Chương 1338: Động phủ của ông nội
"Ra là vậy sao! Ông nội cậu thế mà lại không nói cho cậu biết kế hoạch đó, cũng không nhắc gì đến việc những người mất tích của Viêm Hạ đang ở đâu... Nếu vậy thì kế hoạch phục hưng Viêm Hạ e là khó lòng bắt đầu được rồi! Tiểu Cửu, cậu chắc chắn là không biết thật đúng không? Chúng ta đều là người nhà cả, năm xưa khi ông nội cậu còn làm chủ phái Trường Dạ trấn giữ chín cửa ải ở đây, Tề Trường Sinh ta chính là tâm phúc của ông ấy đấy." Tề Trường Sinh mỉm cười, rồi lại hỏi: "Tiểu Cửu, chẳng lẽ cậu không tin tưởng ông già này?"
Tôi vội vàng phủ nhận: "Tôi đương nhiên là tin tưởng Tề tiên sinh rồi. Chỉ là tôi thực sự không biết những điều ông nói. Thú thật, chuyện Viêm Hạ năm xưa diệt vong có một bộ phận người mất tích, hôm nay tôi mới nghe lần đầu đấy! Tề tiên sinh, nếu ông đã thân thiết với ông nội tôi như vậy, ông có biết tung tích của ông ấy không? Tôi đã tìm kiếm bao nhiêu năm nay mà vẫn bặt vô âm tín. Trên đời này, tôi chỉ còn lại mỗi ông nội là người thân thôi..."
Khi nói những lời này, tôi còn cố ý thêm vào chút cảm xúc.
Tuy là để đánh trống lảng, nhưng nỗi lòng muốn tìm ông nội là hoàn toàn chân thật.
Tề Trường Sinh thở dài: "Thật đáng tiếc! Sau khi ông nội cậu mất tích, cũng không rõ ông ấy đi đâu. Tuy cậu chưa gặp mặt ông nội, nhưng chắc cũng nghe danh rồi đấy, hành tung của ông nội cậu xưa nay vô cùng bí ẩn."
Tôi cũng thở dài theo: "Đúng vậy..."
"À phải rồi, năm xưa ông nội cậu có một động phủ ở gần đây, sau này ta có qua đó xem nhưng cũng không nhìn ra được điều gì đặc biệt. Nếu cậu có hứng thú, ta có thể dẫn cậu đi xem, cũng không cách đây xa lắm!"
Tề Trường Sinh đột nhiên nhắc đến chuyện này, tôi liền lộ ra vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Thật sao? Tốt quá, vậy phiền Tề tiên sinh rồi. Tôi muốn đi ngay bây giờ có được không?"
Ánh mắt Tề Trường Sinh trở nên xảo quyệt, nhưng biểu cảm ấy biến mất nhanh đến nổi nếu tôi không đặc biệt chú ý thì khó lòng nhận ra.
Tề Trường Sinh đứng dậy, nhìn về phía vùng Man Hoang rồi nói: "Cũng được, mấy ngày nay bên phía Man Hoang coi như đã yên ắngm chắc là sắp tới sẽ không đến xâm phạm. Nhân tiện ta cùng cậu ra ngoài đi dạo một chút. Đi thôi, đi theo ta! Nơi đó khá đặc biệt đấy!"
Sau đó, tôi theo Tề Trường Sinh bước ra khỏi tầng tầng lớp lớp trận pháp.
Khương Yên Nhiên và Khương Lão Long vẫn đang đợi.
Tề Trường Sinh dẫn tôi đi ngang qua, nhìn hai người họ ồi hỏi: "Bạn của cậu có muốn cùng đi không?"
Tôi trả lời: "Không cần đâu, để họ ở lại đây tranh thủ làm quen với tình hình của Cổ Trường Thành Kế Biên trước đã.Chẳng phải họ đã vượt qua cuộc thi, theo quy định của ông thì đều có thể trở thành thủ tướng sao?"
Tề Trường Sinh trực tiếp lấy ra hai tấm lệnh bài thủ tướng, đưa tận tay Khương Yên Nhiên và Khương Lão Long. Ông ấy còn đặc biệt hỏi thăm Lão Long: "Lão Long, vẫn khỏe chứ?"
Khương Lão Long nở nụ cười khách sáo, chắp tay hành lễ: "Chào Tề tiên sinh!"
Tề tiên sinh không nói gì thêm, chỉ ra hiệu cho Phàn Bình ở bên cạnh đi sắp xếp công việc cho hai người họ, còn bản thân thì dẫn tôi đi thẳng về phía trước Cổ Trường Thành.
Phía sau, Khương Lão Long dùng thuật truyền âm nói nhỏ: "Dương tiểu tiên sinh, ta cảm thấy Tề tiên sinh có vấn đề. Cậu định đi đâu với ông ta sao? Tốt nhất là đừng đi, biết đâu ông ta có mưu đồ gì đó bất lợi với cậu!"
Rõ ràng khi Khương Lão Long truyền âm cho tôi, sắc mặt của Tề Trường Sinh hơi khựng lại.
Dường như ông ta đã phát hiện ra điều gì.
Tôi trả lời: "Tôi biết rồi."
Khi ra đến đoạn cuối Cổ Trường Thành, Tề Trường Sinh tung người nhảy vọt lên không trung.
Tôi bám sát theo sau, lúc này Tề Trường Sinh mới lên tiếng: "Có phải cậu cũng giống Khương Lão Long, cảm thấy ta có vấn đề không?"
Tôi không ngờ Tề Trường Sinh lại đột ngột hỏi câu này.
Xem ra thần thức của ông ta rất mạnh, đến mức nghe lén được cả truyền âm của Khương Lão Long.
Chẳng trách lúc nãy sắc mặt ông ta lại có thay đổi.
Trong nhất thời tôi chưa biết trả lời thế nào, nhưng chỉ chần chừ một giây rồi nói: "Tôi thấy ông chẳng có vấn đề gì cả!"
Tề Trường Sinh mỉm cười: "Không, cậu thấy ta có vấn đề. Bởi vì ngay cả chuyện của ông nội, cậu cũng không chịu nói."
Tôi định giải thích, nhưng ông ấy đã ngắt lời: "Tiểu Cửu, cậu không cần giải thích. Đối với những lời cậu nói, ta có phán đoán của riêng mình. Bất kể cậu có nghi ngờ ta hay không, ta vẫn sẽ dẫn cậu đến động phủ tu hành năm xưa của ông nội cậu!"
Nghe Tề Trường Sinh nói, tôi chợt nghĩ, hay là ông ấy chỉ có vài điểm đáng nghi, còn thân phận thì là thật?
Có sát khí chưa chắc đã là cường giả Man Hoang.
Chẳng hạn như tôi, không phải cũng đang luyện sát đó sao? Lời nhắc nhở của Khương Lão Long cũng chỉ là nghi ngờ, chính ông ấy cũng không chắc chắn.
Tôi đành nói với Tề Trường Sinh: "Cảm ơn ông."
Tề Trường Sinh không nói thêm gì nữa. Đi thêm vài bước về phía trước, ông ấy phất tay, một ngón tay vạch ra một vết nứt giữa hư không. Khí trường bùng nổ mở ra lối đi, tôi theo ông ấy xuyên qua đó, rất nhanh đã tới trước một dãy núi.
Vùng Kế Biên này núi non trùng điệp, phần lớn là rừng sâu núi thẳm, chọn nơi đây để lập động phủ chắc chắn là một vị trí đắc địa.
Những nơi phong thủy tốt thì linh khí thường rất dồi dào.
Nhưng vì Viêm Hạ đã diệt vong, tuy cây cối ở đây vẫn rậm rạp, nhưng nhìn kỹ lại không thấy linh khí luân chuyển, cũng chẳng thấy long mạch trong dãy núi này đâu, nên không thể phán đoán được chỗ nào thích hợp để tu hành.
Tề Trường Sinh thấy tôi đang quan sát, liền bước lên trước dẫn đường.