Hạ Hầu Khải hít một hơi thật sâu, trầm giọng nói: "Hiểu rồi! Dương Sơ Cửu không phải nghé mới đẻ không sợ hổ, càng không phải muốn mượn danh tôi để phô trương thanh thế. Cậu ấy thực sự muốn ngồi vào vị trí Trường Dạ Cửu Biên kia! Tề tiên sinh, ông có thể nói cho ta biết, cậu ấy rốt cuộc là ai không?"
Hạ Hầu Khải hỏi vậy, nhưng thực tế trong lòng ông ta đã có suy đoán.
Chuyện đã đến nước này, Tề Trường Sinh không giấu giếm nữa, trả lời: "Cháu trai duy nhất của Dương Thiên Tượng. Trọng lượng thế này, đã đủ chưa?"
Hai mắt Hạ Hầu Khải lập tức sáng rực lên.
Dường như khi biết được thân phận này, ông ta đã có thể lý giải được tại sao cục diện trận đấu lại trở nên như vậy.
Bởi vì là cháu trai duy nhất của Dương Thiên Tượng, nên dù trên người cậu thanh niên này có xảy ra chuyện gì kinh thiên động địa đi chăng nữa, cũng là điều hoàn toàn hợp lý.
Tề Trường Sinh nói tiếp: "Trận chiến giữa Sơ Cửu và Tiểu Viêm đến đây là kết thúc được rồi. Tiếp theo, cậu ấy nhất định sẽ thách đấu với ông. Ông có định ứng chiến không? Sau khi ông đấu với cậu ấy một trận, ta còn có thể tiết lộ cho ông một bí mật khác nữa!"
Mấy câu của Tề Trường Sinh lập tức khơi dậy trí tò mò của Hạ Hầu Khải. Ông ta gật đầu, nhìn về phía trận pháp, sau đó chắp tay hành lễ với Tề Trường Sinh: "Tề tiên sinh, ta và cậu ấy giao đấu, trận pháp nhỏ bé này e là không chịu nổi. Trận này chắc phải phiền tiên sinh gia trì thêm rồi!"
Tề Trường Sinh đương nhiên không từ chối, ông gật đầu nhận lời.
Hạ Hầu Khải lập tức lấy ra trận bàn, giao vào tay Tề Trường Sinh.
Sau khi quan sát kỹ trận bàn, Tề Trường Sinh khen ngợi: "Tốt lắm, thuật này quả nhiên huyền diệu!"
Dứt lời, ông liền dùng trường khí của bản thân gia trì lên trận bàn đó.
Bên kia, trận chiến của tôi và Hạ Hầu Viêm kể từ khoảnh khắc tôi đặt tay lên vai ông ta thì đã ngã ngũ. Tôi buông tay khỏi vai Hạ Hầu Viêm.
Hạ Hầu Viêm nhìn tôi, ánh mắt rực cháy, sau đó khẽ nói: "Lão tướng cam lòng nhận thua!"
Tôi chỉ gật đầu, không nói gì thêm.
Hạ Hầu Viêm rút khỏi trận pháp.
Bên ngoài, Hạ Hầu Khải hỏi tôi: "Chàng trai, tiếp theo là trận chiến giữa ta và cậu, cậu có cần nghỉ ngơi chút không?"
Tôi nhìn Hạ Hầu Khải, thẳng thắn đáp: "Không cần!"
Hạ Hầu Viêm bước ra, Biên úy Hạ Biên Hạ Hầu Khải bước vào trong trận pháp.
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt đã khác hẳn lúc đầu.
Trước đó ông ta chỉ coi tôi là một thằng nhóc miệng còn hôi sữa, không hiểu tại sao Tề Trường Sinh lại tâng bốc tôi như thế; nhưng hiện tại, ông ta thực sự coi tôi là một đối thủ xứng tầm.
Tôi nói thẳng: "Hạ Hầu tiền bối, tTrận chiến này quan trọng thế nào, chắc hẳn tiền bối đã rõ!"
Hạ Hầu Khải mỉm cười: "Tất nhiên. Nếu một Biên úy như ta mà thua dưới tay một người trẻ tuổi như cậu, thì sau này làm sao thống lĩnh Hạ Biên được nữa?"
"Tôi không có ý đó. Hạ Hầu tiền bối, sau khi trận chiến này kết thúc, xin tiền bối hãy tôn tôi làm chủ. Bởi vì, tôi muốn trở thành Trường Dạ Cửu Biên thực sự của Viêm Hạ hiện giờ!"
Nghe tôi nói, ánh mắt Hạ Hầu Khải thoáng thay đổi, rõ ràng ông ta rất bất ngờ.
Dù trước đó đã từng đề cập đến chuyện này, nhưng Hạ Hầu Khải vẫn cười, hỏi ngược lại: "Cậu không thực sự nghĩ rằng Hạ Hầu Khải ta sẽ thua cậu đấy chứ?"
Tôi đáp: "Tôi không chắc. Thế nhưng, trận này tôi bắt buộc phải đánh! Không chỉ vì bản thân tôi, mà còn vì Viêm Hạ!"
Hạ Hầu Khải mang theo thần sắc uy nghiêm tiến về phía tôi, nhìn chằm chằm vào mắt tôi: "Dương Sơ Cửu, bất kể cậu vì ai, muốn Hạ Hầu Khải ta tôn cậu làm chủ thì phải đưa ra thực lực thật sự, chinh phục được ta. Chỉ cần có một điểm khiến Hạ Hầu Khải này không phục, dù có phải từ bỏ chức Biên úy, ta cũng sẽ không tôn cậu làm chủ!"
"Được! Tôi sẽ khiến tiền bối tâm phục khẩu phục tôn tôi làm chủ!"
Ngay khi tôi vừa dứt lời, Huyền Thiên Ám Lôi quanh người đã bắt đầu cuộn xoáy, nhấn chìm mọi thứ xung quanh.
Nhưng rất nhanh sau đó, phía Hạ Hầu Khải bùng lên một loại sức mạnh lôi điện màu xanh trắng, xua tan bóng tối lân cận.
Rõ ràng, Hạ Hầu Khải cũng tu luyện lôi pháp, nhưng loại lôi điện xanh trắng này mạnh hơn nhiều so với Linh Hỏa của Hạ Hầu Viêm.
Ông ta siết chặt nắm đấm! Sức mạnh lôi điện cuồng bạo bộc phát, khiến hư không xung quanh nứt toác ra vài đường!
Tôi chưa bao giờ thấy loại lôi điện nào mạnh mẽ đến thế, nên dùng Huyền Thiên Ám Lôi mở đường, áp sát Hạ Hầu Khải, hỏi: "Tiền bối, đây là loại lôi điện gì?"
Hạ Hầu Khải giơ tay, một tia lôi điện xanh trắng đánh ra chặn đứng hàng loạt quỷ lôi của tôi, sau đó mới giải thích: "Đây là Nguyên Lôi, một loại lôi điện do trời đất nuôi dưỡng, tương tự như Huyền Thiên Ám Lôi trên tay cậu!"
Giải thích xong, Hạ Hầu Khải phát lực bằng cả hai tay, lao thẳng tới.
Ông ta là cường giả Hợp Đạo, sức mạnh hoàn toàn khác biệt so với Hạ Hầu Viêm. Hơn nữa, ông ta vẫn chưa tung ra sức mạnh Hợp Đạo của mình. Tôi thậm chí còn chưa biết ông ta hợp vào "đạo" nào.
Tôi hiểu rằng nếu chỉ dựa vào sức mạnh của Huyền Thiên Ám Lôi thì căn bản không thể thực sự giao thủ với một cường giả Hợp Đạo như Hạ Hầu Khải.
Tôi đang thử chiêu, còn ông ta có lẽ cũng chỉ đang "vờn" chơi với tôi mà thôi.
Muốn ép ra sức mạnh thực sự của ông ta, tôi phải tăng thêm cường độ!
Vì vậy, sau khi né tránh vài đạo Nguyên Lôi, tôi lập tức vung tay, gọi kiếm Thất Sát xuất hiện!
Kiếm Thất Sát vừa ra, cả không gian tức khắc chuyển sang màu đỏ sẫm như máu.
Ngay cả sức mạnh Nguyên Lôi cũng bị nhuốm đỏ.
Khi những tia Nguyên Lôi do ông ta điều khiển lao tới, tôi dùng kiếm Thất Sát chém thẳng về phía đó, không chỉ chém đứt đạo lôi điện mà còn chém tan luôn cả lôi vực hộ thể quanh thân ông ta!
Huyền Thiên Ám Lôi quấn chặt lấy thân kiếm.
Tôi tung một kiếm này, hóa ra pháp tướng cự kiếm, chém mạnh về phía Hạ Hầu Khải!
Hạ Hầu Khải không ngờ tôi có thể tung ra chiêu thức như vậy.
Ông ta dùng Nguyên Lôi ngưng tụ thành Lôi thú để chống đỡ, nhưng dưới lưỡi kiếm Thất Sát, một tiếng rồng ngâm mạnh mẽ vang lên, con Lôi thú đó bị trấn áp đến mức lập tức nằm rạp xuống đất, rồi tan biến hoàn toàn!