Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1214

Chương 1214: Con rối gỗ

Dương Minh Đường nhìn tôi chằm chằm, cười khinh: "Bất kể cậu có thân phận gì, đã đứng cùng phe với lão Ma Tôn La Hầu đang trong thời kỳ suy kiệt kia thì cậu chính là kẻ thù của chúng ta! Hồng Ma, vốn dĩ cậu có thể sống tốt, thậm chí trở thành một đại tướng dưới trướng Nhật Nguyệt Ma ta. Chỉ tiếc là cậu lại theo La Hầu, con đường sống này của cậu, tự cậu làm cho nó hẹp lại rồi!"

Tôi bước về phía bọn họ vài bước, cất lời: "Ông thực sự không muốn biết thân phận thực sự của tôi sao? Dương Minh Đường!"

Khi tôi thốt ra cái tên này, Dương Minh Đường khựng lại, lão không ngờ tôi có thể gọi ra tên thật của lão.

Dương Minh Đường theo bản năng hỏi: "Cậu... Rốt cuộc cậu là ai?"

Tôi cố tình nói: "Đã bảo là ông sẽ hứng thú với thân phận của tôi mà.. Đã là oan gia ngõ hẹp, hôm nay gặp lại, tôi cũng chẳng ngại cho ông biết, thân phận thực sự của tôi chính là Dương Sơ Cửu!"

Vừa nói, tôi vừa giải tán huyễn pháp, không còn duy trì hình dáng Hồng Ma mà để lộ diện mạo vốn có của mình.

Dương Minh Đường trố mắt nhìn tôi từ Hồng Ma dần dần biến thành Dương Sơ Cửu, biểu cảm của lão từ kinh ngạc chuyển sang hung ác, thậm chí là thâm độc đến tận xương tủy.

"Dương Sơ Cửu... Không phải cậu đã vào cổng đồng của Tiên Vực Côn Luân rồi sao? Sao cậu có thể ở đây được? Cổng đồng xưa nay có đi mà không có về!"

Tôi đáp: "Tôi đi được thì về được, như ông thấy đấy!"

Dương Minh Đường cười phá lên: "Tốt, tốt lắm! Cháu trai à, cậu về thật đúng lúc đấy! Hơn nữa, về rồi lại còn đứng về phía La Hầu. La Hầu bây giờ đang trong thời kỳ suy kiệt, cậu không định dựa vào ông ta để báo thù bác mình đấy chứ? Nói cho cậu biết, không đời nào! Cái hạng lão Ma Tôn suy kiệt này, Nhật Nguyệt Ma đây có thể đánh một lúc mười tên!"

Dứt lời, Dương Minh Đường nắm chặt nắm đấm, toàn thân bùng phát trường khí mạnh mẽ.

Ma khí sôi trào trên người lão, tung hoành ngang dọc, những kẻ đứng quanh dường như không chịu nổi uy áp của lão.

Lúc này, lão Ma Tôn hỏi tôi: "ai người là kẻ thù cũ hả? Có cần bản tôn ra tay giúp cậu kết liễu lão không?"

Dương Minh Đường nghe thấy vậy, lập tức ngắt lời lão Ma Tôn: "La Hầu, đến nước này rồi mà ông còn giả vờ cái gì? Ông đang lúc suy kiệt, thực lực không còn được một phần mười, mà còn dám nói là ra tay kết liễu ta thay thằng nhóc đó sao?"

La Hầu thản nhiên đáp: "Lỡ như thời kỳ suy kiệt của ta đã qua rồi thì sao?"

Dương Minh Đường cùng đám người Ma tộc của các thế lực xung quanh đều không tin, bọn họ cười nhạo, bảo La Hầu chắc chắn bị tâm thần, có kẻ lại nói lão đang hư trương thanh thế.

Còn tôi thì nói: "Tên này là kẻ thù của tôi, để tự tôi ra tay là được! Những kẻ khác giao cho ông."

La Hầu gật đầu: "Được. Phía ngoại vi Ma Tôn Hải vẫn đang có chiến sự, Ngũ phương Đại Ma thượng cổ đã kéo đến, tình hình bên đó có thể đang nguy cấp, chúng ta cứ tốc chiến tốc thắng!"

"Được, tốc chiến tốc thắng!"

Cuộc đối thoại giữa tôi và La Hầu diễn ra ngay trước mặt Dương Minh Đường và các thế lực xâm lược.

Bọn họ cười càng hưng phấn.

Cường giả các phương Ma tộc tụ tập ở đây ít nhất cũng có vài vạn, hơn nữa toàn là hạng đỉnh phong, phần lớn là bậc mười ba, mười bốn, dẫn đầu còn có cả Đại ma bậc mười lăm.

Ngay sau đó, La Hầu hành động.

Và tôi cũng ra tay.

Chân tôi vừa động, Huyền Thiên Ám Lôi nổi lên, giây sau, tôi như thể xuất hiện hư không ngay trước mặt Dương Minh Đường!

Dương Minh Đường ban đầu khá bất ngờ, không ngờ tốc độ của tôi lại nhanh đến thế, nhưng lão nhanh chóng lùi lại để giãn cách, ngưng tụ một luồng ma khí hóa thành một đầu lâu quỷ lao tới cắn xé tôi.

Đầu lâu ma khí trông rất hung hãn.

Dương Minh Đường đắc thắng giải thích: "Cháu trai, bác của cậu đây là Đại ma bậc mười lăm đấy! Chỉ dựa vào cậu mà cũng đòi đấu với ta sao? Hôm nay ta sẽ để cậu chết mất xác ở Ma giới này!"

Dương Minh Đường căn bản không để tâm đến tốc độ của tôi. Trong mắt lão, một Đại ma bậc mười lăm chắc chắn có thể nghiền nát tôi. Thế nhưng lão vừa mới nghĩ vậy, tôi đã tung một cú đấm đánh nát vụn cái đầu lâu ma khí kia!

Lực đạo của cú đấm này vẫn chưa tan hết, tôi bồi thêm một quyền trực chỉ lồng ngực Dương Minh Đường!

Dương Minh Đường không ngờ nắm đấm này của tôi lại mang lực lượng hung mãnh đến thế, lão vội ngưng tụ ra mấy lớp hộ giáp để ngăn cản.

Cú đấm của tôi mang sức mạnh phá hủy mọi rào cản.

Huyền Thiên Ám Lôi bùng nổ ngay khoảnh khắc tôi ra đòn.

Bùm!

Rắc!

Nắm đấm lướt qua, lớp hộ giáp mà Dương Minh Đường ngưng tụ bị tôi đập nát hoàn toàn.

Cú đấm này cuối cùng vẫn nện thẳng lên người Dương Minh Đường.

Lão bị tôi đánh bay ra ngoài, lăn lộn dưới đất, nhưng lập tức lộn người đứng dậy, ngưng tụ thành một đầu lâu mạnh mẽ hơn!

Đầu lâu lao về phía tôi, Huyền Thiên Ám Lôi trong lòng bàn tay tôi b*n r*, xuyên thủng và đánh nát nó ngay giữa không trung.

Tôi áp sát Dương Minh Đường, một tay bóp chặt cổ lão.

Dương Minh Đường không thể cử động được nữa.

Lão vùng vẫy, nhìn tôi với vẻ mặt không thể tin nổi: "Cậu... Thực lực của cậu sao có thể mạnh lên nhiều như vậy?"

Tôi tùy ý trả lời: "Tôi vào cổng đồng, đi đến Cổ Thần Giới, đương nhiên là nhận được truyền thừa mà ông nội để lại cho tôi. Bây giờ, cho dù có mười tên Đại ma bậc mười lăm như ông cũng không phải là đối thủ của tôi! Dương Minh Đường, nợ mới nghiệp cũ, hôm nay chúng ta tính sổ một thể đi!"

Dương Minh Đường bị tôi bóp cổ, sắc mặt cực kỳ tệ.

Miệng lão như đang lẩm bẩm điều gì đó, nhưng tôi nghe không rõ.

Ngay sau đó lão bất ngờ ngước mắt nhìn tôi, nói: "Cháu trai, thực lực của cậu đúng là rất mạnh, bác cũng rất ngạc nhiên khi cậu có thể trưởng thành đến mức này. Thế nhưng, hôm nay dù thế nào cậu cũng không giết được bác đâu!"

"Vậy sao?" Tôi hỏi ngược lại.

Dương Minh Đường cười lên, điệu cười đầy đắc ý và hiểm độc.

Tôi không chần chừ nữa, tay dùng sức định bẻ gãy cổ lão.

Dương Minh Đường cũng dừng vùng vẫy, nhưng tôi chợt cảm thấy có gì đó không đúng.

Cứ như thể người bác mà tôi đang bóp cổ đã bị đánh tráo vậy.

Đến khi nhìn kỹ lại, tôi kinh ngạc phát hiện thứ mình đang bóp trong tay căn bản không phải Dương Minh Đường, mà là một con rối gỗ.

Cái cằm của con rối gỗ khẽ cử động, khóe miệng nhếch lên cười nham hiểm, phát ra một thứ âm thanh khiến người ta phải nổi da gà: "Cháu trai à, chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Ván cờ này dù cậu có sự trợ giúp của ông nội mình và đang chiếm ưu thế, nhưng người chiến thắng cuối cùng, ta dám chắc chắn rằng tuyệt đối không phải là cậu đâu! Ha ha ha..."

Tiếng cười của lão phát ra từ miệng con rối gỗ, vang vọng mãi không thôi.