Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 120

Chương 120: Thanh Họa tỉnh giấc

Tôi không biết giải thích thế nào, đành chắp hai đầu ngón tay che trước ngực mình.

"Như thế này."

Tô Thanh Họa thấy tôi làm vậy, lập tức hiểu ra. Dù chỉ là thần hồn nhưng cô ấy vẫn cúi gằm mặt, trông đang cực kỳ e thẹn.

"Phu quân..."

Cô ấy không nói nên lời, còn tôi thấy cô ấy ngại ngùng lại thấy thú vị.

"Thử đi, nghe nói mặc bên trong rất thoải mái đấy!"

Nghe vậy, cô ấy càng đỏ mặt, thậm chí không dám nhìn tôi.

Lúc này, cô ấy mang vẻ e lệ của tiểu thư khuê các.

"Thanh Họa, thử đồ đi, nếu không vừa lát nữa tôi ra phố mua lại cho chị. Giờ chúng ta giàu rồi, muốn bao nhiêu cũng được!"

Tô Thanh Họa gật đầu, đi thay đồ.

Phải công nhận, mỹ nhân như cô ấy mặc gì cũng đẹp.

Đợi Tô Thanh Hoạ thử xong , tôi bảo cô ấy trở về quan tài. Tôi cảm giác thời điểm cô ấy thức tỉnh thật sự không còn xa nữa. Năm xưa quan tài mỹ nhân gây chấn động cả giới huyền môn, không biết khi cô ấy tỉnh lại sẽ xảy ra chuyện gì?

Tô Thanh Họa nằm xuống.

Tôi mở nắp quan, như mọi khi cắn ngón giữa chảy máu.

Tôi đặt tay lên môi cô ấy, cô ấy lập tức ngậm chặt rồi hút.

Khoảng nửa phút, Tô Thanh Hoạ dừng lại.

Sắc mặt cô ấy hồng hào hơn, tôi bắt mạch thấy nhịp đã rõ ràng. Không biết tim cô ấy đã đập lại chưa? Nhìn xuống ngực cô ấy, tôi hỏi: "Thanh Họa, tim cô đã đập lại chưa?"

Tô Thanh Họa không mấp máy môi, nhưng giọng cô ấy vang lên:"Khí vận phu quân ngày càng mạnh, nếu tiếp tục tăng như vậy, có lẽ sẽ vượt qua được bản mệnh kiếp!"

Cô ấy trả lời một vấn đề khác, trong khi tôi lo cho cô ấy thì cô ấy chỉ nghĩ cho tôi.

"Nhờ khí vận phu quân, tim thiếp đã đập lại rồi!" Dừng một chút, cô ấy lại khẽ nói: "Phu quân có thể tự nghe..."

Tôi hiểu ý cô ấy là để tôi tự áp tai vào nghe.

Trước đây rõ ràng tôi rất mong chờ, nhưng khi cô ấy chủ động đề nghị, không hiểu sao tôi lại căng thẳng.

Nhưng tôi không hèn, trở mình nhảy vào quan tài. Có lẽ quá hồi hộp, tôi trượt chân rơi vào, như thể cùng cô ấy chung chăn gối.

Trên người cô ấy tỏa mùi hương thoang thoảng, giống hoa lan rừng, ngửi rất dễ chịu.

"Phu quân không sao chứ?" Cô ấy lo lắng hỏi.

Tôi vụng về đáp: "Không... Không sao."

Tôi ngồi dậy, áp tai vào ngực cô ấy lắng nghe.

Quả nhiên tim cô ấy đang đập thình thịch.

Còn tim tôi cũng đập loạn xạ nghe rõ mồn một.

Khoảng cách hai người bỗng thu hẹp, bất ngờ cô ấy đưa tay ôm lấy cổ tôi, hôn lên trán tôi.

Mát lạnh nhưng rất dễ chịu.

Quan tài mỹ nhân có tác dụng nuôi dưỡng cơ thể nên cô ấy không mặc gì. Lúc này hai chúng tôi áp sát, cô ấy lại còn ôm tôi khiến lòng tôi xao động.

Cô ấy là người vợ mà ông nội cưới cho tôi, có hôn thư.

Dù có chuyện gì cũng hợp tình hợp lý, vợ chồng bình thường không cần e ngại.

Những suy nghĩ này lướt qua đầu...

Không khí trong quan tài trở nên nồng nhiệt.

Nhưng lúc này, Tô Thanh Họa khẽ thầm thì bên tai tôi: "Phu quân, Thanh Họa sớm muộn cũng là của chàng. Chỉ là trước bản mệnh kiếp, chúng ta không thể g*** h**n, nếu không sẽ hại chàng đấy!"

Lời cô ấy nói khiến tôi dừng lại.

Giờ tôi mới nhận ra, giọng cô ấy không còn thanh thoát như trước. Tim đập lại chứng tỏ cô ấy đã thức tỉnh, còn có thể cử động ôm lấy tôi.

"Nhất là Thanh Họa, nếu Thanh Họa thật sự có quan hệ với chàng, bọn họ sẽ nhanh chóng phát hiện, bắt chàng đi. Như vậy chàng không thể đợi đến sau bản mệnh kiếp!"

Tô Thanh Họa nói rất thận trọng, dù không có ai vẫn như sợ bị nghe thấy.

Tôi không khỏi hỏi: "Bọn họ?"

Thấy tôi hỏi, cô ấy lắc đầu: "Phu quân đừng hỏi, Thanh Họa không thể nói!"

Tôi đứng dậy, gật đầu rồi nhảy ra khỏi quan tài: "Thanh Họa, tôi hiểu rồi."

Nhìn sợi xích hồng trần trên chân cô ấy, tôi lại hỏi: "Cái xích đó cũng liên quan đến bọn họ đúng không?"

Tô Thanh Họa ừ một tiếng.

Vốn dĩ tôi lại định thử phá trói hồng trần, vì tu vi đã tăng lại có đoản kiếm Phế Kim sắc bén. Nhưng giờ nghĩ lại tốt nhất không nên, nếu bị bọn họ phát hiện sẽ nguy hiểm cho cả hai.

Như vậy chỉ hại Thanh Họa!

Dù đã tỉnh nhưng cô ấy vẫn phải nằm yên, cơ thể còn yếu cần thời gian dưỡng trong quan tài.

Tim đã đập thì không cần cho uống máu nữa, đợi cô ấy hồi phục hoàn toàn là có thể ra khỏi quan.

Có điều toàn bộ quần áo đã đốt chỉ dành cho thần hồn, cô ấy chưa có đồ cho người sống. Tôi hứa lần sau sẽ mang thêm đồ đẹp về.

Rời nhà cũ, đi trên đường, tôi chợt nhớ lời Tô Thanh Họa.

Nếu trước 24 tuổi quan hệ với phụ nữ sẽ gây họa. May là khi bị chồn vàng hạ xuân sát, tôi không làm gì với Trương Linh và Hồ Thất Mị, không thì đã muộn!

Giang hồ hiểm ác, từ nay phải cẩn thận hơn.

Nhưng trên đường về, tôi chợt thấy bóng người thoáng qua.

Đó là một người phụ nữ mặc sườn xám tím.

Hồ Thất Mị sao?

Cô ấy lại đi theo tôi?

Tôi đuổi theo nhưng cô ấy chạy rất nhanh vào rừng liễu.

Vào rừng, cô ấy đi chậm lại, dáng đi có gì đó kỳ lạ.

Đột nhiên cô ấy dừng hẳn, tựa vào cây liễu, ra vẻ quyến rũ, vẫy tay gọi tôi: "Anh Tiểu Cửu, lại đây nào!"

Tôi nổi da gà, chuyện gì thế này?

Lẽ nào sát khí trong người cô ấy chưa hết?

Không đúng! Hồ Thất Mị hôm nay đâu mặc sườn xám tím!