Chương 1230: Phong Tập của Cổ Vu
Tôi thầm thử dùng thuật truyền âm, nhưng phát hiện ở đây ngay cả truyền âm cũng không dùng được. Cấm chế chú quyết của Cổ Vu thượng cổ quả thực lợi hại.
Trước đó Thanh Họa nói cô ấy bị khiêng vào một sơn động, vậy chiếc kiệu này chắc không phải của cô ấy.
Nhưng đúng lúc này, từ trong kiệu đỏ truyền ra một giọng nói: "Phu quân."
Đây rõ ràng là giọng của Thanh Họa!
Tiếng gọi khiến tôi sững người, không khỏi nghi ngờ.
Tôi nhìn về phía đó, bước đến gần không chút do dự: "Chúng ta về đến nhà rồi, xuống kiêu thôi!"
Cô ấy "ừ" một tiếng. Sau đó, một bàn tay thon thả khẽ vén rèm kiệu.
Quả thực, một người con gái giống hệt Thanh Họa bước ra, tôi nhìn kỹ cũng không thấy sơ hở gì, cứ như người bước ra từ kiệu chính là Thanh Họa vậy.
Lúc này, tôi tiến lại gần, cô ấy nói với tôi: "Phu quân, đêm xuân một khắc đáng giá ngàn vàng, chúng ta về phòng thôi!"
"Được."
Tôi chỉ đáp một chữ.
Đến khi cô gái này lên tiếng lần nữa thì giọng nói đã không còn hoàn toàn giống Thanh Họa. Dù cô ta đang hết sức bắt chước, nhưng tôi quá quen với giọng của Thanh Họa, giống thì giống thật nhưng chắc chắn không phải.
Nhưng tôi không vạch trần, tôi muốn xem tân nương giả này rốt cuộc là ai và định làm gì.
Tôi cùng cô ta vào phòng.
Trong phòng được trang hoàng rất rực rỡ, ngay cả trên nến cũng dán chữ "Hỉ", mọi thứ trông rất giống thật.
Nhưng khi cô ta dẫn tôi đến bên giường, bảo tôi ngồi xuống thì tôi bỗng ngồi phải một thứ gì đó.
Thứ đó làm tôi đau điếng, tôi lập tức đứng dậy nhìn lại, nó bị chăn che mất.
Người phụ nữ cười nói: "Ôi, em quên mất."
Nói rồi cô ta bảo tôi đứng sang một bên, lật chăn lên, đá một cái làm vật kia rơi xuống giường.
Thứ đó nhẹ hẫng, khi rơi xuống đất tôi mới nhìn rõ: là một xác người.
Nói chính xác là một cái xác khô, kiểu bị hút cạn tinh khí.
Chuẩn bị động phòng với tôi mà cô ta quên cả dọn dẹp xác cũ.
Tôi nhìn người phụ nữ giả mạo Thanh Họa, cô ta vẫn rất thản nhiên, tiếp tục đá cái xác như đá một đống rác ra phía cửa, hét lên với bên ngoài: "Mấy người làm ăn kiểu gì vậy? Phòng chưa dọn sạch, mau mang hắn ra ngoài chôn đi!"
Ngay sau đó, hai người vội vã đi vào lôi cái xác ra, sẵn tiện chỉnh lại giường chiếu để tôi và cô ta dùng.
Tôi nhìn cô ta, bảo: "Cô căn bản không phải vì rước dâu, cô là vì hấp thụ tinh khí và ma khí của người khác!"
Nữ tử lại vờ vô tội: "Phu quân nói gì em không hiểu?"
Tôi gằn giọng hỏi lại: "Cô tưởng tôi mù à?"
Cô ta bỗng nở nụ cười đầy ẩn ý: "Tốt nhất là anh cứ coi như mình mù đi, không thấy gì cả thì cũng đỡ tự dọa mình. Thay vì thế, chi bằng hãy cứ âm thầm ra đi trong giấc mộng êm đềm, giống như người đàn ông lúc nãy, ra đi thanh thản như vậy cũng tốt mà!"
Tôi thở dài: "Tôi không có hứng thú với cô. Tôi đến Ma Sinh Sơn này chỉ để gặp Hoan Hỷ công tử, muốn bàn với hắn vài chuyện quan trọng. Không biết cô dẫn tôi đi gặp hắn không?"
Cô ta hỏi ngược lại: "Dựa vào đâu?"
Tôi cười đáp: "Dựa vào việc tôi đã tái tạo một luồng ma mạch cho Ma giới, còn ma mạch cũ đã bị tôi thôn phệ. Nếu cô đồng ý dẫn kiến Hoan Hỷ công tử, tôi có thể cho cô một luồng ma khí bản nguyên. Thứ đó có ích hơn nhiều so với việc cô hút ma khí từ đám người kia!"
Nghe vậy, cô ta ngạc nhiên: "Anh là người em kết nghĩa đột nhiên xuất hiện của La Hầu, Dương Sơ Cửu?"
Tôi gật đầu: "Đúng, là tôi!"
Nữ tử dường như rất phấn khích, cười lớn:
"Họ nói anh đang đến Ma Sinh Sơn, xem ra tin tức quả không sai. Công tử, nếu đã vậy, tôi sẽ dẫn anh đi gặp Hoan Hỷ công tử, nhưng hãy nhớ lấy luồng ma khí bản nguyên kia!"
Tôi đáp: "Được!"
Sau đó, người phụ nữ bước lên trước vài bước, khí tức quanh người luân chuyển, toàn bộ diện mạo cũng thay đổi.
Cô ta vậy mà biến thành một người đàn ông, chỉ có điều hơi thanh tú một chút.
Hắn nhìn tôi, cười nói: "Hoan Hỷ công tử, ta đã dẫn đến cho anh rồi đây. Bây giờ, đưa luồng ma khí bản nguyên đó cho ta!"
Tôi...
Người phụ nữ này hóa ra chính là Hoan Hỷ công tử.
Chắc chắn là do khí trường của tôi bị áp chế, nếu không tôi không thể nào không nhận ra hắn là đàn ông.
Nhưng tên Hoan Hỷ công tử kia lại nói: "Không biết phu quân thích diện mạo đàn ông của ta, hay là thích diện mạo phụ nữ? Ta có thể là nam cũng có thể là nữ, tùy theo sở thích của phu quân!"
Tôi rợn người: "Chỉ cần anh là Hoan Hỷ công tử là được, tôi có chuyện muốn bàn! Chỉ cần anh chịu giúp, tôi có thể cho anh nhiều ma khí bản nguyên hơn nữa!"
Hoan Hỷ công tử cười hỏi lại: "Thế sao? Nói thử xem, cậu muốn bàn thế nào?"
Tôi nói: "Tôi có một người bạn vốn không phải Ma tộc, bị nhiễm ma khí, cần dùng trận pháp của anh để hóa giải ma tâm, khôi phục yêu thân ban đầu. Chỉ cần anh giúp nó khôi phục yêu thân thành công, tôi có thể đưa toàn bộ ma khí bản nguyên cho anh!"
Lúc này, Mã Diện truyền âm thầm bảo: "Khi nãy tên Hoan Hỷ công tử kia nói mình có thể vừa là nam vừa là nữ, có lẽ không phải là thuật huyễn hóa. Cổ Vu thượng cổ quả thực có một vị đại năng thực lực rất mạnh, có thể vừa là nam vừa là nữ, không ai xác định được giới tính của người đó. Nghe nói người ấy từng vì một đại năng khác của Cổ Vu Tộc mà chọn biến thành phụ nữ, nhưng sau đó bị vị kia phụ bạc, nên liền biến thành đàn ông và chém chết người đó! Người đấy tên là Phong Tập. Khi Cổ Vu Tộc đại loạn thì Phong Tập mất tích. Tên Hoan Hỷ công tử này nói không chừng chính là Phong Tập của Cổ Vu Tộc. Tôi có thể cảm nhận được sức mạnh Cổ Vu Tộc mạnh mẽ trên người hắn! Dù thế nào cậu cũng không được tin hắn. Nghe nói Phong Tập tham lam vô độ, vị đại năng kia bỏ hắn cũng chính vì thói tham lam đó! Hắn biết cậu có ma khí bản nguyên, chắc chắn sẽ muốn chiếm đoạt nhiều hơn nữa. Nói không chừng, hắn đã nhìn thấu rất nhiều bí mật trên người cậu rồi!"
Quả nhiên, Mã Diện vừa dứt lời, Hoan Hỷ công tử liền cười nói: "Công tử là người đàn ông có nhiều bí mật nhất mà ta từng gặp. Cậu thú vị hơn tân nương kia nhiều. Hôm nay, cứ bắt đầu từ cậu trước đi!"
Dứt lời, Hoan Hỷ công tử vung tay, trên sàn nhà, trên tường và trần nhà bỗng xuất hiện vô số phù văn kỳ dị của Cổ Vu Tộc, lớp lớp chồng lên nhau phong tỏa căn phòng này.
Những sợi xích sắt xuất hiện từ phù văn, trong nháy mắt đã khóa chặt lấy tôi.