Việc Thanh Họa hợp thể có liên quan đến long mạch bên dưới động băng Quan Sơn của Cổ Thần giới!
Nói cách khác, hiện giờ chúng tôi phải quay lại Cổ Thần giới thì Thanh Họa mới có thể hoàn tất quá trình hợp thể, tiến vào cảnh giới Hợp Thể thuộc về riêng cô ấy.
Tất nhiên, đối với tôi lúc này, đây không phải chuyện gì quá khó khăn.
Giờ đây khi phân thân thứ năm của Thanh Họa đã tìm thấy, nhiệm vụ của tôi khi đến Ma giới đương nhiên cũng đã hoàn thành triệt để.
Còn về việc tôi đánh bại Thiên Mị hộ pháp của Thiên Ma giới và giam cầm ả ta, đó cũng là để chuẩn bị cho việc điều tra về Thiên Ma giới sau này.
Bởi tôi cảm thấy việc ông nội mất tích rất có khả năng liên quan đến nơi đó. Dù không phải do Thiên Ma giới ra tay thì biết đâu cũng có thể tìm thấy vài manh mối về ông từ phía bọn chúng.
Chuyện Hồng Mị đại ma đã kết thúc, tôi định tạm biệt La Hầu để nhanh chóng trở về Cổ Thần giới giúp Thanh Họa hợp thể.
Nhưng La Hầu lại nhất quyết kéo tôi lại: "Nhị đệ, cậu không thể cứ thế mà đi được!"
Tôi thắc mắc: "Nguy cơ ở Tử Sơn Ma Đô đã được giải quyết hoàn toàn, chuyện Hồng Mị đại ma cũng đã giải quyết xong. Thêm nữa, tôi đã dời cả núi Ma Sinh đi, chị dâu cũng đã về nhà, mọi chuyện đều ổn thỏa, sao tôi lại không thể đi? Tôi quay về Cổ Thần giới còn có việc cực kỳ quan trọng phải làm!"
"Nhị đệ, chính vì chị dâu của cậu đã về nhà, nên cậu mới càng phải cùng ta về Tử Sơn một chuyến. Cậu yên tâm, về đó không tốn bao nhiêu thời gian đâu! Đến lúc đó cậu muốn đi đâu, cùng lắm thì ta thi triển pháp tắc không gian, trực tiếp đưa cậu đi là được chứ gì!"
La Hầu đã nói đến mức này thì tôi cũng chẳng tiện từ chối ông ta nữa.
Có điều tôi vẫn hỏi: "Đại ca, anh nhất định bắt tôi theo anh về Tử Sơn Ma Đô, lại còn vì chuyện của chị dâu, rốt cuộc anh muốn tôi làm gì?"
La Hầu cười hì hì bảo: "Là thế này, chị dâu của cậu thực ra là người rất hiểu đại cục. Nếu cậu về cùng ta, cứ luôn đi sát bên cạnh ta, thì dù trước đây chúng ta có hiểu lầm gì đi nữa, bà ấy cũng sẽ không trút giận ra. Như vậy ta mới có thời gian để sắp xếp mọi chuyện, từ đó hóa giải hiểu lầm giữa hai bên. Nếu cậu không về cùng, chị dâu của cậu chắc chắn sẽ không nể mặt ai, kiểu gì cũng sẽ trở mặt với ta lần nữa. Đến lúc đó ta thậm chí còn chẳng có cơ hội để giải thích. Năm xưa bà ấy bị kẹt lại ở núi Ma Sinh chính là tình huống như vậy đấy! Lúc đó, ngũ phương đại ma như hổ rình mồi, ta không cách nào đi cứu bà ấy, thậm chí lời hẹn ước với bà ấy cũng không thể thực hiện. Vì chuyện đó mà bà ấy mất hết kiên nhẫn với ta, nhưng tất cả đều là hiểu lầm thôi! Cái tên Vu Hiện kia khống chế cả núi Ma Sinh, thủ đoạn của lão quái dị lắm. Ta cũng đã nghĩ rất nhiều cách để đối phó, muốn xử lý lão để cứu chị dâu cậu ra nhưng lần nào cũng thất bại. Nếu lần này không phải cậu tới thì chuyện núi Ma Sinh chắc chắn vẫn không giải quyết được. Cậu là ân nhân, chị dâu cậu chắc chắn sẽ nể mặt cậu, như vậy hiểu lầm giữa bọn ta mới có thể hóa giải!"
Thực ra những lời La Hầu nói không phải không có lý. Đúng là một số chuyện ở núi Ma Sinh, nếu chỉ dựa vào mình ông ta thì thực sự không cách nào giải quyết nổi. Mà lần này giải quyết được cũng đúng là do cơ duyên xảo hợp.
"Đại ca nói quá lời rồi, lần này nếu không phải đại ca xuất hiện vào phút cuối, tôi e là cũng không giải quyết vấn đề dễ dàng vậy đâu!"
La Hầu xua xua tay: "Không... Cậu mới là mấu chốt! Trong mắt chị dâu cậu, cậu chính là ân nhân cứu mạng, thậm chí cậu còn là ân nhân cứu mạng của Linh Nhi nữa. Nếu cậu chưa có người phụ nữ của mình, ta nhất định gả Linh Nhi cho cậu cho bằng được. Cậu thực sự không giống với những người khác!"
La Hầu khen tôi có hơi quá lời, nhưng ông ta đã nói đến mức này, tôi đương nhiên cũng không từ chối nữa.
Tôi đáp: "Vậy được, tôi về cùng đại ca. Nhưng sau khi hai người làm hòa, anh phải lập tức giúp tôi truyền tống đến cổng đồng ở núi Côn Luân đấy."
Rõ ràng La Hầu đã từng nghe đến nơi đó, ông ta bảo: "Không thành vấn đề. Ta cứ tưởng cậu muốn truyền tống thẳng đến Cổ Thần giới chứ. Dù ta biết chút pháp tắc không gian, nhưng ta lại không có bản lĩnh đó, thậm chí giờ ta còn chẳng biết mảnh vỡ Cổ Thần giới đang nằm ở phương nào. Vả lại, pháp tắc của Cổ Thần giới và Ma giới không cùng một hệ thống, thuật truyền tống của ta không có tác dụng. Nhưng đến cổng đồng ở núi Côn Luân thì chỉ là việc nhỏ thôi. Ngay cả khi Tiên môn Côn Luân năm xưa còn tồn tại thì ta đây cũng làm được."
Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện.
Tốc độ của cả hai đều rất nhanh, thực ra chẳng mất bao lâu tôi và La Hầu đã quay về đến Tử Sơn Ma Đô.
Trên đường, chắc chắn La Hầu đã chủ động giảm tốc độ của mình lại, vì tôi cảm thấy ông ta dường như chậm đi rất nhiều.
Đương nhiên là La Hầu có hơi sợ, có lẽ không biết phải đối mặt với Bạch Phượng thế nào.
Xem ra năm xưa ông ta thực sự đã làm điều gì đó rất có lỗi với bà ấy.
Nếu không, tôi nghĩ ông ta chẳng đến mức như vậy.
Tôi hỏi: "Rốt cuộc anh đã làm gì có lỗi với chị dâu vậy?"
La Hầu ho một tiếng: "Thì còn làm gì nữa, ta kể cho cậu nghe rồi đấy. Thôi được rồi, cậu đừng hỏi quá nhiều. Lát nữa cậu giúp ta trấn an chị dâu cậu, để ta sắp xếp những việc còn lại."
La Hầu cứ tỏ ra thần bí, nhưng càng thế tôi càng cảm thấy sự việc trong đây chắc chắn không phải chuyện nhỏ.
Tất nhiên đây là việc nhà của La Hầu, tôi không muốn hỏi quá sâu.
Trong lòng tôi chỉ nghĩ, sau khi quan hệ của hai người họ dịu đi, tôi sẽ lập tức rời khỏi Ma giới ngay.
Có lẽ lần tới tôi gặp lại La Hầu chính là lúc đặt chân xuống động thiên Viêm Hạ rồi.