Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1371

Chương 1371: Uy lực của lôi hoàn

Tư Liệt Thiên vươn tay trái chộp lấy hư không phía trước, ngay lập tức, vùng lôi vực hắc ám này nhanh chóng hội tụ vào lòng bàn tay hắn.

Luồng sức mạnh quỷ lôi kia thế mà ngưng tụ thành một cây cung khổng lồ.

Ngay khoảnh khắc cây cung hắc ám hình thành, cũng giống như lúc ngọn trường thương xuất hiện, nó khiến không gian xung quanh vỡ vụn từng mảng!

Có thể thấy, ngọn trường thương và cây cung này đã mạnh đến mức chạm tới trạng thái cực hạn của không gian vùng này!

Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chắc chắn là một cường giả luyện sát đã tiềm cận, thậm chí là đã đạt tới cảnh giới Hợp Đạo.

Cũng chính vì lý do này mà trước đó, ngọn trường thương hóa từ lôi pháp do Tư Liệt Thiên tùy tiện vung ra đã có thể đâm thủng trận pháp phòng ngự.

Khi cây cung hắc ám hình thành, Tư Liệt Thiên đem ngọn trường thương khổng lồ vừa được chập lại từ ba ngọn thương lúc nãy đặt lên dây cung!

Hắn muốn dùng ngọn trường thương khổng lồ này làm tên, bắn xuyên thủng Cổ Trường Thành tại Đồng Biên!

Sau khi ngưng tụ xong cung tên, Tư Liệt Thiên nhìn về phía Cổ Trường Thành xa xăm, lẩm bẩm: "Trường Dạ Cửu Biên của Viêm Hạ thế mà cũng hiểu chút công pháp luyện sát, lại còn hóa giải được sự xâm thực từ quỷ lôi của ta, quả là khiến ta khá bất ngờ. Tuy nhiên, với mũi tên tiếp theo này, mục tiêu của ta không đơn thuần chỉ là phá vỡ trận pháp phòng ngự kia. Mũi tên này sẽ khiến Cổ Trường Thành Đồng Biên hoàn toàn hủy diệt. Trường Dạ Cửu Biên của Viêm Hạ, liệu cậu có đỡ nổi không?"

Từ Liệt Thiên nhếch mép cười.

Tôi đứng từ xa quan sát Tư Liệt Thiên.

Quỷ lôi có thể che mắt người khác, nhưng không thể che mắt một người cũng tu luyện luyện sát như tôi.

Tôi đương nhiên đã thấy rõ mũi tên mà hắn đang ngưng tụ giữa không trung, lấy sức mạnh quỷ lôi làm dẫn!

Tiếng cót két vang lên.

Tư Liệt Thiên kéo căng dây cung như trăng rằm, phát huy tối đa sức mạnh của toàn bộ cung tên.

Hắn quan sát thời cơ khi lũ Man thú và Hoang thú tấn công để chờ đợi cơ hội ra tay.

Mười mấy vạn Man thú và Hoang thú một lần nữa điên cuồng lao về phía Đồng Biên theo kiểu tấn công tự sát.

Tôi đứng bên trong Cổ Trường Thành, Xa Viên cùng thuộc hạ điều khiển toàn bộ trận pháp, sĩ khí dâng cao hơn bao giờ hết.

Tôi nhìn họ, nói: "Dù ở bất cứ thời điểm nào, mọi người cũng đừng bao giờ quên rằng mình đang chảy dòng máu của Viêm Hạ! Dòng máu này vốn dĩ đã là một dòng máu vô cùng mạnh mẽ. Hãy để nó bùng cháy, cộng hưởng cùng trận pháp của Cổ Trường Thành. Chúng ta hãy cùng nhau làm cho Đồng Biên kiên cố như bàn thạch, khí thế nuốt chửng vạn dặm!"

Tôi nhắc họ về thân phận của mình, cố gắng đánh thức tinh thần Viêm Hạ đã ngủ vùi nhiều năm trong lòng họ!

Loại sức mạnh này tôi đã thấy không dưới một lần, nó mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.

Dù chuyện Viêm Hạ sụp đổ đã qua nhiều năm, nhưng sức mạnh trong lòng mỗi người Viêm Hạ sẽ không bao giờ bị mài mòn. Viêm Hạ tuy đã thành phế tích, nhưng Viêm Hạ sẽ luôn tồn tại trong lòng mỗi người dân Viêm Hạ!

Tại đây, chứng kiến lũ Man thú và Hoang thú tấn công điên cuồng, tôi phất tay ném viên lôi hoàn mà mình vừa nén ra ngoài.

Ngay tại vị trí cách tường thành khoảng bốn năm dặm, cũng chính là nơi đám Man thú và Hoang thú đang lao tới, một tia chớp lóe lên từ tay tôi, tôi quát lớn: "Nổ!"

Ầm!

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Lấy viên lôi hoàn làm trung tâm, lôi điện hắc ám bùng nổ, phóng ra vô số tia điện đen kịt về mọi hướng, xé toạc không gian xung quanh thành từng mảnh vụn.

Những con Man thú và Hoang thú ở gần đó ngay lập tức bị bốc hơi tại chỗ.

Những con ở xa hơn một chút thì bị sức mạnh lôi điện xuyên thấu, thiêu cháy, đánh nát. Xa hơn nữa thì bị vô số tia lôi điện hắc ám bủa vây, đánh cho cháy sém bên ngoài, chín rục bên trong.

Nói tóm lại, vụ nổ của lôi hoàn đã càn quét trong phạm vi bốn năm dặm.

Đại quân mười mấy vạn Man thú và Hoang thú mà phe Man Hoang phái tới lần này, chỉ dưới tác động của một viên lôi hoàn của tôi, ngay lập tức bị xóa sổ toàn bộ!

Tôi phất tay thu lại luồng sức mạnh quỷ lôi còn vương vãi từ lôi hoàn.

Không gian vỡ nát mất một lúc lâu sau mới phục hồi.

Khi quỷ lôi tan biến và vùng đất đó sáng trở lại, tất cả mọi người mới nhìn rõ được tình hình ở đó.

Trên tường thành, Xa Viên cùng các binh sĩ, tướng lĩnh dưới trướng khi nhìn thấy cảnh này thì không thốt nên lời.

Họ biết vị Trường Dạ Cửu Biên trẻ tuổi trước mặt mình rất mạnh, nhưng không ngờ lại mạnh đến thế.

Thế nhưng, đây mới chỉ là khởi đầu.

Tôi còn chưa sử dụng đến pháp khí, càng chưa dùng tới tổ ấn Hỗn Độn nữa.

Tuy nhiên, lần sử dụng lôi hoàn này đối với tôi là một phát hiện mới.

Tôi cảm thấy sức mạnh của lôi hoàn này cũng xấp xỉ với uy lực của Kiếm Cương Hủy Diệt mà tôi hay dùng.

Nếu kết hợp lôi hoàn với Kiếm Cương Hủy Diệt thì không biết hiệu quả sẽ thế nào.

Thôi, có cơ hội sẽ thử sau!

Phía Man Hoang, thần thức của Hắc Thánh Vương và Bạch Thánh Vương đủ mạnh để chứng kiến toàn bộ cảnh tượng tôi tiêu diệt mười mấy vạn quân Man thú chỉ trong một chiêu.

Hai vị vương nhìn nhau, nhất thời không nói được lời nào.

Đến khi hoàn hồn, Hắc Thánh Vương mới lên tiếng: "Viêm Hạ đã sụp đổ lâu như vậy, các loại huyết mạch truyền thừa gần như đã đứt đoạn hết rồi, sao họ vẫn có thể sản sinh ra một cường giả như thế này?"

Bạch Thánh Vương cũng hít sâu một hơi: "Ông cũng thấy rồi đó, thứ mà tên Trường Dạ Cửu Biên kia sử dụng chính là sức mạnh quỷ lôi. Một người tu hành của Viêm Hạ, sao có thể sử dụng công pháp của Man Hoang chúng ta một cách xuất quỷ nhập thần đến vậy? Hắn... Rốt cuộc là ai?"

Hai vị Man Vương cũng bắt đầu suy đoán về thân phận của tôi.

Bởi lẽ, chuyện này quả thực quá đỗi kỳ lạ.