Đối với những người ma tộc khác, họ chắc chắn sẽ dốc sức che giấu thời kỳ suy biến của mình. Bởi lẽ, họ không nhận được nhiều sự chú ý nên kẻ khác rất khó có thể suy tính ra quy luật suy biến của họ một cách bình thường.
Nhưng lão Ma Tôn thì khác!
Lão Ma Tôn La Hầu đã sống hàng chục vạn, thậm chí hàng triệu năm rồi. Cho dù lão có cực lực che giấu đến đâu thì dựa theo quy luật chín năm suy biến một lần của ma tộc, thời kỳ suy biến của lão từ lâu đã bị người ta tính ra rõ như ban ngày.
Lần này, thế lực các phương hành động không đơn thuần chỉ vì vụ bùng phát ma mạch.
Nguyên nhân quan trọng hơn là họ đã tính ra được ngày giờ cụ thể mà Ma Tôn bắt đầu suy biến.
Và hôm nay chính là ngày khởi đầu.
Trong hoàn cảnh này, lão Ma Tôn La Hầu chắc chắn sẽ tìm một nơi để ẩn náu, còn việc ma mạch bùng phát thực chất là để nhử các thế lực lộ diện, đồng thời tiêu diệt những kẻ có khả năng gây đe dọa, nhằm đảm bảo lão có thể thuận lợi vượt qua kỳ suy biến.
Ma khí xung quanh rất dày đặc.
Tôi không hề hấp thụ chúng, vì loại ma khí này sau khi hút vào còn phải mất công luyện hóa dần dần, quá lãng phí thời gian.
Sau khi nghe tên Thanh Ma giới thiệu, tôi lại hỏi thêm vài chuyện khác.
Chờ đến khi khai thác thông tin hòm hòm, tôi cười hì hì một tiếng, bảo với chúng rằng: Thực ra, tôi chính là Ma Tôn!
Đám đó đang kinh ngạc muốn bỏ chạy, tôi trực tiếp mở mạch môn, hút cạn sạch bọn chúng.
Hấp thụ ma khí đã qua luyện hóa của kẻ khác đơn giản và trực tiếp hơn nhiều, không cần luyện hóa mà có thể dung nhập ngay vào Ma Thần.
Hiện tại tung tích của âm sát màu trắng vẫn chưa rõ, tôi cũng chẳng buồn nghĩ ngợi chuyện khác. Trước mắt, tìm cách hút thêm thật nhiều ma khí để bồi dưỡng Ma Thần của mình mới là việc quan trọng nhất.
Đây dù sao cũng là ma giới. Trước kia khi tôi sử dụng công pháp, vẫn luôn chịu một số hạn chế nhất định. Chỉ cần Ma Thần của tôi đủ mạnh, bất kể là sức mạnh huyết mạch Cổ Thần hay Sát Thần của tôi đều sẽ không còn bị ràng buộc bởi bất cứ thứ gì.
Cường hóa Sát Thần mới là ưu tiên hàng đầu của tôi!
Khi trò chuyện với tên Thanh Ma, hắn có nhắc tới lão Ma Tôn La Hầu.
Tôi chưa từng gặp La Hầu, chỉ mới gặp con trai lão là La Diệu. Dựa theo mô tả của tên Thanh Ma, tôi thi triển ảo thuật biến hóa, biến mình thành diện mạo của La Hầu.
Tôi cũng chẳng biết có giống hay không, tóm lại cứ dùng tạm đã. Đợi khi nào có cơ hội tìm thấy chân dung hay thứ gì liên quan đến La Hầu, tôi sẽ điều chỉnh sau. Còn bây giờ, cứ tìm một nơi để "thả câu" trước.
Thực tế lúc này, rất đông người của thế lực các phương đã tiến vào khu vực phụ cận thành Ma Đô. Chắc hẳn bọn chúng cũng đã phát hiện ra vụ bùng phát ma mạch là giả. Tôi còn bắt gặp vài cái xác, có lẽ là bị cơn lốc ma mạch này tiêu diệt.
Trong thành Ma Đô chắc chắn sẽ còn nguy hiểm hơn.
Tạm thời tôi chưa vào đó ngay mà tranh thủ hút cạn những cái xác gặp trên đường.
Sau đấy, tôi lảng vảng ở khu vực ngoại vi thành Ma Đô.
Thấy trên mặt thành phía trước có khá nhiều cường giả ma tộc, tôi giả vờ như đang lẩn tránh một nhóm người, nhanh chóng lao tới rồi đáp xuống mặt thành.
"Mấy người mau lại đây hộ giá bản tôn!"
Bản tôn?
Lời tôi nói khiến mấy tên đó sững người. Chúng gần như đồng loạt quay đầu lại chằm chằm nhìn tôi.
Một tên trong số đó hỏi: "Ai đấy?"
Tôi không trả lời, nhưng một tên ma tộc khác đứng cạnh lên tiếng: "Tuy hắn có sử dụng ảo thuật biến hóa, nhưng lão Ma Tôn này dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra, hắn chính là La Hầu!"
Xem ra tôi biến vẫn chưa giống lắm!
Nhưng khả năng suy luận của tên này cũng khá đấy, tôi lập tức phủ nhận:
"Tôi không phải La Hầu, mấy người nhận lầm người rồi!"
Hết câu, tôi quay người bỏ chạy.
Bốn năm bóng người lập tức lao tới bao vây lấy tôi.
Ngoài họ ra, những cường giả ma tộc đang lùng sục gần đó cũng ùn ùn kéo đến.
Hàng chục tên ma tộc đã vây khốn tôi vào giữa.
Tôi nhìn chúng, nói: "Tôi thật sự không phải La Hầu, chỉ là trông hơi giống lão thôi, mấy người có cần phải thế không?"
Đám đó cười rộ lên, rõ là chẳng còn gì để nói với tôi nữa.
Tên lúc nãy nhận ra tôi nói: "Được rồi La Hầu, đừng diễn nữa! Không ngờ ông đã vào thời kỳ suy biến mà còn dám xuất hiện ở khu vực ngoại thành này, đúng là tự tìm cái chết!"
Một tên bên cạnh cũng phụ họa: "Có lẽ lão ta nghĩ nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Nếu không phải đại ca dặn chúng ta không được bỏ sót ngay cả ngoại thành, phải lục soát toàn bộ, thì có khi đã để lão chạy thoát thật rồi!"
Tên vừa rồi gật đầu: "Đúng là lão ma đầu, tâm cơ thật xảo quyệt!"
Chớp thời cơ, tôi lập tức nhảy vọt lên không trung, làm ra vẻ muốn bỏ trốn.
Ở giữa không trung, tôi thậm chí còn dùng thuật truyền âm, gào lớn: "Bản tôn là La Hầu đây! Bản tôn ở đây này! Mấy người không được để ta rơi vào tay bọn chúng!"
Xung quanh ngoài phe cánh này ra còn có các thế lực khác.
Tôi vừa hét lên, quả nhiên người của các phe khác cũng rầm rộ xông tới.
Bọn họ còn đông người hơn, lập tức bao vây ngược lại đám người ban nãy.
Dĩ nhiên, không chỉ phe này mà vài thế lực khác cũng nghe phong phanh mà kéo đến đủ cả. Mấy phương thế lực đều nhìn chằm chằm tôi, thậm chí có bên còn mang theo cả một tấm Lưu Ảnh Đồ.
Ma khí cuộn trào, hình ảnh của La Hầu trong đó bước ra sống động như thật.
"Dù có dùng ảo thuật thì cũng không thay đổi được một vài đặc điểm trên người lão, mau chóng bắt lấy lão!"
Một nhóm người khác hò hét: "Lão ma La Hầu là của chúng ta! Của chúng ta mới đúng..."
Nhoáng cái, mấy thế lực đã cãi vã ầm ĩ vì chuyện này.
Trong lúc họ tranh chấp, xung quanh đã tụ tập tới bốn năm trăm người, mà toàn là những cao thủ hàng đầu của ma tộc.
Quả nhiên, lấy thân phận La Hầu ra nhử mồi đúng là đạt hiệu quả gấp bội!
Thấy người đến cũng đã tương đối, để đảm bảo chúng không rời đi, tôi nhìn vào tấm Lưu Ảnh Đồ rồi biến hóa thêm một lần nữa.
Lần này, tôi đã hóa thân thành diện mạo của La Hầu một cách hoàn hảo.
Đám ma tộc cười lạnh, bảo rằng tôi không giấu giếm được nữa rồi.
Còn tôi chỉ khẽ cười, ngay khoảnh khắc chúng lao vào mình, tôi mở tung toàn bộ mạch môn trên cơ thể.
Tôi hút thoải mái một trận, cảm giác này đúng là quá sảng khoái.