Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1271

Chương 1271: La Diệu khiêu chiến

Cha mẹ của Bạch Phượng chỉ còn thiếu một chút ma khí cuối cùng để ngưng tụ thành Ma Tinh nuôi dưỡng là có thể trọng sinh.

Mà thời kỳ suy biến trước đó của La Hầu thực chất chính là vì cứu cha mẹ vợ của ông ta.

Chỉ là vô tình, hiểu lầm giữa ông ta và Bạch Phượng quá lớn, dẫn đến những chuyện xảy ra sau này.

Cộng thêm việc oán hận quá sâu nên Bạch Phượng và La Hầu căn bản không thể bình tĩnh nói chuyện với nhau.

Mà tôi vừa hay lại trở thành chất xúc tác điều hòa giữa hai người họ.

Giờ đây khi mọi chuyện đã sáng tỏ, La Hầu cũng lập tức hành động. Ông ta dùng ma khí trên người mình ngưng tụ thành Ma Tinh, truyền vào trong hai chiếc quan tài kia.

Tôi thấy rõ trên cơ thể cha mẹ Bạch Phượng đã bắt đầu có sinh khí.

Tuy nhiên La Hầu nói rằng tình trạng của họ dù đã hồi sinh nhưng để tỉnh lại thì cần một khoảng thời gian nữa.

Phương pháp hồi sinh của ông ta tương tự như việc nuôi dưỡng lại sinh mệnh từ đầu.

Từ không đến có, đây là cả một quá trình.

Sau đó, chỉ cần canh giữ tháp Ma Tôn thật tốt là được.

Bạch Phượng muốn ở lại đây bầu bạn với cha mẹ mình nên tôi và La Hầu cùng rời khỏi tháp.

La Hầu có ý muốn giữ tôi lại Ma Tôn Hải thêm vài ngày, ông ta định sắp xếp cho tôi một phủ đệ riêng và luôn chào đón tôi quay lại bất cứ lúc nào.

Tôi nói không cần phiền phức như vậy, giờ tôi phải lập tức về Cổ Thần giới, chuyện của Thanh Họa tôi lo sẽ có biến cố.

La Hầu biết tôi không phải khách sáo từ chối, ông ta bảo: "Vậy được, phủ đệ này ta nhất định vẫn sẽ xây cho cậu. Sau này rảnh rỗi nhớ thường xuyên về đây đấy!"

La Hầu đã nói đến mức này, tôi đương nhiên cũng không nỡ từ chối.

Khi tôi và ông ấy từ Ma Tôn Hải đi ra, chuẩn bị rời đi thì trên không trung xuất hiện một bóng người chặn đường chúng tôi.

Người tới chính là La Diệu.

Ma khí trên người gã đang sôi sục, ý chí chiến đấu dâng cao.

La Hầu nhíu mày hỏi: "Diệu nhi, con định làm gì vậy?"

La Diệu nhìn tôi, nói: "Dương Sơ Cửu, trước đây chúng ta từng có..."

Lời chưa dứt, La Hầu đã ngắt lời: "Gọi là chú hai!"

Khóe miệng La Diệu giật giật mấy cái: "Không... Trừ khi cậu ta đấu với con một trận, nếu không, con sẽ không gọi là chú hai!"

La Hầu cạn lời: "Con đòi đánh với cậu ấy? Con có phải đối thủ của cậu ấy không? Diệu nhi, khoảng cách giữa con và cậu ấy không nhỏ như con tưởng đâu. Đấu với cậu ấy chẳng khác nào tìm chết!"

La Diệu nghiến răng nói: "Nhưng con vẫn muốn đấu với Dương Sơ Cửu một trận! Lần chia tay này, không biết đến bao giờ mới gặp lại nữa!"

La Hầu định nói thêm gì đó nhưng tôi lập tức ngăn lại: "Đại ca, La Diệu muốn đấu với tôi thì tôi cùng đánh một trận cũng không sao chắc không tốn bao nhiêu thời gian đâu!"

Thấy tôi đã đồng ý, La Hầu không tiện nói thêm, chỉ bảo: "Được rồi, đừng có làm mất thời gian của chú hai con."

Trường khí quanh người La Diệu bùng nổ, Thí Thần Thương xuất hiện trong tay.

Gã bộc phát sức mạnh mạnh mẽ, một thương xé toạc hư không, trực tiếp lao về phía tôi.

Tôi bay vọt lên, giơ một ngón tay ra đỡ lấy đòn tấn công của La Diệu.

So với lúc ngũ phương đại ma bao vây Ma Tôn Hải, thực ra La Diệu đã tiến bộ rất nhiều. Tôi búng nhẹ ngón tay, một luồng sức mạnh đánh văng La Diệu ra xa.

La Diệu nghiến răng, thi triển những chiêu thức mạnh hơn của Thí Thần Thương.

Thế nhưng tôi chỉ khẽ nhích người, một tay chộp lấy bản thể Thí Thần Thương đang xoay chuyển cực nhanh, trường khí quanh người đánh bay La Diệu.

La Diệu khó khăn lắm mới lấy lại thăng bằng, sững người hoàn toàn.

Gã biết tôi mạnh, cũng biết bản thân không phải đối thủ của tôi, nhưng gã không ngờ thực lực tôi lại mạnh đến mức khiến gã căn bản không thể động tới một sợi lông như vậy.

Thật ra khi ra tay, tôi chỉ mới dùng khoảng nửa sức lực, hơn nữa còn chưa sử dụng bất kỳ công pháp nào để gia trì hay nâng cao sức mạnh cho bản thân.

Tôi làm vậy là muốn cho La Diệu một tia hy vọng, chỉ không ngờ mình vẫn hơi quá tay.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, La Diệu chắc chắn không phải đối thủ dễ dàng bị áp chế hay gục ngã. Dù lúc này tôi có làm hơi quá, nhưng ngọn lửa rực cháy trong lòng gã chắc chắn sẽ không tắt, thậm chí còn cháy mạnh hơn.

Nghĩ vậy, tôi không nương tay nữa mà lướt tới trước mặt La Diệu, dùng chính Thí Thần Thương chỉ thẳng vào gã.

"La Diệu, cậu thua rồi!"

Dứt lời, tôi giải tán ma khí trên Thí Thần Thương rồi ném trả lại cho gã.

Lúc này, La Diệu mới hoàn hồn, gọi to: "Chú hai!"

Tôi mỉm cười: "Nếu thấy không cam lòng thì gọi kiểu khác cũng không sao."

La Diệu lắc đầu, nghiêm túc nói: "Trừ khi có một ngày đánh bại chú hai, lúc đó ta mới gọi kiểu khác. Hiện giờ, gọi một tiếng chú hai là hợp lý nhất. Tuy nhiên, ta sẽ không gọi như vậy mãi, một ngày nào đó ta chắc chắn sẽ vượt qua chú hai."

Tôi biết La Diệu là người như vậy, thế nên tôi đáp: "Được, tôi chờ ngày đó."

Sau đoạn nhạc đệm nhỏ với La Diệu, La Hầu lấy ra một món pháp bảo giúp hỗ trợ sử dụng pháp tắc không gian.

Ông ta truyền ma khí vào trong, rất nhanh vật ấy đã bắt đầu vận hành.

Hình như nó được gọi là la bàn Thất Tinh.

La bàn xoay chuyển cực nhanh, La Hầu thi triển lực lượng pháp tắc không gian, bảo: "Nhị đệ, trận pháp truyền tống đã xong rồi, cậu lên đi!"

Tôi sững người một lát rồi gật đầu, bước lên trên la bàn, tiến vào trong trận pháp.

La Hầu tiếp tục vận hành la bàn, mọi thứ xung quanh tôi bắt đầu biến đổi.

Những trận cuồng phong từ trên la bàn khiến hư không xung quanh nứt toác ra từng mảng lớn.

Sức mạnh pháp tắc ở mức độ này quả thực là điều tôi hiện giờ chưa thể làm được.