Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1334

Chương 1334: Thử thách Cổ Tháp

Phương Hằng nói chúng tôi tìm tới đây chẳng phải là đang làm khó hắn sao?

Tôi bất lực đáp: "Hết cách rồi, quy tắc ở đây là phải vượt qua cuộc thi này mới có thể lên Trường Thành. Tôi lên đó có việc quan trọng cần bàn bạc với Biên Úy của các anh, ông ấy không chịu gặp tôi, tôi chỉ đành dùng cách này thôi!"

Nếu như trước lúc cuộc thi, tôi nói mình muốn gặp Biên Úy của họ, Phương Hằng chắc chắn sẽ nghĩ tôi bị điên. Bởi vì với một người trẻ tuổi như tôi, căn bản là không đủ tư cách. Nhưng giờ thấy được thực lực này rồi, hắn không thể xem thường tôi được nữa.

Tôi hỏi hắn: "Thế này tính là qua chưa? Hay là anh cứ ra tay đi, tôi sẽ đánh trả một chiêu để phân cao thấp?"

Phương Hằng lập tức xua tay: "Không cần, không cần đâu! Như vậy là anh đã qua bài thi rồi, không cần phải đối chiến nữa!"

Bấy giờ tôi mới thu lại luồng uy áp vừa mới phát ra.

Phương Hằng thở phào, dường như do uy áp lúc nãy quá lớn khiến hắn bị hụt hơi, thế là hắn ngồi bệt xuống đất, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn lại được. Đợi đến khi tình hình khá hơn một chút, Phương Hằng mới cung kính trao một miếng Huyền Thiết Lệnh vào tay tôi.

Tôi cất lệnh bài rồi bước xuống đài tỷ võ.

Tiếp theo đến lượt Khương Lão Long lên sàn.

Thực lực của Khương Lão Long thực chất cũng không hề yếu, dù sao ông ấy cũng từng là thủ tướng của Cổ Trường Thành, có thể coi là thuộc hạ và đệ tử của Tề tiên sinh. Thực lực của ông ấy vào khoảng Hoàn Hư tầng thứ mười lăm đỉnh phong, chỉ còn cách Hợp Đạo đúng một bước chân. Trước đó tôi đã từng giao thủ đơn giản với ông ấy nên nền tảng của ông ấy ra sao tôi nắm rõ mồn một.

Sau khi ông ấy lên đài, Phương Hằng đã phái một người khác phụ trách cuộc thi vì bản thân hắn không còn sức để đánh tiếp nữa.

Trận đấu giữa Khương Lão Long và người đó cũng chẳng có gì phải bàn cãi. Dù có đánh qua lại vài chiêu, nhưng đối phương nhanh chóng không chống đỡ nổi mà nhận thua.

Như vậy, cả ba người chúng tôi đều đã vượt qua thử thách tuyển chọn của Cổ Trường Thành, đều nhận được Huyền Thiết Lệnh và có cơ hội bước chân lên đó.

Tuy nhiên, trước khi lên thành vẫn còn một bước nữa, đó là kiểm tra tư chất và thực lực.

Tùy vào tư chất và thực lực khác nhau mà sẽ được phân phó vào các vị trí trận pháp khác nhau trên thành. Dĩ nhiên thực lực càng cao thì địa vị và tài nguyên nhận được sau khi lên thành cũng sẽ khác biệt.

Phương Hằng dẫn chúng tôi qua chỗ kiểm tra.

Chỗ đó nằm rất gần Cổ Trường Thành, vật dùng để kiểm tra là một tòa cổ tháp được xây bằng gạch xanh.

Tòa tháp này có tổng cộng chín tầng, trên mỗi viên gạch của mỗi tầng đều điêu khắc những phù văn khác nhau.

Nghe nói tòa cổ tháp này là do đích thân Biên Úy Tề Trường Sinh xây dựng.

Quá trình kiểm tra rất đơn giản.

Theo lời Phương Hằng, chỉ cần đứng dưới chân cổ tháp, dốc toàn lực tung ra một cú đấm vào đó, rồi xem phù văn trên tháp sáng đến tầng thứ mấy. Nếu tầng cao nhất rực sáng, chứng tỏ thiên phú kinh người, thực lực phi phàm, khi lên thành có thể trực tiếp trở thành thủ tướng. Ngược lại, phù văn sáng càng ít thì thực lực và thiên phú càng yếu.

Nhưng vì bài thi trên đài tỷ võ lúc nãy đã qua rồi, nên việc kiểm tra ở tháp đá này ít nhất cũng phải làm sáng được một hai tầng phù văn.

Mà sáng được một hai tầng thì lên đó cơ bản sẽ là một binh sĩ nhỏ nhất.

Trên binh sĩ còn có Thập phu trưởng, Bách phu trưởng, Thiên phu trưởng, trên nữa là Thủ tướng và cao nhất chính là Biên Úy.

Đã cất công đến đây, mục đích của tôi là để gặp Tề Trường Sinh bàn việc lớn, vậy nên tôi chắc chắn phải đạt được vị trí Thủ tướng thì mới dễ dàng gặp được ông ấy.

Đầu tiên, tôi để Khương Lão Long lên kiểm tra trước.

Thông qua ông ấy để xem "nước" ở tháp đá này sâu đến mức nào, lát nữa đến lượt mình tôi sẽ có sự chuẩn bị, cố gắng dùng sức mạnh của mình để trực tiếp trở thành Thủ tướng.

Lúc này, Khương Lão Long bước tới, đứng vững bộ pháp, sau đó tung một cú đấm sấm sét vào tháp đá.

Trong nháy mắt, tất cả phù văn trên toàn bộ tòa cổ tháp đều rực sáng.

Không sai, phù văn ở tầng thứ chín cũng đã sáng rực lên.

Tất nhiên, Khương Lão Long vốn dĩ đã là thủ tướng Cổ Trường Thành, việc ông ấy khiến phù văn tầng chín sáng hết cũng là điều hợp tình hợp lý.

Nhưng Phương Hằng thì lại vô cùng kinh ngạc.

Hắn không ngờ trong ba người chúng tôi, người có vẻ yếu nhất mà khi kiểm tra cổ tháp lại đã đạt mức Thủ tướng rồi.

Hắn kích động, bởi vì Cổ Trường Thành Kế Biên lúc này đang là lúc vô cùng cần nhân lực.

Nơi này rất gần Cổ Trường Thành, không ít người trên đó cũng đã trông thấy kết quả kiểm tra ở dưới này.

Một thủ tướng thấy cảnh tượng đó lập tức chạy đi báo cáo với Biên Úy Tề Trường Sinh: "Báo cáo Biên Úy đại nhân, phía dưới tháp đá khảo thí vừa xuất hiện một vị Thủ tướng làm sáng toàn bộ phù văn chín tầng!"

Tề Trường Sinh đang ngồi thiền, chỉ nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.

Vị thủ tướng kia hơi bất ngờ, không ngờ Tề Trường Sinh lại bình thản trước chuyện này như vậy. Nhưng vì Tề Trường Sinh không nói gì thêm, vị thủ tướng này cũng chẳng dám đa ngôn, đành lui ra ngoài. Hắn tự nhủ, chẳng lẽ Tề tiên sinh đã biết vị cường giả này sẽ tới?

Sau đó, vị thủ tướng này tiếp tục đi tới rìa Trường Thành, dõi theo tình hình kiểm tra cổ tháp bên dưới.

Phía dưới, lần này đến lượt Khương Yên Nhiên lên kiểm tra.

Thấy Khương Lão Long vừa rồi làm được như thế, tôi thấy Yên Nhiên cũng đang xắn tay áo lên, có vẻ rất hào hứng muốn thử sức, nên tôi liền nhắc nhở: "Yên Nhiên, lên kiểm tra thì nương tay một chút nhé. Sức mạnh tung ra chỉ cần đủ để đạt đến tầng cao nhất là được rồi. Thực lực và thiên phú của cô vượt xa Khương Lão Long, nếu dốc toàn lực thì sợ là tòa cổ tháp kia không chịu nổi đâu!"

Nghe tôi giải thích, Khương Yên Nhiên lập tức gật đầu: "Anh Tiểu Cửu yên tâm, Yên Nhiên biết chừng mực mà."

Tôi ừ một tiếng.

Cô ấy bước tới, liếc nhìn Phương Hằng.

Phương Hằng vừa thoát khỏi cơn chấn động lúc nãy, gật đầu với Khương Yên Nhiên. Cô ấy bắt đầu chuẩn bị ra đòn, quả thực cô ấy đã thu bớt lực theo lời dặn của tôi.

Một cú đấm tung ra!

Đập mạnh vào tháp đá, tức thì, toàn bộ phù văn trên tòa tháp đều bừng sáng!

Không chỉ có vậy, cả tòa tháp đá còn vì cú đấm này của cô ấy mà rung chuyển dữ dội! Trên vài viên gạch cổ ở phần chân tháp thậm chí còn xuất hiện một vết nứt.

Tôi không khỏi sững sờ.

Cái cô nàng này, đừng có làm hỏng bảo bối kiểm tra của người ta chứ, lát nữa làm sao mà nói chuyện với Tề Trường Sinh đây?

Phía bên kia, Phương Hằng cũng dán chặt mắt vào cổ tháp, tim hắn như treo ngược lên cành cây, đứng sững tại chỗ không dám động đậy, cũng chẳng dám ho một tiếng, chỉ sợ làm Khương Yên Nhiên giật mình rồi cô ấy lại bồi thêm một phát nữa thì tòa cổ tháp tan tành mây khói mất!

Trên thành, vị thủ tướng vừa báo cáo tình hình lúc nãy là Phàn Bình nhìn thấy cảnh tượng đó thì không khỏi há hốc mồm, tim đập thình thịch. May mà Khương Yên Nhiên thu lực rất kịp thời, tòa cổ tháp cuối cùng cũng dần ổn định lại. Phàn Bình lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vội vã chạy đi báo cáo tình hình với Tề Trường Sinh!

Dưới chân tháp, tôi nhìn vết nứt trên tháp đá, thầm nghĩ: Phen này chắc phải "đền" cho Tề tiên sinh một món quà lớn rồi đây.