Thế nào gọi là Tổ Vu?
Hiểu theo mặt chữ, đó chính là lão tổ của toàn bộ Vu tộc, là nguồn gốc của mọi loại vu thuật!
Đó mới là Tổ Vu!
Dám ở trước mặt Tổ Vu như tôi mà thi triển vu thuật, chẳng phải còn thiếu hiểu biết hơn cả trò "múa rìu qua mắt thợ" hay sao?
Phong Tập không cam lòng, lập tức thi triển vu thuật thêm lần nữa hòng thoát thân.
Nhưng tôi chẳng cần niệm bất kỳ câu chú nào, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, sức mạnh vu thuật trên người hắn đã bị trấn áp hoàn toàn.
Phong Tập bị tôi trấn áp đến nghẹt thở, lại tuyệt vọng quỳ xuống xin tha.
Tôi không nói gì a hiệu với Tiểu Hắc.
Tiểu Hắc lao vụt tới, một hớp nuốt chửng lấy tên Phong Tập kia.
Nó nhai nhai mấy cái rồi nuốt xuống, cònchê bai: "Thứ này yếu quá đi mất! Cái vị nhạt như nước ốc ấy!"
Tôi thật sự cạn lời.
Giữa trời đất này đào đâu ra nhiều Vu Hiện như thế cho nó năn chứ?
Đây điển hình là cái kiểu đã được ăn ngon rồi, giờ ăn mấy tên yếu ớt lại thấy không có vị.
Đương nhiên nguyên nhân chính là vì con chó này vừa mới nuốt được một kẻ mạnh nên chưa đói, chứ lúc đói thì chắc chắn ăn gì cũng thấy thơm thôi.
Chuyện ở núi Ma Sinh coi như đã kết thúc, nhưng phía La Hầu vẫn còn chút "hậu di chứng" cần xử lý, có điều chuyện giữa ông ta và Bạch Phượng thì không phải là việc tôi có thể xen vào.
Đến khi tôi quay đầu, thế mà lại thấy thấy Bạch Phượng đang...
Véo tai La Hầu.
Cảnh tượng này làm tôi đờ người ra, còn La Linh Nhi ở bên cạnh thì chỉ biết bất lực đứng xem, lúc nhìn tôi càng cảm thấy ngượng ngùng.
La Linh Nhi giống như đang dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn tôi.
Tôi bay tới.
La Hầu và Bạch Phượng thấy tôi tới, Bạch Phượng liền buông tay ra.
Tôi nói: "Tôi đâu phải người ngoài, hai người cứ tiếp tục đi!"
La Hầu ho một tiếng, nói: "Nhị đệ, cái đó... có phải cậu có chuyện gì cần ta giúp đỡ không?"
Tôi lắc đầu: "Không có, chuyện Cổ Vu tộc tôi lo liệu xong cả rồi!"
La Hầu nháy mắt ra hiệu với tôi, lại hỏi: "Chắc chắn là cậu đang tìm ta giúp việc gì đó, nhị đệ, cậu nghĩ kỹ lại xem nào!"
Tôi cười gượng gạo: "Phải, đúng là có việc! Cái núi Ma Sinh này cũng được tính là thuộc về Ma giới, hiện giờ tôi muốn dời đi cả ngọn núi, việc này... Có được không?"
La Hầu đáp ngay: "Nhị đệ đã muốn thì đương nhiên không vấn đề gì. Chỉ là cần rất nhiều thủ tục, rồi giao cắt địa mạch này nọ, khó xử lý lắm... Thế này đi, Linh Nhi, con đưa mẹ về Tử Sơn Ma Đô trước, cha ở đây giúp chú hai con xử lý xong việc rồi sẽ về sau!"
La Hầu rõ ràng muốn mượn tay tôi để thoát thân.
Tôi cũng dứt khoát giúp ông ta một tay, nói với Bạch Phượng: "Chị dâu, chuyện núi Ma Sinh này một mình tôi đúng là không kham nổi, dù sao ngọn núi cũng lớn thế này, lại còn có toàn bộ di tích của Cổ Vu tộc bên trong, xin chị dâu tạo điều kiện thuận lợi!"
Bạch Phượng lườm La Hầu một cái khiến La Hầu phải rùng mình.
Tuy nhiên, Bạch Phượng vẫn nói: "Được rồi, lão La, ông ở lại giúp Tổ Vu giải quyết chuyện núi Ma Sinh đi!"
La Hầu gật đầu lia lịa: "Không vấn đề gì! À đúng rồi nhị đệ, không phải cậu còn muốn giải quyết chuyện của Hồng Mị đại ma sao? Sau khi giúp cậu xong việc núi Ma Sinh, chúng ta sẽ trực tiếp tới đó, ta sẽ hỗ trợ cậu giải quyết vấn đề kia. Chuyện bên phía Hồng Mị đại ma không thể trì hoãn được đâu! Ả Hồng Mị đó thực lực cực mạnh, chỉ dựa vào một mình cậu, vả lại cậu với ả ta lại có 'mối quan hệ' như thế, giải quyết không thuận tiện đâu, việc này cứ để đại ca ta ra mặt thay cậu!"
La Hầu trông có vẻ vô cùng trượng nghĩa, nhưng tôi còn lạ gì nữa, Bạch Phượng mà về rồi thì ông ta là không dám vác mặt về nhà nữa.
Tôi cũng thuận theo lời La Hầu mà nói: "Vậy thì đa tạ đại ca!"
Bạch Phượng nhìn chằm chằm La Hầu, lại lườm thêm cái nữa.
La Hầu đành phải dời tầm mắt đi chỗ khác.
Bạch Phượng nói: "Được, đã vậy thì lão La, chuyện Hồng Mị đại ma ông cứ giúp Tổ Vu một tay. Nhớ lấy, việc xong xuôi phải lập tức trở về Tử Sơn Ma Đô, chúng ta còn có chuyện cần 'tính sổ' đấy!"
Tôi thầm nghĩ, giữa Bạch Phượng và La Hầu rốt cuộc có nợ nần gì mà phải tính sổ chứ?
Vừa nãy nếu không có La Hầu ra tay, Bạch Phượng đã mất mạng rồi.
Chẳng lẽ ơn nghĩa vẫn chưa trả đủ sao?
Lát nữa phải hỏi La Hầu cho ra nhẽ mới được, tôi cảm thấy ông già này không đoan chính như tôi tưởng.
La Linh Nhi cùng Bạch Phượng rời khỏi núi Ma Sinh.
Tôi dẫn theo Tiểu Hắc và cùng La Hầu lùi ra ngoài núi.
Thực tế thì việc thu hồi ngọn núi này đối với tôi chẳng phải chuyện gì khó khăn, La Hầu chỉ tìm cái cớ để ở lại mà thôi.
Dù vậy, ông ta vẫn giúp tôi một tay để nhấc bổng ngọn núi Ma Sinh này lên.
Toàn bộ di chỉ Cổ Vu tộc và những người trong tộc cũng theo đó mà được nâng lên cao.
Tôi lấy cổ kính Hỗn Độn, thu cả ngọn núi vào bên trong.
Nếu để lại di chỉ Cổ Vu tộc cùng đồ đằng cây đồng cổ cực kỳ quan trọng thì không thích hợp, tôi cất tạm trong cổ kính cũng là vì sau này sẽ khôi phục lại tộc quần này.
Đương nhiên, đây cũng là bước chuẩn bị để động thiên Viêm Hạ quay trở lại.
Trước khi mở động thiên Viêm Hạ, tôi phải tìm được tất cả những sức mạnh có thể chống lại Thiên đạo hiện tại.
Sức mạnh đồ đằng của Cổ Vu tộc chính là một trong những sức mạnh cường hãn từ thời thượng cổ đó.
Việc này không có gì khó khăn.
Xong xuôi, chúng tôi trực tiếp lên đường tới lãnh địa Ma giới của Hồng Mị đại ma.
Lãnh địa của Hồng Mị nằm ở vị trí khá gần trung tâm của Ma giới, bởi tiền thân của ả chính là Trung Ương Hoàng Đế Ma.
Khu vực cốt lõi nhất nơi Hồng Mị cư ngụ là một tòa thành trì xây dựng trong thung lũng, tên là Thiên Ma Cốc.
Tòa thành chính mang tên Thiên Ma Thành.
Với thực lực hiện tại của chúng tôi, đối mặt trực diện với Hồng Mị đại ma đương nhiên không thành vấn đề.
Thế nhưng điểm mấu chốt nhất chính là trận pháp của Thiên Ma Cốc mà La Hầu vừa nhắc tới.
Trận pháp đó có tên là Thất Tình Lục Dục.
Bước vào trong trận, luồng khí bên trong sẽ lợi dụng thất tình lục dục của con người để khống chế thần trí.
Mà muốn vào được Thiên Ma Thành thì chỉ có duy nhất một con đường là đi xuyên qua trận pháp này.
Về cơ bản, bất kể cường giả Ma tộc có thực lực mạnh đến đâu, hễ vào trận cuối cùng đều biến thành tay sai dưới trướng Hồng Mị.
"Một khi Hồng Mị đại ma tránh mặt không ra, chúng ta chỉ còn cách đi vào trận pháp thôi!" La Hầu nói với tôi như vậy.
Muốn giúp Thanh Họa hợp thể, cách duy nhất là khiến Hồng Mị cam tâm tình nguyện thực hiện việc đó.
Hồng Mị lại cực kỳ kháng cự chuyện này, e là sẽ vô cùng khó khăn.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa tìm ra được manh mối nào.
"Hay là thế này, để tôi vào trong trận pháp thám thính xem sao."
La Hầu lập tức phản bác: "Nhị đệ, tuyệt đối không được!"