Chương 1219: Sát ý hừng hực
Gian nan lắm mới tìm thấy Tiểu Hắc, vậy mà bản tâm của nó đã bị ma khí xâm thực hoàn toàn, không thể khôi phục thần trí. Nếu việc này không có cách giải, cho dù kẻ thù Thiên Ngưu Ma đã đền tội, Tiểu Hắc cũng chỉ có thể làm một con rối của Ma giới mà thôi.
Tôi thở dài, tâm trạng vô cùng sa sút.
La Hầu vỗ vai tôi, nói: "Nhị đệ, thực ra ở Ma giới có một nơi gọi là Ma Sinh Sơn! Trong Ma Sinh Sơn có một tòa tế đàn cổ, nghe đồn nơi đó có thể giúp một người thuộc Ma tộc thoát khỏi toàn bộ ma khí, triệt để biến thành phàm nhân. Thời thượng cổ, từng có một vị thuộc Ma tộc đã ở trong tế đàn đó, dưới tác dụng của trận pháp mà biến thành phàm nhân. Hắn làm vậy là để đến dương gian theo đuổi một người phàm, sống một cuộc đời bình dị! Tuy nhiên, người đấy vốn dĩ là người Ma tộc, tình huống không hoàn toàn giống với bạn của cậu! Về sau cũng có những người Ma tộc khác đến thử, nhưng cơ bản đều bỏ mạng tại Ma Sinh Sơn. Kể từ sau người kia, không còn ai có thể từ Ma tộc biến trở lại thành phàm nhân nữa!"
Dù nơi La Hầu nói chưa chắc đã thành công, nhưng hiện tại đây có lẽ là cách duy nhất rồi.
Tôi vỗ nhẹ vào lớp giáp của Tiểu Hắc, nó liền nằm xuống.
Đợi sau khi giải quyết xong xuôi mọi chuyện ở đây, tôi nhất định sẽ lập tức đưa Tiểu Hắc đến Ma Sinh Sơn.
Tôi tạm thời đưa Tiểu Hắc vào trong cổ kính Hỗn Độn.
Ở trong đó, tôi đặc biệt khai phá một dãy núi riêng cho nó hoạt động, đương nhiên ở đấy cũng có pháp trận do tôi biếnra từ việc khống chế ma khí để thanh lọc ma tính. Cụ thể có tác dụng gì hay không tôi cũng chẳng rõ, nhưng có vẫn hơn không.
Sau khi sắp xếp xong cho Tiểu Hắc, tôi xoay người nhìn những Đại Ma thượng cổ khác.
Những đại ma kia tận mắt chứng kiến cảnh tôi chém chết Thiên Ngưu Ma, nhất thời đều bị tôi trấn áp.
Tình hình hiện tại là bất kể La Hầu đã bước ra khỏi thời kỳ suy biến hay chưa, tôi đã trở thành đối thủ hóc búa nhất đối với bọn họ.
Tất nhiên, những kẻ đang nhìn chằm chằm vào tôi chắc chắn sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy.
Dẫu sao, Ngũ Phương Đại Ma khó khăn lắm mới liên thủ tập kết lại được, chỉ chết một Thiên Ngưu Ma, sao họ có thể cam tâm dừng tay?
Thiên Ngưu Ma đâu phải kẻ mạnh nhất!
U Thủy Ma Quân, Thanh Huyền Ma Quân cùng với Sát Lăng đều đã lùi về cạnh Hồng Mị Đại Ma.
Họ đều nhìn Hồng Mị như muốn hỏi ý kiến, hiển nhiên trong Ngũ Phương Đại Ma, Hồng Mị do phân thân của Thanh Họa tạo thành này chính là tồn tại mạnh mẽ nhất.
Chuyện vừa rồi khiến U Thủy, Thanh Huyền và Sát Lăng kinh hãi, nhưng lại chẳng khiến trên gương mặt Hồng Mị xuất hiện gợn chút sóng gió nào.
Lúc này, cô ta lên tiếng: "Thằng nhãi Dương Sơ Cửu đó giao cho mấy người. Còn La Hầu, để ta!"
Mấy đại ma khá bất ngờ.
Bởi lẽ với thực lực vừa thể hiện, rõ ràng tôi rất mạnh, Hồng Mị sắp xếp như vậy thực sự làm họ không hiểu nổi.
U Thủy Ma Quân hỏi: "Chị Hồng Mị, thằng nhãi đó không dễ đối phó đâu, Thiên Ngưu Ma đã chết rồi đó!"
Hồng Mị Đại Ma cười nhạt, hỏi ngược lại: "Mấy người tưởng La Hầu dễ xơi lắm à? Thời kỳ suy biến của ông ta đích thực đã qua rồi, mấy người mà lên thì chỉ có chết nhanh hơn thôi! Cứ giết thằng nhãi Dương Sơ Cửu đi, ta tự có cách đối phó với La Hầu!"
Dứt lời, Hồng Mị không thèm giải thích thêm, hóa thành một luồng sương hồng quấn lấy La Hầu.
Rất nhiều sọ người màu hồng cuồn cuộn lao về phía ông ta.
Nhưng La Hầu vừa tung chiêu, tất cả khô lâu đều khựng lại, không gian thời gian tại đó như bị ngưng trệ.
La Hầu kết ấn, một luồng ma khí đánh thẳng vào giữa mày Hồng Mị!
Ma khí quanh người Hồng Mị sôi trào, cô lướt đi thật nhanh, thế mà lại kháng lại được sức mạnh quy tắc đó, né tránh được luồng ma khí của La Hầu.
Khí tức xung quanh lập tức lưu chuyển trở lại, Hồng Mị dùng chỉ quyết phá tan pháp tắc của La Hầu.
Tuy nhiên chỉ riêng việc phá chiêu này cũng đã khiến trán Hồng Mị lấm tấm mồ hôi.
Về phía tôi, ba đại ma không khỏi hãi hùng, vì họ đã thấy sức mạnh thời không quy tắc khủng khiếp kia. Việc La Hầu nắm giữ được loại sức mạnh đó chứng minh ông ta thực sự đã hồi phục. Lúc này họ mới hiểu được quyết định của Hồng Mị.
U Thủy Ma Quân, Thanh Huyền Ma Quân và Sát Lăng Đại Ma đồng loạt khóa chặt mục tiêu vào tôi.
Sát Lăng nói: "Công pháp thằng nhãi này rất quái dị, ba người chúng ta hợp lực, tuyệt đối đừng để rơi vào thế chiến đấu đơn lẻ, cùng lên giết hắn!"
Thanh Huyền và U Thủy gật đầu tán đồng.
Ba bóng ma cùng lúc lao vút về phía tôi!
Dưới chân tôi đạp ra một luồng Huyền Thiên Ám Lôi, chớp mắt đã biến mất ngay trước mặt họ.
Giây tiếp theo, tôi hiện ra sau lưng bọn họ, vung Thiên Sư Kiếm chém ra một nhát.
Ba đại ma phản ứng lại, lập tức quay đầu đỡ chiêu, nhưng tốc độ vẫn chậm một nhịp.
Kiếm ý của tôi hòa quyện cùng sức mạnh Huyền Thiên Ám Lôi đánh cho họ lùi bước liên tục.
Tuy nhiên sau khi vững chân, cả ba đều trực tiếp tung ra chiêu mạnh nhất.
U Thủy Ma Quân điều động sức mạnh Nhược Thủy, Thanh Huyền Ma Quân thi triển Hóa Sinh Đằng. Còn Sát Lăng Đại Ma thì rút ra Sát Kiếm!
Sát ý lẫm liệt sôi sục trên thanh kiếm của hắn.
Trong phút chốc, Nhược Thủy tạo thành những đám mây đen trên không trung, mây đen va chạm, Nhược Thủy hóa thành những hạt mưa trút xuống.
Sự đáng sợ của Nhược Thủy nằm ở chỗ một khi đã triển khai, chỉ cần dính phải một chút là có thể khiến pháp lực tan biến sạch như người phàm.
Thần giới, Tiên giới hay Âm giới đều có loại Nhược Thủy này, Ma giới đương nhiên không ngoại lệ.
U Thủy Ma Quân là kẻ nắm giữ Nhược Thủy của Ma giới.
Lúc này, những giọt mưa dày đặc đang xối xả nhắm vào tôi.
La Hầu dùng thuật truyền âm nhắc nhở: "Nhị đệ, cẩn thận đừng để dính phải Nhược Thủy của ả, nó sẽ làm suy yếu pháp lực của cậu!"
Tôi dùng pháp môn Huyền Thiên Ám Lôi hóa thành thuật Lôi Độn, nhanh chóng lướt ra xa để né tránh cơn mưa này.
Nhưng dưới sự khống chế của U Thủy Ma Quân, phạm vi mây đen ngày càng rộng, dường như vô biên vô tận. Đám mây đó cứ bám theo tôi, dù tôi có nhanh đến đâu thì các hướng xung quanh đều bị mây đen bao phủ.
Đã vậy thì thôi, tôi chẳng thèm chạy nữa, dù có bị suy yếu đi chăng nữa, chỉ cần tôi dùng tới Kiếm Cương Hủy Diệt thì vẫn dư sức trảm một phương đại ma.
Kiếm ý trong tay tôi ngưng tụ, kiếm Thiên Sư xuất chiêu!
Thế nhưng ngay khi kiếm ý vừa tụ lại, một sợi dây leo màu xanh đen đã quấn chặt lấy thanh kiếm của tôi, đồng thời bốn năm sợi dây leo khác trực tiếp tôi lại.
Nhất thời, tôi không thể cử động, giống như bị đóng đinh giữa không trung.
Những giọt mưa Nhược Thủy cứ thế dội lên người tôi, còn ở phía kia, Sát Lăng Đại Ma đang nhìn tôi với đôi mắt đỏ ngầu, sát ý hừng hực.