gần như không hề hấn gì, vài vết thương nhẹ có thể hoàn toàn bỏ qua.

Cảnh Bạch Thánh Vương tiến lại gần cổ kính, tôi nhìn thấy không sót một chi tiết nào.

Lão thậm chí còn đưa tay ra định chiếm lấy chiếc gương.

Bạch Thánh Vương cười lạnh: "Trốn trong gương thì cũng vô ích thôi! Đã là bảo vật bí ẩn do cậu bỏ lại, vậy thì từ nay về sau, cổ kính này sẽ thuộc về Bạch Thánh Vương ta!"

Nói rồi, lão vươn tay chộp lấy gương.

Chính ngay khoảnh khắc ấy, tôi bất ngờ bước ra khỏi cổ kính.

Ở bàn tay còn lại, ấn Sắc Nhân được ngưng tụ từ thân xác mang huyết mạch Cổ Thần cấp Đại Thừa đã sẵn sàng, tôi giáng thẳng vào mặt Bạch Thánh Vương.

"Ấn Sắc Nhân!"

Tôi gầm lê, sắc lệnh chỉ ấn vang dội khắp cả đất trời.

Ngay giây phút ấn Sắc Nhân rời khỏi lòng bàn tay tôi, uy lực của nó khiến không gian xung quanh sụp đổ từng mảng lớn, lớp lớp chồng lên nhau.

Cảm giác như ngay cả Bạch Thánh Vương cũng đang bị hút vào hố đen hư không vậy.

Bạch Thánh Vương từng thấy ấn Sắc Nhân bị suy yếu trước đó của tôi nên theo bản năng định đưa tay lên đỡ. Thế nhưng, đòn này tôi ra tay quá đỗi bất ngờ, vả lại với thực lực của một cường giả, lão thừa sức cảm nhận được sức mạnh này khủng khiếp đến nhường nào!

Ngoài việc chống đỡ, lão còn có ý định dùng thuật dịch chuyển để bỏ chạy ngay tức khắc.

Bởi lẽ lão là cường giả Hợp Đạo, ở một mức độ nào đó, lão có thể khống chế được sức mạnh của quy luật.

Nhưng ấn Sắc Nhân này của tôi vẫn nổ tung, chuẩn xác lên ngay mặt lão.

Khoảnh khắc đó, gương mặt của Bạch Thánh Vương biến dạng hoàn toàn.

Toàn bộ cơ thể lão bị ấn Sắc Nhân vô cùng mãnh liệt của tôi nuốt chửng.

Giữa không trung, ấn ký kia hóa thành một bóng ma bàn tay vàng khổng lồ, che kín cả bầu trời.

Bạch Thánh Vương cứ thế bị vỗ mạnh, ghim chặt vào vách ngăn hư không.

Một lớp vách ngăn vỡ tan, rồi đến lớp thứ hai, thứ ba, thứ tư...

Phải cho đến khi đánh nát hàng chục lớp vách ngăn không gian, uy lực của ấn Sắc Nhân mới dừng lại. Mấy lớp giáp trên người Bạch Thánh Vương đều bị đánh tan tành, máu tươi đầm đìa, cả người lão không còn ra hình thù gì nữa.

Khi ấn Sắc Nhân tan đi, Bạch Thánh Vương mất kiểm soát, đổ ập xuống từ trên cao.

"Bạch Thánh Vương!"

Phía quân đoàn Man Hoang, rất nhiều cao thủ đồng loạt gào thét.

Bạch Thánh Vương không hề có phản ứng, cứ rơi tự do.

Hắc Thánh Vương thấy vậy lập tức lao lên, đỡ lấy lão ngay trước khi chạm đất.

Hắc Thánh Vương hốt hoảng hỏi: "Lão Bạch, ông sao rồi?"

Bạch Thánh Vương chưa chết, nhưng lúc này miệng lão mấp máy, run rẩy không thốt nên lời. Khuôn mặt biến dạng hoàn toàn, hơi thở thoi thóp như chỉ còn mành treo chuông.

Dù vậy tôi biết rõ, với sức mạnh hiện tại của mình, dù có dùng tới ấn Sắc Nhân cũng chưa thể g**t ch*t lão ngay.

Bởi vào giây phút chưởng ấn giáng xuống, tôi cảm nhận được một luồng sức mạnh Đại Đạo đang ngăn cản mình.

Ấn Sắc Nhân hiện tại vẫn chưa đủ tầm để chặt đứt lực ấy!

Dẫu sao, Bạch Thánh Vương cũng là một cường giả Hợp Đạo.

Tôi chưa đạt đến cảnh giới Hợp Đạo, muốn giết một kẻ như lão quả thực không hề dễ dàng.

Tuy không lấy được mạng lão, nhưng chiêu này đã khiến Bạch Thánh Vương bị thương nặng.

Có thể khẳng định rằng, trong một thời gian ngắn, lão tuyệt đối không thể tiếp tục chiến đấu!

Xương cốt, kinh mạch trên khắp cơ thể lão chắc chắn đã bị ấn Sắc Nhân đánh nát đến mức giới hạn rồi.

Hắc Thánh Vương ôm lấy cơ thể của Bạch Thánh Vương, trừng mắt nhìn về phía tôi.

Còn tôi chân đạp lên hư không, thong thả tiến về phía đối phương.

Tôi nhìn chằm chằm Hắc Thánh Vương, lạnh lùng hỏi: "Hắc Thánh Vương, Bạch Thánh Vương đã bại trận. Tiếp theo đây, ông có muốn tiếp tục không?"

Tôi sử dụng thuật truyền âm cực mạnh để nói câu này.

Toàn bộ triệu quân Man Hoang đều nghe rõ mồn một giọng nói của tôi.

Dứt lời, tôi giơ tay lên, làm lại đúng tư thế ngưng tụ ấn Sắc Nhân vừa nãy, nhắm thẳng về phía quân đoàn Man Hoang.

Hàng triệu quân sĩ kinh hồn bạt vía, đồng loạt lùi lại phía sau, thậm chí còn vội vàng kích hoạt trận pháp phòng ngự!

Tôi cố ý khích tướng: "Đến Bạch Thánh Vương của mấy người còn chẳng đỡ nổi một chưởng của tôi, mấy trận pháp phòng ngự này liệu có tác dụng gì không?"

Câu này khiến nhuệ khí quân Man Hoang sụp đổ hoàn toàn.

Nếu không phải Hắc Thánh Vương còn ở đó, e rằng lúc này bọn chúng đã vứt bỏ giáp trụ mà tháo chạy.

Dọa dẫm đám tàn quân xong, tôi quay sang nhìn Hắc Thánh Vương kia, mỉm cười nói: "Không biết Hắc Thánh Vương đại nhân đây có muốn giống như Bạch Thánh Vương, nếm thử một chưởng của tôi không?"

Hắc Thánh Vương đứng từ xa đã tận mắt chứng kiến hai cú áp đảo vừa rồi, đặc biệt là sức sát thương kinh hoàng của đòn thứ hai.

Ông ta thừa hiểu rằng chẳng qua vì tôi chưa đạt tới Hợp Đạo, chứ nếu đã Hợp Đạo thì Bạch Thánh Vương không chỉ còn thoi thóp, mà rất có thể đã tan thành mây khói dưới bàn tay ấy.

Thực lực của Hắc Thánh Vương vốn không bằng Bạch Thánh Vương, ông ta làm sao dám thử?

Tôi cố tình bước tới vài bước, cười nói tiếp: "Hắc Thánh Vương đại nhân im lặng, xem ra là muốn cùng tôi so chiêu một chút rồi! Được thôi, Dương Sơ Cửu tôi, Trường Dạ Cửu Biên của Viêm Hạ, xin được toại nguyện cho ông!"

Dứt lời, tôi nhìn xoáy vào Hắc Thánh Vương, bắt đầu lẩm nhẩm niệm chú, tay cũng kết chỉ quyết.

Không gian xung quanh theo nhịp tay tôi mà cuộn trào mạnh mẽ.

Hắc Thánh Vương lập tức hoảng loạn, lão hét lên: "Khoan đã!"