Chương 1263: Tiểu Hắc vô địch!
Hơn mười mị ma đều cảm thấy chuyện này chẳng có chút tính khiêu chiến nào, không ai hứng thú cho lắm.
Tuy nhiên, trong đó vẫn có một mị ma lên tiếng: "Vậy để tôi đi cho, thực lực của ta yếu nhất, công lao lần này cứ để ta nhận!"
Những mị ma khác căn bản chẳng thèm ra tay đối phó với một kẻ yếu có thất tình lục dục mỏng manh như thế này.
Chúng chỉ đứng đó, đợi đánh xong là thu quân về.
Mị ma cầm đầu nói: "Được, đi đi!"
Mị ma chủ động xin chiến kia bước ra ngoài.
Trong quá trình đó, khí tức quanh thân ả cuộn trào, đến khi bước hẳn ra khỏi làn sương mù, ả đã biến thành một con chó cái vô cùng lẳng lơ, đặc biệt là dáng vẻ cực kỳ khêu gợi.
Con chó kia đi theo kiểu catwalk, uốn éo lắc mông, thậm chí còn quay lưng về phía Tiểu Hắc, làm ra vẻ mời gọi.
Tiểu Hắc đang thám thính, thấy cảnh này thì đờ người.
"Cái tình huống gì đây? Bản tôn đã hóa thành dáng vẻ của Cửu gia rồi, cái đại trận Thất Tình Lục Dục này thế mà lại phái một con chó cái nhỏ đến cho mình? Chẳng phải nên phái mấy mỹ nữ nhân tộc tuyệt sắc đến hay sao?"
Tiểu Hắc vô cùng thất vọng, thở dài rồi nói: "Định dùng cái này để thử thách bản tôn sao? Cái thằng cha nào mà không chịu nổi loại thử thách này chứ?"
Tiểu Hắc quay đầu đi tiếp, chẳng thèm liếc nhìn con chó cái kia lấy một cái.
Mị ma thất bại, Tiểu Hắc thì vô cùng tức giận, cái trận Thất Tình Lục Dục này quá là nát, bày ra trò này, uổng công Tiểu Hắc còn mong chờ.
Con mị ma kia quay về phía đồng bọn, nói: "Các ngươi thấy rồi đấy, con chó đen kia không dễ hạ gục thế đâu! Cái trận bàn kia của các ngươi không phải là bị sai sót gì rồi đấy chứ?"
Mị ma cầm đầu đáp: "Không thể nào! Ta chưa từng thấy con chó đực nào thấy chó cái mà lại đi vòng qua cả. Con chó đen kia, không lẽ là... Không 'làm ăn' được?"
Đang đi trên con đường nhỏ sương mù bao phủ trong trận pháp, Tiểu Hắc bỗng hắt hơi một cái, thậm chí cảm thấy bên dưới lành lạnh, chẳng biết ai đang nói xấu sau lưng mình.
Đám mị ma bàn bạc một hồi, lập tức phái ra năm con mị ma, toàn bộ đều hóa thành chó cái.
Hơn nữa năm con chó này thuộc năm giống loài khác nhau, con sau đẹp hơn con trước. Khi chúng bước ra đều lộ vẻ kiều mị, cùng lúc đi ngang qua chỗ Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc vẫn không hề lung lay.
"Cái cảnh tượng gì mà bản tôn chưa từng thấy chứ. Mới có năm con. Bản tôn năm đó ở Bắc Thành trong Viêm Hạ, quét ngang vạn dặm không đối thủ, không ngờ tới nơi này lại phải đối mặt với cái cảnh tượng nhỏ nhặt này của mấy người, vô vị! Có thể cho bản tôn chút gì đó mạnh mẽ hơn được không?"
Tiểu Hắc nhìn mấy con chó cái kia đang lao tới, nhưng nó đột nhiên lộn nhào, tung chân đá vào mông mỗi con một nhát, sau đó quay người bỏ đi, không thèm thể hiện chút hứng thú nào.
Khoảng cách tới ngọn núi đối diện trận pháp càng lúc càng gần.
Tiểu Hắc lẩm bẩm: "Cái trận này cũng chỉ đến thế mà thôi!"
Năm con mị ma đều xám xịt quay về.
Nhìn bộ dạng thất bại của chúng, mị ma cầm đầu vô cùng bất lực. Hắn thực sự không ngờ nhiều mị ma như vậy mà không hạ gục nổi một con chó, hơn nữa còn là một con chó "sắc dục huân tâm", chuyện này không bình thường chút nào.
Một mị ma bên cạnh nhắc nhở: "Đại nhân, nếu không ngăn con chó đó lại, nó sẽ đi xuyên qua trận pháp mất. Đến lúc đấy bề trên trách tội xuống, chúng ta gánh không nổi đâu!"
Mị ma cầm đầu đương nhiên hiểu rõ tính chất nghiêm trọng của việc này.
Hắn hít sâu một hơi, gật đầu: "Được! Đã vậy thì chúng ta chơi tới cùng với nó. Ta không tin con chó đen kia có thể sống sót rời khỏi đại trận! Đại quân mị ma ngoài núi, tập kết!"
Đám mị ma sửng sốt, không ngờ đại nhân của mình chơi tới cùng thật.
Chỉ đối phó với một con chó mà phải điều động rầm rộ như vậy sao?
Nhưng cấp dưới không dám lên tiếng, lập tức phát lệnh triệu tập.
Khoảng hai vạn mị m tập kết bên trong đại trận.
Khi nghe thống lĩnh nói tất cả phải biến thành chó để hạ gục một con chó đen, ai nấy đều ngớ người.
Nhưng đây là mệnh lệnh!
Hai vạn đại quân mị ma cùng xuất phát, tất thảy đều biến thành chó.
Tiểu Hắc bên kia vẫn đang nghêu ngao, lững thững tiến về phía trước.
Đang đi thì nó bị bao vây.
Tuy nhiên, Tiểu Hắc lập tức thi triển phép phân thân, một thân ảnh biến thành hai, hai thành bốn, cho đến khi biến thành trăm đạo thân ảnh mới dừng lại!
...
Bên ngoài thung lũng.
Tôi và La Hầu vẫn đang chờ đợi.
La Hầu hỏi tôi: "Nhị đệ, người anh em Tiểu Hắc của cậu thật sự có thể vượt qua trận Thất Tình Lục Dục sao?"
Thực ra vừa nãy tôi đã nghĩ kỹ rồi, Tiểu Hắc chắc chắn phá được trận, chỉ là cách phá trận của nó hoàn toàn khác với suy nghĩ của chúng tôi.
Chúng tôi nghĩ là phải đối phó với bản thân trận pháp, còn Tiểu Hắc định làm e là đối mặt trực tiếp với những thứ huyễn hóa ra, nó sẽ dùng sức mạnh để san bằng tất cả.
Tôi mỉm cười "Yên tâm đi, người anh em Tiểu Hắc này của tôi e là sẽ khiến đại quân mị ma canh giữ thung lũng này phải suy sụp đấy!"
La Hầu không hiểu: "Có trận Thất Tình Lục Dục ở đó, nó định phá thế nào?"
Tôi trả lời: "Nó giỏi lắm, sẽ phá trực tiếp! Đại ca, anh cứ chờ mà xem, đám mị ma kia không trấn áp nổi Tiểu Hắc đâu!"
La Hầu hoàn toàn không hiểu tại sao tôi lại tự tin vào Tiểu Hắc như vậy.
Dù sao cái trận pháp đặc thù đó không dễ phá, ngay cả Yêu tộc thì cũng có thất tình lục dục, không phải sao?
Đúng lúc này, bên trong thung lũng truyền đến một tiếng gầm thét. Tiếng vang đó giống như tiếng sói hú, nhưng lại trầm hùng và mang theo khí thế chấn động cả đất trời.
Đồng thời, sương mù trong cả thung lũng thế mà lại bị đánh tan sạch sành sanh.
Nhìn vào trong thung lũng, Tiểu Hắc đang đứng trên một ngọn núi nhỏ.
Nó giống như một con sói đen, ngẩng cao đầu hướng về phía bầu trời, mà ngọn núi nhỏ dưới chân nó... Chính là do từng con chó chất đống mà thành!