Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1280

Chương 1280: Bí mật cốt lõi của người giấy

Tại Tân Thần Điện, trong đình.

Trước bàn cờ, Bạch Ung quỳ rạp xuống đất, nhìn lên bầu trời mà run lẩy bẩy.

Dù người bạn có hỏi ông ta nhìn thấy gì, ông ta cũng không cách nào trả lời nổi. Bởi lẽ cái hư ảnh trên không trung kia trông tuy giống một thanh niên, nhưng lại mang đến cho ông ta một áp lực cực hạn.

Cảm giác đó giống như chỉ cần bóng người kia khẽ động ngón tay là có thể xé nát Bạch Ung vậy.

Cho dù Bạch Ung là cường giả Hợp Đạo thì cảm giác ấy vẫn chân thực đến nghẹt thở.

Trong thoáng chốc, người Bạch Ung đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Phía bên kia, Tiêu Chính cuối cùng cũng nhận thấy điểm bất thường, lập tức bước tới, thậm chí còn vận trường khí của sức mạnh Hợp Đạo định đỡ người bạn thân dậy.

Thế nhưng, khi Tiêu Chính vừa tiếp cận Bạch Ung, chính ông ta cũng cảm nhận được uy áp khủng khiếp kia.

Lúc này, tôi đang ở trong hang động dưới vực thẳm vô tận.

Tôi đưa tay cầm cái người giấy đã được điểm mắt lên.

Sau khi điểm mắt, Đại Đạo tương liên.

Tuy không biết thân phận của vị này là ai, nhưng hiện giờ, có phải điều đó đồng nghĩa với việc ông ta đã chịu sự khống chế nhất định của tôi rồi không?

Bất kể ông ta là cao thủ hạng nào, chỉ cần có ngày đối mặt với tôi, tôi rút người giấy ra thì ông ta chỉ có nước quỳ xuống.

Trước mặt tôi, ông ta tuyệt đối không thể nghịch chuyển.

Ngoài ra, nếu tôi gặp phải cường địch cần người giúp sức, chỉ cần tung ra người giấy này, nó sẽ mượn trường khí Đại Đạo tương liên để biến thành vị cường giả Hợp Đạo kia và phục vụ cho tôi.

Bởi vì Đại Đạo đã liên kết, người đó căn bản không thể từ chối.

Đến lúc này tôi mới hoàn toàn thấu hiểu tại sao tất cả mọi người lại kiêng dè phép ba ngàn người giấy Đại Đạo của ông nội đến thế.

Thuật người giấy này thực sự quá đáng sợ.

Đến cả cường giả Hợp Đạo mà cũng có thể cưỡng ép nạp làm của riêng, e là trên đời này chẳng ai làm nổi điều tương tự.

Trước đây chỉ nghe đồn phép ba ngàn người giấy Đại Đạo của ông nội lợi hại, nhưng lợi hại ở chỗ nào thì giờ đây tôi đã có trải nghiệm.

Cái người giấy đầu tiên đã hoàn thành điểm mắt.

Có thể nói, hành động này của tôi chắc chắn đã đánh động đến đối phương.

Nhưng sở hữu thuật pháp này của ông nội, tôi chẳng sợ gì, vì kẻ có Đại Đạo liên kết đã bị tôi khống chế, dù có tìm đến tận cửa thì cũng chỉ có thể làm việc cho tôi chứ không thể đối địch.

Tôi quay lại Cổ Thần giới chắc chắn cần cao thủ trợ giúp, biết đâu còn có một trận đại chiến với Di tộc Lôi Đế.

Trong tay có thêm một người giấy Hợp Đạo, đương nhiên sẽ có thêm một tầng bảo đảm.

Vì vậy, khi cái người giấy này quỳ xuống, thấy một người giấy khác lại gần, tôi liền cầm nó lên, dùng bút chu sa điểm mắt luôn cho cái thứ hai.

Ngòi bút vừa hạ xuống mắt người giấy, tôi lập tức cảm nhận được một luồng sức mạnh hung hãn đang xung kích vào mình.

Sức mạnh này rất khó diễn tả bằng lời, tóm lại là sau khi điểm mắt cho cái thứ hai, tôi phải dừng lại ngay.

Tôi biết mình không thể tiếp tục điểm mắt cho cái thứ ba được nữa.

Cứ tiếp tục thế này, không khéo sức mạnh kia sẽ phản phệ chính tôi.

Dùng phép người giấy của ông nội để liên kết Đại Đạo với một cường giả Hợp Đạo vốn dĩ đã là chuyện cực kỳ nghịch thiên rồi.

Hiện tại có hai cường giả Hợp Đạo tương liên với người giấy của tôi đã là cực hạn rồi. Sau này nếu thực lực và khí vận thăng tiến, chắc chắn tôi có thể tiếp tục điểm mắt thêm.

Ngay khoảnh khắc này, trong ngôi đình trên núi gần Tân Thần Điện, vị cường giả Hợp Đạo còn lại bên cạnh Bạch Ung là Tiêu Chính cuối cùng cũng cảm nhận được cái cảm giác đó.

Khi ông ta quay đầu, thấy hư ảnh to lớn che trời lấp đất kia, liền quỳ sụp xuống.

Đây không đơn thuần là cái quỳ vì sợ hãi, mà là một loại cảm giác bị áp chế không thể kháng cự.

Giống như năm xưa khi đối mặt với Đạo Tổ lúc hợp đạo, ông ta chỉ có thể quỳ xuống, không được có bất kỳ sự phản kháng hay bất kính nào.

Mãi một lúc lâu sau, cảm giác đó mới tan biến.

Bạch Ung và Tiêu Chính tuy đều là cường giả Hợp Đạo nhưng lúc này chẳng màng đến hình tượng nữa, cứ thế ngồi bệt xuống đất thở hồng hộc.

Đợi một lát cho bình tâm, Tiêu Chính mới nhíu mày hỏi: "Chuyện... Chuyện này rốt cuộc là sao? Người đó là ai? Là đích thân Đạo Tổ tới à? Nhưng... Hình như cũng không đúng!"

Bạch Ung cũng nhíu mày suy nghĩ, nhưng ông ta không tài nào hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, chỉ bảo: "Lúc hợp đạo chúng ta đều đã thấy hóa thân của Đạo Tổ, hoàn toàn không giống cái chúng ta vừa thấy!"

Tiêu Chính ngoái nhìn lại một cái, đề nghị: "Hay là chúng ta vào điện chính của Tân Thần Điện báo cáo việc này với Thần Vương?"

Bạch Ung định gật đầu ngay, nhưng ông ta lại do dự, ngăn cả Tiêu Chính: "Không, Tiêu Chính, không thể báo cáo chuyện này với Thần Vương! Ông không thấy sao, hư ảnh chúng ta vừa nhìn thấy dường như là tồn tại cùng cấp bậc với Đạo Tổ. Dù Thần Vương có biết chuyện này thì có lẽ cũng chẳng giải quyết được, thậm chí chúng ta còn có nguy cơ đắc tội với cái hư ảnh đó mà chuốc họa vào thân. Ông hẳn phải cảm nhận được, đối phương chỉ cần khẽ động tay là chúng ta sẽ tan xương nát thịt!"

Tiêu Chính Bạch Ung phân tích, gật đầu lia lịa.

Nỗi sợ sinh ra khi đối mặt với hư ảnh che trời vừa nãy đến giờ vẫn chưa tan hết, nghĩ lại vẫn còn thấy rùng mình.

Bạch Ung suy nghĩ kỹ rồi nói tiếp: "Hay là thế này, chúng ta cứ giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, như vậy sẽ không đắc tội với vị cường giả kia. Nếu trong thần điện có ai nhắc đến chuyện này muốn điều tra, vậy cứ đợi họ điều tra xong rồi tính sau!"

Tiêu Chính gật đầu.

Hai người đứng dậy, tiếp tục chơi cờ.

Sở dĩ cảm giác đó biến mất là vì tôi đã kẹp hai cái người giấy điểm mắt vào trong cuốn cổ sách ba ngàn người giấy Đại Đạo của ông nội.

Sách đóng lại, che đi đôi mắt ấy, thuật pháp cũng theo đó mà bị ẩn giấu đi.

Hai lần điểm mắt vừa rồi khiến tôi tiêu tốn khá nhiều sức lực.

Tôi thu bút chu sa lại, cất toàn bộ số người giấy còn lại vào trong sách rồi cất sách đi.

Chuyến tu hành trong hang núi này khiến tôi thu hoạch được rất nhiều.

Bí mật cốt lõi của phép ba ngàn người giấy Đại Đạo tôi cuối cùng cũng tìm thấy, hơn nữa còn có được hai cao thủ người giấy cảnh giới Hợp Đạo.

Tiểu Hắc đang nằm trong đống người giấy hỏng thấy tôi có động tĩnh liền bật dậy.

Nó duỗi thẳng hai chân sau làm một cái vươn vai, hai chân trước lại ép xuống một cái rồi mới tiến lại gần, hỏi: "Cửu gia, sao rồi? Thành công chưa?"

Tôi gật đầu: "Phải, thành công rồi! Giờ chúng ta đi phá trận, tiến vào Cổ Thần giới!"

Vừa dứt lời, từ lòng bàn tay tôi có một ngọn lửa bay ra, đốt sạch đống người giấy hỏng kia.

Trong ngọn lửa, đám người giấy kia thế mà còn vùng vẫy nhảy nhót, trông có hơi quái dị...