Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1246

 Chương 1246: Bạch Phượng liều mạng

Trong lúc tôi đang cảm thán sức mạnh của Tiểu Hắc quá đỗi khủng khiếp thì kết giới phong ấn của Mã Diện cũng hoàn toàn sụp đổ. Vì vậy, những động tĩnh mạnh mẽ phát ra từ việc cắn nuốt của Tiểu Hắc chắc chắn đã truyền ra ngoài.

Nhưng lúc này chẳng thể quan tâm được nhiều như vậy.

Chỉ cần Tiểu Hắc nuốt được trái đồng là tốt rồi!

Phía bên kia là một vùng đen kịt, không nhìn thấy gì cả, hư ảnh của Tiểu Hắc to lớn đến mức che lấp cả bầu trời! Tôi lập tức quay lại, nhìn về phía Mã Diện.

Lão Mã đang nằm dưới đất, máu chảy từ miệng và mũi. Điều này cho thấy trận pháp này tiêu tốn sức lực của hắn quá lớn.

Tôi lập tức lao nhanh tới bên cạnh, hỏi: "Lão Mã, anh thế nào rồi?"

Vừa hỏi, tôi vừa dùng thần niệm để kiểm tra tình trạng của hắn.

May mà chỉ là do tiêu hao quá mức dẫn đến suy nhược, cộng thêm việc sử dụng máu bản mệnh của Vu tộc làm hư tổn nguyên khí. Tình hình vẫn ổn, không có gì quá nghiêm trọng, nhưng hắn bắt buộc phải nghỉ ngơi.

Mã Diện áy náy nói: "Xin lỗi, tôi đã không trụ được đến giây phút cuối cùng, chuyện này chắc chắn sẽ kinh động đến Vu Hiện!"

Tôi đỡ hắn dậy, trấn an: "Lão Mã, anh làm thế là tốt lắm rồi. Bây giờ, hãy vào trong cổ kính Hỗn Độn nghỉ ngơi đi, phần còn lại cứ để tôi lo!"

Tôi bắt ấn, dặn dò những người khác trong cổ kính đưa lão Mã vào sâu bên trong để chữa trị vết thương. Sau đó, tôi cất kính, quay lại nhìn về phía Tiểu Hắc.

Sau khi ngoạm mất tán cây đồng, trái đồng và hơn nửa tòa đại điện đồng xanh, cái bóng đen khổng lồ của Tiểu Hắc vẫn đang loay hoay làm gì đó, có lẽ là đang cố nhai nát đống vật chất kia.

Tôi đứng tại chỗ, im lặng quan sát sự biến đổi.

...

Cùng lúc ấy, tại nơi giam giữ Bạch Phượng.

Tên Vu Hiện vẫn đang bị Bạch Phượng dùng truyền thừa Bạch Vu Thần làm mồi nhử. Hiện tại, hắn chưa lấy được truyền thừa. Ngay khi nghe thấy động tĩnh, lại cảm nhận được các kết giới của mình đã bị phá vỡ, Vu Hiện lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Hắn trừng mắt nhìn Bạch Phượng: "Bà căn bản không định giao truyền thừa Bạch Vu Thần cho ta! Bà đang dùng kế 'điệu hổ ly sơn'!"

Bạch Phượng biết đến lúc này thì không thể giấu giếm thêm được nữa. Bà mỉm cười nói: "Phải, ta là đang điệu hổ ly sơn! Trái đồng cuối cùng của ông hiện giờ đã rơi vào tay người khác, ông đừng mong dùng nó để đạt đến đại viên mãn. Vu Hiện, ông chắc chắn không bao giờ thành công đâu. Cả truyền thừa Bạch Vu Thần, ta cũng không giao cho ngươi!"

Gương mặt Vu Hiện trở nên âm u và khủng khiếp. Lão nhìn chằm chằm Bạch Phượng, gằn giọng: "Bạch Phượng, bà có biết mình đang tìm cái chết không?"

Bạch Phượng thản nhiên đáp: "Phải, ta đang tìm cái chết đây! Vu Hiện, giết ta đi!"

"Đừng tưởng rằng ta không dám giết bà!"

Trên tay Vu Hiện xuất hiện một thanh đao tỏa ra các phù văn kỳ quái.

"Vút", mũi đao đã áp sát cổ Bạch Phượng, rạch một đường khiến máu tươi chảy xuống.

Bạch Phượng cố ý kích động lão: "Ông còn do dự cái gì? Giết ta đi! Ta đã cấu kết với người ngoài để mưu đồ trái đồng của ông, phá hoại đại kế của ông rồi.Nói thật với ông, truyền thừa Bạch Vu Thần trong tay ta cũng đã giao cho người khác. Ông giữ mạng ta lại chẳng còn giá trị gì nữa đâu!"

Bạch Phượng đã quyết chí muốn chết.Ngay cả khi phải hiến tế tính mạng, bà cũng muốn tranh thủ thêm chút thời gian cho phía bên kia, để tôi lấy được trái đồng và đưa La Linh Nhi rời đi an toàn.

Chỉ cần con gái bà được bình an, Bạch Phượng cảm thấy mình chết cũng không còn gì hối tiếc.

"Hay, hay lắm! Đã muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho bà!"

Vu Hiện đã hoàn toàn bị chọc giận.

Một luồng sương đen bao phủ lấy Bạch Phượng như cơn cuồng phong, chớp mắt đã để lại vô số vết thương trên người bà.

Bạch Phượng hộc máu, cả mặt và người đều đầy vết thương chằng chịt.

"Bà muốn kéo chân ta để cho bọn chúng có cơ hội chạy trốn sao? Ha ha ha... Bạch Phượng, bà quá coi thường Vu Hiện ta rồi. Ta nói cho ngươi biết, chỉ cần chưa ra khỏi Ma Sinh Sơn, bọn chúng không thoát được đâu!"

Bạch Phượng nghiến răng: "Vậy sao? Vậy thì cứ để bọn họ thoát khỏi Ma Sinh Sơn cho ông xem!"

Bạch Phượng gầm lên, máu trên người bà bất ngờ bùng cháy.

Khi ngọn lửa bùng lên, nó tỏa ra một màu trắng xóa tinh khiết, đôi mắt bà cũng mất đi con ngươi, trở thành một màu trắng dã.

Sức mạnh Bạch Vu Thần trào dâng mãnh liệt, đánh gãy hai sợi xích đang móc vào xương quai xanh của bà.

Những sợi xích khác quấn trên người cũng bị đánh tan nát.

Bà lao trực tiếp về phía Vu Hiện, dùng ngọn lửa trắng quấn chặt lấy hắn!

Vu Hiện không khỏi bất ngờ: "Chuyện gì thế này? Chẳng phải bà đã giao truyền thừa cho kẻ khác rồi sao? Tại sao trên người vẫn còn khí tức của Bạch Vu Thần?"

Bạch Phượng không giải thích, chỉ liều mạng dùng luồng hỏa diễm trắng kia giữ chân Vu Hiện, không cho lão rời khỏi nơi giam giữ này.

Vu Hiện giận dữ vô cùng, khí tức ngưng tụ thành những thanh cốt đao đâm tới tấp vào Bạch Phượng.

Lão tung từng nắm đấm nện vào người bà khiến bà hộc máu, trên thân xuất hiện vô số lỗ thủng rỉ máu, nhưng Bạch Phượng nhất quyết không buông tay.

Vu Hiện hừ lạnh: "Hóa ra chỉ là hiến tế bản mệnh để kích hoạt chút khí tức Bạch Vu Thần còn sót lại trong cơ thể thôi sao? Bà tưởng mức độ này mà dọa được Vu Hiện ta à? Cút ra cho ta!"

Vu Hiện quát lớn, một luồng trường khí khủng khiếp trực tiếp hất văng Bạch Phượng ra xa.

Bạch Phượng đập mạnh vào vách tường đồng xanh rồi lăn xuống đất.

Vu Hiện không muốn phí thêm thời gian, lập tức lao nhanh ra ngoài.

Nhưng Bạch Phượng vừa ngã xuống lại gượng dậy, lao tới dùng toàn bộ trường khí của mình để quấn lấy lão.

Vu Hiện ra tay bẻ gãy một cánh tay của bà.

Bạch Phượng lăn lộn trên đất, bà dùng cánh tay còn lại bám chặt lấy chân Vu Hiện, dùng luồng khí trắng như lửa kia thiêu đốt chân hắn.

Bạch Phượng đã trọng thương, bà không còn đủ sức để giữ chân Vu Hiện lại nữa.

Thế nhưng bà vẫn muốn dốc chút sức lực cuối cùng để tranh thủ cơ hội cho con gái mình!

Vu Hiện tóm lấy cổ Bạch Phượng, nhấc bổng lên, hắn vận lực, bẻ gãy cổ bà.

Cùng lúc đó, một thanh cốt đao quét qua, chém đứt luôn cánh tay đang bám lấy chân hắn của Bạch Phượng.

"Mụ đàn bà này đúng là điên rồi! Nếu không phải vì truyền thừa trên người bà, bản Vu Thần đã giết bà lâu!"

Lão ném Bạch Phượng sang một bên rồi nhanh chóng lao đi.

Bên trong cây đồng cổ này có rất nhiều phù văn truyền tống trận pháp, Vu Hiện trực tiếp sử dụng chúng để dịch chuyển đến đại điện đồng xanh của mình.

Tình cảnh nơi đó khiến Vu Hiện phải đứng hình.

Đặt ngón tay lên một phù văn truyền tống, Vu Hiện nhắm mắt quan sát.

Lão thấy tôi lúc này đã ra tới bên ngoài, đứng gần khu vực tế đàn Thái Dương Luân.

"Chạy cũng nhanh đấy, nhưng mà cậu không thoát được đâu!"