Chương 132: Biệt thự bị phá hủy!
"Cửu gia, hay là cậu tự mở một môn phái đi! Bản tôn sẽ chuyên lo việc thu nhận nữ đệ tử cho cậu... He he he... Trương Linh nhà họ Trương, Thân Lãnh Yến nhà họ Thân đều không tệ đâu..."
Tiểu Hắc vừa nói vừa nhe răng cười, khuôn mặt chó của nó càng lúc càng trở nên b**n th**.
Tôi là một người chính trực, sao lại nuôi phải một con chó như thế này?
Tôi nhặt xác một con chồn vàng, ném thẳng vào mặt nó.
Tiểu Hắc vẫn cười: "Sao nào, Cửu gia, động lòng rồi phải không? Động lòng không bằng hành động, hành động không bằng ngay lập tức gọi điện cho nữ đệ tử. Bản tôn đoán chỉ cần một cuộc gọi của cậu, dù là Trương Linh nhà họ Trương hay Thân Lãnh Yến nhà họ Thân đều sẽ chạy đến ngay..."
Tôi bất lực, hỏi ngược lại: "Mấy con chồn vàng này vẫn không bịt được mồm chó của cậu hả? Đừng có mơ mộng nữa, mau ăn hết mấy con chồn đi! Ngày mai vào phái Ngũ Hoàng, nghe nói họ sẽ cho tôi làm phó môn chủ, hành tẩu thiên hạ. Tôi cảm thấy chuyện này không đơn giản như chúng ta tưởng, mọi việc đều phải cẩn thận. Tối nay, đừng có chạy đi quậy phá nữa đấy!"
Tiểu Hắc thở dài: "Được rồi! Nghe lời Cửu Gia vậy!"
Nói xong, nó nuốt chửng một con chồn vàng, nhưng vẻ mặt lại có vẻ chán chường.
"Hừm, đã nhìn thấy con chồn nghìn năm kia, mấy con này chẳng còn hấp dẫn nữa! Ngày mai, thế nào cũng phải tiếp cận con chồn nghìn năm đó, ngửi xem nó có mùi gì!"
Tôi không thèm quan tâm đến Tiểu Hắc nữa. Nó nuốt xong chồn, từ từ tiêu hóa.
Một mình tôi ra sau vườn, tìm một ch* k*n đáo, xung quanh không có gì dễ cháy, lấy viên Hỏa Tinh ra!
Phải luyện hóa viên Hỏa Tinh này, như vậy thực lực của tôi mới có thể tăng lên, ngày mai vào phái Ngũ Hoàng cũng sẽ an toàn hơn.
Hỏa Tinh trông giống như một viên pha lê đỏ thẫm, nhưng trên bề mặt có ngọn lửa đỏ như máu. Nhìn gần, có thể thấy bên trong viên Hỏa Tinh có một ngọn lửa nhỏ như một con rồng, đang quẫy đạp loạn xạ!
Thứ nhỏ bé đó trông vô cùng hoạt bát.
Nhớ lại nội dung trang thứ bảy của Hắc Bì Cổ Thư, phần Ngũ Hành Sát, tôi điều động Ngũ Tạng Sát Khí trong cơ thể trước.
Trong người, tôi đã có được Kim Sát và Thủy Sát. Thủy khắc Hỏa, vì vậy trước đó tôi đã luyện hóa Thủy Sát, điều này rất có lợi cho việc luyện hóa Hỏa Sát!
Lấy Ngũ Tạng Sát Khí làm gốc, vận chuyển trong cơ thể.
Đầu ngón tay tôi điều động Thủy Sát, Thủy Sát hóa thành sương trắng, xuất hiện trong lòng bàn tay, quấn lấy viên Hỏa Tinh.
Thủy hỏa không hợp nhau.
Sương trắng bao phủ Hỏa Tinh, ngọn lửa bên trong như điên cuồng muốn phá vỡ Thủy Sát mà thoát ra.
Tôi điều động Thủy Sát mạnh hơn để trấn áp Hỏa Tinh, lúc này xung quanh tôi đã bị bao phủ bởi một màn sương trắng, Hỏa Tinh trong lòng bàn tay lúc ẩn lúc hiện!
Cảm thấy đã trấn áp đủ, tôi nghiến răng, bóp nát Hỏa Tinh!
"Rầm!"
Hỏa Tinh vỡ tan, biến thành vô số ngọn lửa b*n r* tứ phía!
May là xung quanh không có gì, nhưng những ngọn lửa rơi xuống đất, ngay lập tức làm chảy cả gạch lát nền!
Tôi khống chế Thủy Sát, áp chế ngọn lửa!
Tuy nhiên, thứ mạnh nhất trong Hỏa Sát chính là nguồn gốc của Ngũ Hành Hỏa Sát. Sau khi khống chế được những ngọn lửa xung quanh, tôi lập tức điều động Thủy Sát, tóm lấy nguồn Hỏa Sát!
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, bàn tay tôi lập tức chuyển thành màu đỏ như máu!
Bàn tay bốc khói nghi ngút khiến tôi buộc phải buông nguồn Hỏa Sát ra!
Lòng bàn tay đã bị bỏng, nguồn Hỏa Sát thoát khỏi sự phong tỏa của sương trắng, biến thành một con rồng lửa, lao thẳng về phía biệt thự!
Nếu Hỏa Sát đâm vào đó, e rằng biệt thự của Hồ Thất Mị sẽ bị phá hủy ngay lập tức.
Tôi chỉ tạm trú ở đây, nếu phá hủy biệt thự của người ta thì tính sao?
Nhìn thấy cảnh này, tôi nghiến răng, lao nhanh tới, rút đoản kiếm Phế Kim ra chặn Hỏa Sát!
Nhưng "đùng" một tiếng, ngọn lửa đánh bật đoản kiếm ra xa. Thanh kiếm rơi xuống đất, lập tức chuyển thành màu đỏ, như vừa bị bỏ vào lò rèn, còn rơi ra một ít xỉ đen!
Hỏa khắc Kim, đoản kiếm Phế Kim quả nhiên không chống cự nổi Hỏa Sát!
Vẫn phải dùng Thủy Sát!
Tôi nhanh chóng chạy tới, dùng sương trắng vây lấy Hỏa Sát, đồng thời chạy đến, một chưởng đập vào tường biệt thự của Hồ Thất Mị, lập tức toàn bộ biệt thự bị bao phủ bởi một lớp sương mù.
Hỏa Sát tuy mạnh, nhưng dường như cảm nhận được Thủy Sát phía trước quá nhiều, lập tức đổi hướng!
Nó muốn chạy trốn!
Tôi nghiến răng, trong lòng chợt lóe lên ý tưởng, nhanh chóng dùng Thủy Sát bao phủ toàn thân, nhảy lên từ hòn non bộ phía trước, như bắt cá, tóm chặt lấy nguồn Hỏa Sát!
Lăn xuống đất, tôi không chần chừ nữa, rạch lòng bàn tay, một chưởng đập thẳng vào Hỏa Sát!
Hai tay siết chặt Hỏa Sát, tôi bắt đầu niệm chú dẫn sát, trong chớp mắt, một phần Hỏa Sát đã bị hút vào cơ thể. Tôi cảm thấy một luồng nhiệt cuồng bạo, cả người như sắp bốc cháy!
Thủy Sát quanh người bốc hơi hết!
Tầm nhìn của tôi chìm vào biển lửa vô tận, tôi không thể thở được...
Tôi... Mất đi ý thức...
Khi tỉnh lại, tôi phát hiện quần áo đã bị cháy hết, toàn thân tr*n tr**. Sờ tay lên đầu, may mà tóc vẫn còn. Nhưng khi nhìn xung quanh, tôi bối rối không hiểu mình đang ở đâu.
Bốn phía đều là đống đổ nát trông rất kỳ lạ.
Nhìn kỹ một lúc, tôi xoa xoa thái dương, phát hiện tảng đá bên cạnh chính là hòn non bộ trong vườn biệt thự của Hồ Thất Mị!
Còn những bức tường đổ nát không xa, dường như cũng là tường biệt thự.
Vậy là lúc tôi mất ý thức đã biến biệt thự của Hồ Thất Mị thành một đống đổ nát? Nhìn ra xa, ngay cả khu vườn nhỏ cũng không thoát, mặt đất nổ tung thành những hố lớn nhỏ, đen xì, còn bốc khói.
Kiểm tra lại Ngũ Tạng Khí trong cơ thể, tôi phát hiện vùng tim đã có thêm Hỏa Sát.
Xem ra, tôi đã luyện hóa thành công.
Chỉ có điều, biệt thự của Hồ Thất Mị cũng không còn!
Đúng lúc này, tôi nghe thấy tiếng người hò hét đâu đó, ánh đèn pin quét loạn xạ. Nghe thấy tiếng động, tôi lập tức chạy vào một bụi cây, trốn đi.
Người trần như nhộng thế này, nếu bị phát hiện, chắc chắn sẽ bị bắt vì tội b**n th** mất.
Sau đó, tôi thấy hơn chục nhân viên bảo vệ cùng bảy tám nhân viên quản lý đang chạy tới. Trong đám người đó còn có vài cô gái, họ nhìn biệt thự nguyên vẹn giờ thành đống đổ nát, ai nấy đều choáng váng. Họ đang gọi điện, không biết liên hệ với ai.
"Nhanh, tìm xem có ai bị thương không!"
"Bình thường làm sao lại xảy ra nổ lớn trong biệt thự?"
"Tra ra chưa, chủ nhân biệt thự này là ai?"
"Cái gì? Biệt thự của tiểu thư họ Hồ? Chết rồi... Toi đời..."
Rõ ràng, người phụ nữ tóc ngắn mặc vest cao cấp kia là người phụ trách khu biệt thự này. Nghe tin biệt thự của họ Hồ phát nổ, mặt cô ta như chết điếng.
"Mọi người xem nhanh, đằng kia, trong rừng trúc hình như có người..."
Giọng một người phụ nữ vang lên từ phía khác. Toàn bộ khu vườn, chỉ còn rừng trúc này chưa cháy hết, tôi đành phải trốn ở đây. Nhưng hình như tôi đã bị phát hiện...