Chương 1382: Hóa thân thành cự hầu
Một cú va chạm cực mạnh khiến đất trời rung chuyển.
Bạch Viên gồng sức ép mạnh thanh côn khổng lồ xuống.
Tôi lập tức tung ra Kiếm Cương Hủy Diệt đầu tiên từ lực cộng hưởng.
Hai chiêu thức giằng co quyết liệt giữa không trung.
Ngay sau đó, tôi không chần chừ mà thi triển tiếp sức mạnh cộng hưởng của kiếm cương thứ hai và thứ ba.
Luồng sức mạnh cuồng bạo này liên tiếp nện thẳng vào thanh cự côn.
Nếu kiếm cương đầu tiên chỉ đủ để chống đỡ, tạo thế cân bằng, thì khi kiếm cương thứ hai và thứ ba ập đến, cây côn khổng lồ của Bạch Viên đã không còn chịu nổi nữa.
Sức mạnh cộng hưởng từ Kiếm Cương Hủy Diệt trực tiếp nuốt chửng hoàn toàn pháp tướng của thanh côn khổng lồ!
Chứng kiến cảnh này, Bạch Viên vô cùng kinh ngạc.
Hắn vốn định dùng cú nện kinh thiên động địa vừa rồi để dứt điểm trận đấu, nhưng không ngờ tôi lại có thể tung ra chiêu thức với cường độ khủng khiếp đến mức phá nát đòn đánh của hắn. Dù chiêu thức của Bạch Viên rất mạnh, nhưng cũng nhanh chóng bại trận trước sức mạnh cộng hưởng từ ba kiếm cương của tôi.
Kiếm cương phá tan sự ngăn cản của thanh côn, truy sát Bạch Viên.
Nhận thấy đã đến lúc kết thúc trận chiến, tôi không giữ lại hai kiếm cương còn lại mà giải phóng toàn bộ, tạo thành cú cộng hưởng cuối cùng chém thẳng về phía đối thủ.
Trận chiến với Bạch Viên đã tiêu tốn của tôi không ít sức lực. Đã đến lúc khép lại tất cả rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, ngước nhìn lên bầu trời nơi Bạch Viên đang đứng.
Kiếm Cương Hủy Diệt bùng nổ che lấp cả một vùng trời, khiến không gian nơi đó bị chém cho tơi tả. Mãi một lúc sau khi sức mạnh giả tán, vùng hư không ấy mới từ từ khôi phục lại.
Thế nhưng, Bạch Viên đã biến mất. Ngay tại hướng tôi vừa vung kiếm, bỗng xuất hiện một ngọn núi.
Đúng vậy, nhìn qua thì chẳng khác gì một ngọn núi khổng lồ, cao chọc trời, mây phủ quanh đỉnh.
Vật này ở quá gần khiến tôi phải lập tức lùi lại hàng trăm mét. Lúc này, tôi mới dần nhìn rõ hình dáng của "ngọn núi" kia.
Đó căn bản không phải núi, mà là một con vượn cao sừng sững giữa đất trời.
Đúng là một con vượn khổng lồ. Da dẻ hắn đã thay đổi, lớp vảy giáp cứng như đá tảng, trên lưng và đầu mọc đầy lông trắng.
Rõ ràng, con cự hầu này chính là Bạch Viên vừa giao đấu với tôi.
Hắn có thể hóa lớn đến mức này sao?
Tôi còn đang kinh ngạc, Bạch Viên bất ngờ vung một chưởng tới.
Cú tát đó che lấp cả bầu trời, khiến tôi cảm giác thiên mạc phía trên tối sầm lại. Trường khí uy áp từ bàn tay khổng lồ ấy khủng khiếp đến cực điểm, khiến tôi bị trấn áp đến mức tê liệt, nhất thời không thể cử động.
Có lẽ, Vô Chi Kỳ trong truyền thuyết cũng chỉ đến mức này mà thôi.
Phía quân đoàn Man Hoang, thấy cảnh này, Hắc Thánh Vương kinh hãi tột độ, không khỏi quay sang hỏi Bạch Thánh Vương: "Bạch Thánh Vương, tên Bạch Viên dưới trướng ông có thể phản tổ sao?"
Bạch Thánh Vương thản nhiên trả lời: "Cũng có thể coi là phản tổ, nhưng đây là một loại công pháp mang tên Phản Tổ Hiển Thánh. Trong người Bạch Viên chảy huyết mạch thần thú Vô Chi Kỳ trong truyền thuyết. Chỉ dùng từ 'phản tổ' thì chưa đủ để diễn tả trạng thái lúc này, thực chất hắn đã kết hợp việc phản tổ với bí pháp Triệu hoán Cổ Thần. Hiện tại, hắn không chỉ có ngoại hình của Vô Chi Kỳ mà còn sở hữu cả thần thông của nó. Vốn dĩ Phản Tổ Hiển Thánh là chiêu thức cuối cùng của mãnh tướng số một Bạch Viên, cũng là bài tẩy của ta. Không ngờ đấu với một tên Trường Dạ Cửu Biên nhỏ bé của Viêm Hạ mà hắn phải dùng đến mức này. Tên Trường Dạ Cửu Biên kia đúng là có chút bản lĩnh. Nhưng sự phản kháng của hắn đến đây là chấm dứt rồi."
Trên Cổ Trường Thành, tim của Xa Viên và các tướng sĩ thủ thành như nhảy ra khỏi lồng ngực.
Ai nấy đều chết lặng, không thốt nên lời.
Họ chỉ có thể lặng người đứng nhìn, vì những gì đang diễn ra đã hoàn toàn vượt xa khỏi tầm nhận thức của họ.
Hình dáng con cự hầu kia khiến mọi người liên tưởng ngay đến Vô Chi Kỳ.
Còn thanh côn trong tay kia chẳng phải là côn Thủy Hỏa có thể chống trời đạp đất sao?
Thanh côn nắm giữ thủy hỏa trong thiên địa, nghe nói vị thế của Thủy thần và Hỏa thần sau này đều có liên quan đến nó.
Trên chiến trường, đối mặt với uy áp cuồng bạo từ cú tát của cự hầu, tôi phát hiện mình không thể dùng Huyền Thiên Ám Lôi để trốn thoát.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, tôi buộc phải thi triển Thượng Thanh Lôi Thuẫn cùng giáp Huyền Vũ, dồn toàn lực để chống đỡ.
Thượng Thanh Lôi Thuẫn xuất hiện, sấm sét bắn tứ tung, giăng ra một tấm màng hộ thân trên cao.
Giáp Huyền Vũ cũng được tôi chồng lên đến ba tầng, bao bọc lấy toàn thân.
Thế nhưng, bàn tay khổng lồ của cự hầu đập xuống, trong nháy mắt đã nghiền nát Thượng Thanh Lôi Thuẫn.
Uy lực của cú tát vẫn không hề giảm sút, tiếp tục giáng thẳng vào ba tầng Huyền Vũ Giáp của tôi.
"Ầm", giáp Huyền Vũ cũng tan tành, chẳng thể ngăn cản được gì.
Ngay khi giáp vỡ, tôi lập tức thi triển chuông tang U Minh.
Tiếng chuông u minh vang lên, bao bọc lấy tôi, tạo ra một vùng không gian gần như cách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Vậy mà, bàn tay của Bạch Viên vẫn không dừng lại, trực tiếp đập nát luôn cả chuông tang.
Tất cả pháp khí do thuật pháp hóa thành đều vụn vỡ.
Ngay khoảnh khắc sinh tử đó, tôi lập tức lao mình ẩn nấp vào bên trong cổ kính Hỗn Độn trên người.
Trong chớp mắt, tôi đã đứng trước căn nhà trúc nhỏ yên bình.