Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1277

Chương 1277: Người giấy Đại Đạo

Thời điểm tôi rời khỏi Cổ Thần giới, chính sư phụ Cổ Cầm cùng Cổ Thánh, cũng tức là phân thân giấy nhân của ông nội tôi, đã cùng nhau thi triển một loại phép truyền tống để đưa tôi đi.

Họ bảo tôi rằng tình hình ở Cổ Thần giới cứ để họ đối mặt, họ sẽ tìm cách giải quyết.

Mà khi đó, sự tồn tại đe dọa họ lớn nhất không phải là thế lực từ các gia tộc ở Cổ Thần giới, bởi lẽ thực lực của họ còn lâu mới chạm tới cảnh giới Hợp Đạo như sư phụ và Cổ Thánh.

Kẻ thù nguy hiểm nhất chính là một thế lực khác tại Cổ Thần giới mà sư phụ gọi là Di tộc Lôi Đế.

Thế lực của Di tộc Lôi Đế thực sự quá mạnh.

Lúc tôi được truyền tống đi, bọn họ đã xuất hiện tới mười cao thủ ở cảnh giới Hợp Đạo.

Mười đại cao thủ ấy trực tiếp bao vây sư phụ tôi và những người khác.

Nếu không nhờ trận pháp truyền tống kia lợi hại, tôi chắc chắn không thể đi nổi.

Sự tồn tại của tôi cũng khiến Di tộc Lôi Đế cảm thấy bị đe dọa, thế nên nếu tôi thực sự không thể thoát ra, bọn chúng nhất định sẽ giết tôi bằng được.

Lúc đi, Cổ Thánh có dặn dò vài chuyện.

Về cảnh giới của tôi thì đương nhiên không có vấn đề gì, hơn nữa còn có thu hoạch lớn là trở thành Tổ Vu của Cổ Vu tộc. Còn về chuyện hợp thể của Thanh Họa thì vẫn chưa hoàn thành, bởi tôi phát hiện muốn Thanh Họa hợp thể thành công thì bắt buộc phải quay lại động băng Quan Sơn mới được.

Ngoài ra, phép ba ngàn người giấy Đại Đạo của ông nội, tôi vẫn chưa tu luyện.

Chẳng phải trước kia ở Ma giới hay núi Côn Luân tôi không muốn tập, mà là vì sau khi Thiên Đạo sụp đổ, linh khí ở Côn Luân quá loãng, tôi đã thử nhưng căn bản không thể tu luyện được pháp môn này. Ở Ma giới lại càng không ổn, vì pháp tắc và khí vận ở đó hoàn toàn khác biệt.

Tôi muốn tu luyện phép ba ngàn người giấy Đại Đạo thì bắt buộc phải tiến vào bên trong cánh cổng đồng mà tôi vừa mở lại.

Tất nhiên, tôi không thể để người của Tân Thần Điện nhìn thấy pháp môn này của mình.

Vì vậy, tôi thấy nơi thích hợp nhất để tu luyện chính là phía dưới vực thẳm vô tận này.

Chỗ này dù có gây ra động tĩnh gì thì bên ngoài cũng khó lòng nhận ra.

Huống hồ tôi vẫn còn nhớ, phía dưới kia có một hang núi.

Tu luyện ở đó là hợp lý nhất.

Nhảy xuống vực thẳm vô tận, tôi không ngừng lao xuống sâu hơn.

Trải qua vài canh giờ, tôi đã thấy hang núi ấy.

Từ hang núi đi xuống thêm khoảng hai canh giờ nữa, tôi nhìn thấy trận pháp do các gia chủ gia tộc để lại năm xưa.

Trận pháp này đã bị chỉnh sửa, trường khí của nó ngoài hơi thở của các gia chủ trước kia thì còn có sức mạnh lôi điện cực kỳ mạnh mẽ. Hiển nhiên là các cường giả của Di tộc Lôi Đế đã gia trì thêm cho phòng ngự này.

Đó đều là những cao thủ cảnh giới Hợp Đạo, muốn phá vỡ trận pháp được họ gia trì không phải chuyện dễ.

Tôi không trực tiếp thử sức ngay mà thu lấy một chút hơi thở của trận pháp để tìm cách hóa giải, nhưng trường khí mang dấu ấn của Di tộc Lôi Đế kia căn bản không thể bị xua tan.

Điều này đồng nghĩa với việc nếu muốn phá trận để vào Cổ Thần giới, e là tôi bắt buộc phải sử dụng tổ ấn Hỗn Độn. Ngoài thứ đó ra, chắc chắn không có bất kỳ sức mạnh nào phá nổi trận này.

Thế nhưng một khi dùng tới tổ ấn, đặc biệt là ở đây, chắc chắn sẽ gây ra chấn động cực lớn, đánh động đến đối phương và khiến cao thủ Di tộc Lôi Đế kéo tới bao vây tấn công tôi.

Điều đó cực kỳ bất lợi cho kế hoạch tiếp theo.

Vì vậy, tôi quyết định vào hang núi trước để tu luyện phép ba ngàn người giấy Đại Đạo của ông nội.

Nơi đây tuy không phải Cổ Thần giới, cũng chẳng phải địa bàn Tân Thần Điện, nhưng chính tại điểm giao thoa giữa cái cũ và cái mới này, trường khí của hai thế giới lại vô cùng dồi dào. Đây là điều kiện rất có lợi cho việc tu hành của tôi.

Mấu chốt của pháp môn này nằm ở các người giấy.

Bước đầu tiên đương nhiên là chuẩn bị người giấy.

Nội dung trong cuốn công pháp của ông nội tôi đã thuộc nằm lòng từ lâu. Phần đầu tiên của cuốn sách vẽ hình ba ngàn người giấy.

Nếu không nhìn kỹ, ba ngàn giấy nhân này trông có vẻ giống nhau. Nhưng nếu quan sát kỹ hơn sẽ thấy mỗi hình nhân đều hoàn toàn khác biệt, từ hình thái đến tư thế đều mang một ý niệm Đại Đạo khó có thể diễn tả bằng lời.

Điểm này đòi hỏi sau khi tôi cắt xong người giấy, phải dựa vào chú quyết của ông nội để cưỡng ép rút ra một tia từ trong ba ngàn đạo.

Chú quyết của ông nội lợi hại ở chỗ bất kể ba ngàn Đại Đạo đang ở đâu, bị ai hợp đạo, chú quyết này đều có thể rút ra một tia để dung nhập vào người giấy. Tuy khó khăn nhưng hoàn toàn làm được và những cao thủ đã hợp đạo kia cũng không cách nào từ chối.

Có lẽ đây cũng chính là lý do khiến ông nội tôi trở thành mục tiêu tấn công của muôn người.

Dù một tia trong ba ngàn đạo thường không gây ảnh hưởng gì lớn đến cường giả Hợp Đạo, nhưng trong mắt họ, việc đó sẽ làm đạo tâm bị khuyết thiếu.

Hiện tại, tôi tu luyện lại pháp môn này tương đương với việc đi theo con đường của ông nội.

Tôi cũng sẽ phải đắc tội với tất cả đám cao thủ Hợp Đạo kia.

Trong sách của ông nội có giới thiệu: Tu luyện công pháp này, con đường này, chỉ cần trong lòng có chút sợ hãi thì ngay cả một tia của ba ngàn đạo cũng khó mà lấy được, pháp môn người giấy coi như thất bại hoàn toàn!

Cho nên, đi trên con đường này nhất định phải không được sợ bất kỳ sức mạnh nào trong trời đất!

Phải dám đứng trên đỉnh thế giới mà nhìn đời, phải có hùng tâm tráng chí muốn giẫm nát tất cả những cao thủ mà mình từng gặp hoặc chưa từng gặp dưới chân!

Những suy nghĩ đó lướt nhanh qua đầu.

Tôi vốn thông hiểu phép ngũ hành, lúc này muốn biến ra vài tờ giấy bùa, kéo và bút chu sa là chuyện cực kỳ dễ dàng.

Sau khi ngưng tụ xong những vật phẩm đó, tôi bắt đầu bình tâm ngồi xuống, bắt đầu cắt theo hình nhân trong sách của ông nội, từng cái, từng cái một.