Đúng vậy, vầng trăng trắng trên bầu trời đã biến thành một đao ảnh khổng lồ, chém thẳng xuống đầu tôi.
Lôi Kiệt khống chế thanh đoản đao trong tay, toàn thân phát ra sức mạnh lôi điện lao tới.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi cũng xuất chiêu, tay nắm chặt kiếm Thất Sát, trường khí của thanh kiếm cộng hưởng mãnh liệt với linh lực trong cơ thể.
Nhát kiếm này, tôi tung ra đầy mạnh mẽ.
Cả một vùng trời đất lập tức chìm trong một màu đỏ rực của máu.
Thanh đao khổng lồ do đao của Lôi Kiệt tạo ra cũng bị sắc đỏ này nuốt chửng.
Sát kiếm của tôi va chạm trực diện với thanh đoản đao của Lôi Kiệt giữa không trung, ngay sau đó là một tiếng "rắc" chấn động tâm can.
Đao Bạch Nguyệt khổng lồ nhận tan tành mây khói, thanh đao trong tay Lôi Kiệt đã vỡ vụn.
Kiếm quang của tôi lướt qua vai Lôi Kiệt, cánh tay của hắn văng ngược ra ngoài.
Dù lúc xuất chiêu, tôi cảm nhận được trên người hắn có hộ giáp bảo vệ, nhưng bấy nhiêu đó vẫn không đủ để ngăn cản nhát kiếm này của tôi.
Dòng máu màu vàng óng mang theo hơi thở của lôi điện tuôn ra từ bả vai hắn.
Lôi Kiệt bừng tỉnh sau cơn chấn động, gào lên thảm thiết.
Trường khí mạnh mẽ lúc nãy biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Rõ ràng, hắn chưa bao giờ phải đối mặt với một cảnh tượng kinh hoàng đến thế!
"A..." Lôi Kiệt trừng mắt nhìn tôi, gầm lên: "Dương Sơ Cửu, cậu dám chặt đứt một cánh tay của ta! Ta nói cho cậu biết, nhà họ Lôi sẽ không tha cho cậu đâu!"
Tôi nhìn chằm chằm Lôi Kiệt, tiến lên một bước, lạnh lùng đáp trả: "Nhà họ Lôi không tha cho tôi sao? Không giết anh thì nhà họ Lôi sẽ để yên cho tôi chắc?"
Tôi điều khiển kiếm Thất Sát một lần nữa chém về phía Lôi Kiệt!
Lôi Kiệt không ngờ cái danh nhà họ Lôi cũng chẳng thể uy h**p được tôi.
Hắn lộn người vận dụng trường khí cùng một loại phòng ngự phù trận hòng ngăn cản đòn tấn công, nhưng nhát kiếm này của tôi vẫn chém thẳng vào ngực hắn.
Mấy tầng phù trận và hộ giáp đều bị tôi chém nát vụn.
Lôi Kiệt bị chấn bay ra ngoài, hắn lập tức bấm chỉ quyết, hét lớn: "Dương Sơ Cửu! Khuyên ngươi đừng ra tay nữa, nếu không, ta sẽ kích nổ cấm chú trên người sư phụ cậu, để lão ta nổ xác mà chết ngay lập tức!"
Tôi lập tức khựng lại
Lôi Kiệt nhìn tôi, nở nụ cười đắc ý.
Nhưng đúng lúc này, sư phụ tôi lại lên tiếng: "Tiểu Cửu, con cứ mặc kệ ta, cái cấm chú đó chẳng làm gì được ta đâu!"
Lôi Kiệt cười lạnh: "Thế sao? Đã không coi cấm chú của Di tộc Lôi Đế ra gì, vậy thì bây giờ, ta sẽ cho ông nếm trải uy lực thực sự của nó!"
Lôi Kiệt bắt đầu lẩm bẩm chú ngữ, tay hắn cũng bấm chỉ quyết.
Tức thì, trên người sư phụ tôi xuất hiện phù văn.
Những phù văn màu máu mang theo lôi điện lực như khảm chặt vào người ông, nhưng sư phụ đến chân mày cũng không nhíu lại.
Tuy nhiên, tôi có thể nhìn thấy những phù văn cấm chú đó đang xâm thực thần hồn của sư phụ.
"Dương Sơ Cửu, bây giờ cậu hãy tự phế bỏ tu vi đi, nếu không ta sẽ kích nổ cấm chú trên người sư phụ cậu, để lão chết ngay trước mặt cậu!"
Tốc độ niệm chú của Lôi Kiệt ngày càng nhanh. Hắn nhìn tôi với ánh mắt đầy vẻ đe dọa.
Cấm chú vẫn cần dùng chỉ quyết để phối hợp.
Lúc này hắn chỉ còn một tay, đang dùng một tay đó để bấm quyết. Nếu tôi chặt nốt cái tay kia, xem hắn niệm chú kiểu gì!
Nghĩ thế, tôi cố tình: "Lôi Kiệt, anh dám giết sư phụ tôi sao? Anh nên hiểu rõ thực lực hiện tại của tôi. Dù anh dùng cấm chú giết sư phụ tôi, tôi cũng không để anh sống sót!"
Lôi Kiệt nghiến răng: "Vậy sao? Nếu đã thế thì để xem kiếm của cậu giết người nhanh, hay cấm chú của ta lấy mạng người nhanh hơn!"
Lôi Kiệt dùng lời đó để uy h**p, nhưng chân thân của tôi đã không còn ở chỗ cũ.
Cùng với sự bộc phát của Huyền Thiên Ám Lôi lực, một vùng không gian bỗng chốc chìm vào biển lôi điện đen kịt!
Trong biển lôi đen ấy, tôi có thể nhìn thấu mọi thứ, nhưng không ai nhìn thấy tôi.
Tôi vung tay, chém thẳng vào cánh tay còn lại của Lôi Kiệt, trực tiếp chặt đứt cánh tay đang bấm chỉ quyết của hắn.
Trên người Lôi Kiệt, đặc biệt là những tử huyệt đều có cấm chế phòng ngự của Di tộc Lôi Đế, một kiếm muốn giết ngay thì không dễ, nhưng chặt đứt cánh tay còn lại thì tôi hoàn toàn làm được.
Đến khi biển lôi đen dần tan, Lôi Kiệt mới bừng tỉnh, thấy mình lại mất thêm một cái tay, hắn đau đớn thét lên.
Có vẻ hắn không ngờ tôi lại dùng cách này để ngắt quãng cấm chú hắn thi triển lên sư phụ.
"Cậu... Dương Sơ Cửu, cậu dám chặt đứt cánh tay còn lại của ta..."
Lôi Kiệt chưa kịp dứt lời, tôi đã ngắt lời hắn: "Thì sao? Dù có giết anh thì đã làm sao?"
Tôi cầm kiếm đi về phía Lôi Kiệt.
Cấm chú lực trên người sư phụ cũng vì Lôi Kiệt mất đi cánh tay còn lại mà buộc phải dừng lại, bởi hắn không còn tay để bấm quyết thi triển chú văn.
Lôi Kiệt thấy tôi im lặng, chỉ trừng mắt tiến lại gần thì bắt đầu sợ hãi. Hắn lập tức nói: "Dương Sơ Cửu, cậu nghĩ cho kỹ đi, ta là con trai của Tam trưởng lão Di tộc Lôi Đế! Với thân phận này, hạng người nhà họ Dương như cậu, một huyết mạch Cổ Thần tộc thấp kém, ngay cả tư cách chạm vào ta cũng không có! Ta có thể cho cậu một cơ hội để rời khỏi đây, nhưng tiền đề là cậu phải dừng tay lại ngay lập tức!"
Cái gọi là cảnh giới Hợp Thể trung cấp của Di tộc Lôi đế hóa cũng chỉ có vậy.
Không ngờ tôi còn chưa dùng đến chiêu cuối cùng mà Lôi Kiệt đã nhụt chí.
Tôi quay sang sư phụ, hỏi: "Sư phụ không sao chứ?"