Chương 1362: Nước đến chân mới nhảy
Thấy thuộc hạ hoảng loạn, gã Cổ Liễn có vết sẹo tỏ ra mất kiên nhẫn, gằn giọng: "Chẳng phải chỉ là đại quân Man Hoàng thôi sao? Những năm qua, đại quân Man Hoang chúng ta thấy còn ít à? Được rồi, khởi động đại trận của chúng ta lên, ngăn chặn là được, chuyện nhỏ nhặt thế này cũng cần phải báo cáo sao?"
Kẻ báo tin căng thẳng đáp: "Cổ Vương, trước đây chúng ta dường như chưa từng thấy đại quân Man Hoang quy mô lớn đến vậy. Tôi lo rằng phía Man Hoang sẽ phái cao thủ hàng đầu đến, đại trận của chúng ta ngộ nhỡ không trụ vững được thì..."
Không đợi hắn nói xong, Cổ Liễn đã cầm một vò rượu ném mạnh xuống đất, mắng lớn: "Điếc hả? Ta bảo ngươi đi khởi động đại trận, ngươi cứ việc làm đi, sao lắm lời thế?"
Tên lính bị dọa cho giật mình, vội chạy biến về phía pháp trận phòng ngự vòng ngoài.
Rất nhanh sau đó, trên Tuyên Biên thuộc Cổ Trường Thành, đại trận phòng ngự đã được dựng lên.
Còn ở phía bên kia, Đồng Biên đương nhiên cũng đã sớm khởi động đại trận phòng ngự.
Xa Viên không giống với Cổ Liễn, tuy hắn cũng giống Cổ Liễn lấy Cổ Trường Thành làm hạt nhân để xưng vương, làm hoàng đế vùng này, nhưng cách quản lý của hắn nghiêm ngặt hơn bên phía Cổ Liễn rất nhiều.
Lúc này, sau khi nhận được tin báo, hắn đã có mặt tại tiền tuyến, nghiêm trận chờ đợi.
Thủ tướng bên cạnh hỏi: "Xa Viên Vương, quy mô đại quân Man Hoang lần này mạnh mẽ chưa từng có, chúng ta nên ứng phó thế nào đây?"
Xa Viên cũng đã dùng thần thức mạnh mẽ để quan sát.
Lần này, quả thực là đại quân Man Hoang có quy mô chưa từng thấy, chỉ tính riêng số lượng đã gấp ít nhất mười lần so với những lần quấy rối trước đây.
Đó mới chỉ là số lượng.
Khí thế của đại quân Man Hoang cũng như trường khí của chúng đều mạnh mẽ đến đáng sợ.
Hắn có thể cảm nhận được, trong đại quân Man Hoang có những cường giả đỉnh cấp, thậm chí là những cường giả bậc Hợp Đạo.
"Cứ án binh bất động, duy trì tốt trận pháp phòng ngự! Ngoài ra, mười lớp pháp trận cạm bẫy bên ngoài thành đã kiểm tra chưa?"
Sau khi Xa Viên hỏi vậy, thủ tướng đáp: "Đại vương yên tâm, mười lớp pháp trận bên ngoài đều đã được kiểm tra, không có vấn đề gì."
Trước đó, Xa Viên đã phái người đi thăm dò tình hình các biên khác của Cổ Trường Thành Viêm Hạ.
Lúc này, hắn nhận được vài lá bùa.
Trên những bùa chú này đều là tin tức do những người thám thính truyền về.
Sau khi tổng hợp những tin này, tim Xa Viên thắt lại một cái, hắn cảm thấy tình thế không ổn.
Vị thủ tướng bên cạnh thấy biểu cảm của Xa Viên trở nên khác thường, vội hỏi: "Đại vương, các biên khác tình hình thế nào?"
Xa Viên trầm giọng: "Xem ra chúng ta thực sự không nên nghe theo kiến nghị của Cổ Liễn, lẽ ra phải quy thuận Trường Dạ Cửu Biên từ sớm mới phải! Năm biên quy thuận Trường Dạ Cửu Biên kia bị tấn công với thế lực cực kỳ yếu, căn bản không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào cho họ, có lẽ chỉ là đánh nghi binh thôi. Lần này, đại quân Man Hoang nhắm thẳng vào Đồng Biên của chúng ta và Tuyên Biên của Cổ Liễn. Năm biên kia có Trường Dạ Cửu Biên thống lĩnh, bọn chúng cảm thấy khó đối phó nên tạm thời bỏ qua. Còn hiện giờ chúng tập trung đại quân tấn công chúng ta là vì cho rằng chúng ta không có gốc rễ, coi hai biên này như quả hồng mềm để n*n b*p đây mà!"
Lúc này Xa Viên vô cùng hối hận.
Đương nhiên, hắn cũng hiểu kiến nghị của Cổ Liễn chỉ là kiến nghị mà thôi.
Vẫn là do bản thân hắn tham lam, cảm thấy mình đã làm hoàng đế vùng này nhiều năm, thực sự không muốn quy thuận Trường Dạ Cửu Biên đột ngột xuất hiện kia.
Thủ tướng Khổng Phương hỏi: "Vậy chúng ta phải làm gì đây?"
Xa Viên nhìn Khổng Phương, bảo: "Thế này đi, ngươi mau chóng gửi thiệp, nói rằng Đồng Biên chúng ta đồng ý quy thuận Trường Dạ Cửu Biên!"
Khổng Phương nhìn đại quân Man Hoang đang áp sát ở đằng xa, lo lắng hỏi: "Vào lúc này mới gửi thiệp thì liệu còn có tác dụng gì không?"
Xa Viên gật đầu: "Đương nhiên là có tác dụng. Chỉ cần hắn là Trường Dạ Cửu Biên, hắn sẽ không muốn thấy Đồng Biên của chúng ta bị thất thủ."
Khổng Phương chuẩn bị đi gửi thiệp.
Xa Viên nghĩ một lát, lại nói: "Khoan đã, việc này để đich thân ta làm."
Khổng Phương cũng cảm thấy thế có lý, như vậy mới có thể thể hiện được thành ý của Đồng Biên.
Xa Viên bước tới khoảng trống trên Cổ Trường Thành phía trước, tay bắt quyết, từ trong ống tay áo có một tờ giấy vàng bay ra, trên đó dùng chu sa viết văn thư.
Hắn lẩm nhẩm niệm chí, một ngọn lửa đốt nó thành tro bụi, văn thư biến thành khí tức màu vàng kim bay về phía xa.
Sau một thiệp, hắn lại gửi thêm nhiều thiệp khác.
Bởi lẽ hắn không biết hiện giờ tôi đang ở đâu, nên chỉ có thể gửi thiệp cho tất cả biên úy của năm biên kia.
Lúc này, tôi đang ở Kế Biên, tức là chỗ của Tề Trường Sinh.
Còn Tiểu Hắc thì được tôi để lại ở Hạ Biên.
Hai biên này của Cổ Trường Thành là trọng yếu nhất, nên cần phải tập trung canh giữ.
Đương nhiên, trong tình huống hiện tại, năm biên kia đều chỉ là bị đánh nghi binh thôi, tôi căn bản không cần phải ra tay. Hiện giờ tôi ngồi đây là để đợi tình hình từ hai biên kia.
Tề Trường Sinh bên đó chuyên môn phái người thu thập những tình báo này cho tôi.
Vì vậy, việc Tuyên Biên và Đồng Biên đều sắp phải đối mặt với đại quân Man Hoang là điều tôi đã biết.
Và tất cả những chuyện này đương nhiên đều nằm trong dự đoán của tôi.
Thứ tôi muốn hiện giờ chính là hiệu quả như vậy.
Nếu trước đây họ không muốn quy thuận, vậy thì tôi cũng không cưỡng cầu. Sau khi trận đại chiến với Man Hoang nổ ra, họ sẽ biết cách lựa chọn thôi.
Rất nhanh sau đó, phía Tề Trường Sinh nhận được một lá thiệp đặc biệt.
Ông ấy dùng pháp truyền thiệp ra, sau khi tôi cầm lấy, trên đó hiện lên vài dòng chữ: "Biên úy Đồng Biên thuộc Cổ Trường Thành bái kiến Trường Dạ Cửu Biên đại nhân! Trước đây có nhiều mạo phạm, mong đại nhân đại nhân đại lượng, cho kẻ hèn Xa Viên này một cơ hội chuộc tội. Nay đại quân Man Hoang áp sát, Đồng Biên gặp nguy hiểm nếu Trường Dạ đại nhân sẵn lòng tương trợ, Xa Viên ta nhất định sẽ thề chết đi theo!"