Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1284

Chương 1284: Cứ việc ăn đi

Trên nắm đấm của tên cao thủ Di tộc Lôi Đế, khí tức lôi điện ngưng tụ thành một con cự thú hung tợn, gầm thét lao về phía tôi!

Thế nhưng, cú đấm của tôi lại bộc phát sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi, hóa hình thành một con hắc long khổng lồ.

Con rồng đen lao tới, há miệng ngoạm chặt lấy con cự thú kia, nghiền nát vụn ngay trên nắm đấm của hắn.

Khoảnh khắc cự thú tan rã, nắm đấm của tôi nện thẳng vào tay hắn.

"Rắc!"

Trên tay và cánh tay của tên đó bùng lên vô số tia chớp ám quang, cả cánh tay hắn lập tức hóa thành tro bụi. Nếu không nhờ trong lúc lùi lại, hắn kịp thời nâng trường khí lên để chống đỡ, thì e rằng ngay cả bản thân hắn cũng bị Huyền Thiên Ám Lôi đánh cho trọng thương.

Dù vậy, tên đó vẫn bị chấn văng ra xa hàng trăm mét mới miễn cưỡng ổn định được thân hình.

Cùng lúc đó, chiêu thức của ba kẻ còn lại cũng ập tới.

Vốn dĩ bọn chúng định để tên vừa rồi kiềm chế tôi, nhưng điều chúng không ngờ là khi Lôi Côn, Lôi Phù và Lôi Châm lao tới, khí tức quanh người tôi đã khiến những pháp bảo đó khựng lại giữa chừng!

Sau khi đánh lui kẻ cầm roi, bóng dáng tôi khẽ động. Tuy không dùng phân thân thuật nhưng tốc độ nhanh đến mức tạo ra ba đạo tàn ảnh y như thật!

Tôi phân thành ba, gần như cùng một lúc đấm nát vụn các pháp bảo mà ba tên kia vừa tế ra.

Tiếp đó, mỗi người nhận thêm một cú đấm ngàn cân của tôi, bay ngược ra ngoài như diều đứt dây.

Cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp từ nắm đấm của tôi, bọn chúng lập tức huy động toàn bộ tu vi Hợp Thể cảnh để phòng ngự. Dù đỡ được mạng nhưng thương thế của bọn này còn nặng hơn cả tên đầu tiên. Từng tên trên không trung mà run rẩy, trông vô cùng chật vật.

Thế nhưng Lôi Kiệt đã hạ lệnh, bọn chúng nếu lúc này thối lui thì hắn chắc chắn sẽ không tha.

Bốn kẻ đó nghiền răng, lần nữa hung hãn lao về phía tôi.

Bốn người cùng vây công, sức mạnh Hợp Thể cộng hưởng khiến không gian quanh tôi biến thành một biển lôi điện mênh mông.

Tuy nhiên, đúng lúc này, chiếc vòng tay đen trên cổ tay tôi khẽ rung lên.

"Vút", một con hắc long thực thụ được những tia chớp đen kịt vây quanh vọt ra.

Huyền Thiên Ám Lôi lập tức biến nơi này thành một vùng biển lôi mới, nuốt chửng hoàn toàn đám hắc lôi ban nãy của bọn chúng.

Thân hình hắc long diễn hóa ra bốn sợi xích, trong nháy mắt đã trói chặt bốn kẻ kia lại.

Bọn chúng nhận ra nguy hiểm, định bỏ chạy nhưng nơi này đã là lĩnh vực của Huyền Thiên Ám Lôi, làm gì còn đường thoát?

Tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng hòa cùng tiếng sấm nổ đì đùng. Mấy tên đó lập tức ngoan ngoãn đứng im, bởi chúng biết nếu còn dám cựa quậy, rất có thể sẽ bị lôi điện của tôi đánh cho tan xác.

...

Tiểu Hắc nãy giờ đứng trên đỉnh núi gần đó quan sát trận chiến, nó nhìn mà ngây người, thầm cảm thá: "Đây chính là thực lực hiện tại của Cửu gia sao?"

Đang mải suy nghĩ, tiếng tôi bỗng vang lên bên tai nó: "Tiểu Hắc, qua đây! Bốn tên này đều là của cậu đấy!"

Tiểu Hắc nghe vậy thì hơi khựng lại.

Trước đó nó chưa từng nghĩ đến việc nuốt chửng những cao thủ thế này.

Dẫu sao đây cũng là những kẻ ở cảnh giới Hợp Thể của Cổ Thần giới, mang trong mình huyết mạch Cổ Thần, nuốt một tên đã khó tiêu hóa, nói gì đến bốn đứa?

Thực ra, ngay cả Tiểu Hắc cũng chưa hiểu hết sức mạnh thôn phệ của chính mình.

Bản thể thực sự của nó là gì, đến giờ vẫn là ẩn số.

Nó chỉ cảm thấy sức mạnh của mình có nét giống với dị thú Thao Thiết thời thượng cổ, nhưng có phải dòng giống Thao Thiết hay không thì chưa rõ.

Dù thực lực tăng vọt, nhưng huyết mạch thực sự của Tiểu Hắc vẫn chưa thức tỉnh, dường như có một loại cấm chế nào đó đang phong ấn sức mạnh cổ xưa trong người nó.

Ý định của tôi là muốn Tiểu Hắc đột phá giới hạn.

Chuyện ở Cổ Ma giới là một cơ hội, và giờ đây, những huyết mạch Cổ Thần tộc này cũng là một cơ duyên lớn cho nó.

Hơn nữa, đây lại là huyết mạch Di tộc Lôi Đế, mà Tiểu Hắc cũng nổi danh với sức mạnh lôi điện, biết đâu huyết mạch giữa chúng lại có liên quan?

Hút thêm nhiều huyết mạch Lôi Đế, có khi lại giúp nó thức tỉnh hoàn toàn.

Được hay không, cứ thử mới biết!

Tiểu Hắc "vút" một cái đã đáp xuống cạnh tôi.

Nó nhìn bốn cao thủ ở cảnh giới Hợp Thể đằng kia, ngập ngừng hỏi: "Cửu gia, ăn thật hả? Bọn họ đều ở cảnh giới Hợp Thể đấy, đối với người ở hạ giới thì chẳng khác gì thần linh thực thụ. Nếu là yêu ma quỷ quái thì bản tôn nuốt cái một, nhưng đây là Thần tộc, nuốt được thật không?"

Tôi quay đầu nhìn Tiểu Hắc, hỏi nó: "Tiểu Hắc, đây không giống tính cách của cậu chút nào. Nuốt mấy thứ nhỏ nhoi này mà cũng phải do dự sao?"

Đúng là không giống phong cách của nó thật.

Tiểu Hắc vốn là đứa hay đâm bang, chẳng sợ trời chẳng sợ đất, giờ lại đắn đo khiến tôi hơi ngạc nhiên.

Nó gãi đầu: "Bản tôn không phải sợ, chỉ là thấy... Hơi khó tin thôi."

Tôi nói thẳng: "Tiểu Hắc, cảnh giới của cậu hiện giờ không thể dùng thước đo thông thường được, cậu rất mạnh. Tôi biết cậu mới đến Cổ Thần giới nên còn chưa quen, nhưng cái gọi là 'Cổ Thần' ở đây cũng chỉ là chúng sinh mà thôi, chẳng khác gì đám yêu quái cậu hay nuốt dưới kia đâu. Cứ coi bọn chúng như mấy con chồn vàng ngày trước đi, cùng lắm thì nuốt xong cái mồm chó của cậu hơi tê tí thôi!"

Tôi chợt nhận ra Tiểu Hắc vẫn bị rào cản tâm lý.

Trong tiềm thức của nó, đây là Thần giới, và Thần giới từng có quyền thống trị tuyệt đối với Yêu tộc.

Việc bắt nó nuốt chửng những kẻ mà nó từng coi là thần linh quả thực khiến nó nhất thời khó chấp nhận, không dám "xuống miệng".

Tôi v**t v* lưng nó, khích lệ: "Tiểu Hắc, cậu cứ việc nuốt đi! Bọn chúng không xứng làm thần của thế giới này!"

Được tôi cổ vũ, Tiểu Hắc rũ bỏ mọi e dè.

Nó gầm lên, hóa thân thành một con cự thú khổng lồ, trông giống như Hắc Kỳ Lân nhưng lại có khí thế khác hẳn!

Mấy tên Di tộc Lôi Đế bị xích sắt trói chặt sợ hãi gào thét.

"Tam công tử, cứu chúng tôi với!"

"Con chó kia... Khí tức của nó đáng sợ quá, nó định nuốt sống bọn ta thật kìa!"