Chương 1190: Ma Dương Minh Đường
Trước khi tiến vào Ma Tôn Hải của Tử Sơn, tôi bị chặn lại.
Tôi làm ra vẻ thắc mắc, hỏi: "Tôi là Hồng Ma, đường đường là cao thủ cấp chín, tại sao lại không được vào Ma Tôn Hải? Tôi có chuyện quan trọng cần bẩm báo! Là về cường giả ma tộc đột nhiên xuất hiện gần đây!"
Tên lính canh nghe vậy thì ngẩn người, nhưng hắn vẫn lắc đầu: "Đây là mệnh lệnh cấp trên, dưới cấp mười hai đều không được vào! Phía Ma Tôn Hải đang xảy ra chuyện, nghe nói có một tòa ma mạch bị mất kiểm soát. Hiện tại, mười hai trưởng lão Ma Tôn Hải đang liều mạng áp chế ma mạch đó!"
Tôi hơi cạn lời.
"Dưới cấp mười hai không được vào? Vậy tình báo quan trọng thế này của tôi nếu bị chậm trễ, ai chịu trách nhiệm đây?"
Tôi cố ý tạo áp lực cho tên lính canh, nhưng hắn lại đáp: "Thật sự không được đây là quy định của bề trên, chúng tôi chỉ việc chấp hành. Hồng Ma này, ma mạch mất kiểm soát không phải chuyện nhỏ đâu, giờ ta có thả anh vào thì anh cũng có nguy cơ bị cuốn vào trong ma mạch, anh không cần mạng nữa hả?"
Tôi lại nói: "Cuốn vào là việc của tôi, không liên quan tới anh! Mau, cho tôi vào!"
Tên lính canh nghi ngờ nhìn "Hồng Ma" trước mặt, hỏi: "Hồng Ma, sao hôm nay anh khác thường thế? Bình thường gặp nguy hiểm kiểu này anh toàn trốn biệt tăm, sao lần này cứ thích đâm đầu vào vậy? Ta nói cho anh biết, chuyện này không thương lượng được!"
Tôi lấy ra một viên ma tinh ném cho hắn.
Ma tinh đối với tôi chẳng có tác dụng gì, nhưng với người ma tộc thì nó là tiền tệ lưu thông.
Tên lính canh phân vân, tôi lại ném thêm cho hắn mấy viên nữa.
Dù sao đống này đều lấy từ trên người mấy cái xác ma khô kia, tôi còn nhiều lắm.
Nhìn mấy viên ma tinh, tên lính canh đã dao động.
Tôi bồi thêm mấy viên nữa, bảo: "Thế nào? Cân nhắc chút đi, giờ đang hỗn loạn thế này, cho một mình tôi vào cũng chẳng vấn đề gì!"
Hắn lập tức thu lấy ma tinh rồi bí mật cho tôi vào.
Vừa vào bên trong, tôi đã cảm nhận được ma khí tung hoành khắp thành trì cốt lõi của Ma Đô, cảnh tượng vô cùng khủng khiếp. Tôi cứ thế đi thẳng về phía trước, nhìn thấy từ xa một tòa thành trì được xây dựng ngay trên một biển máu.
Đây mới thực sự là Ma Đô..
Hiện giờ muốn tiếp tục nâng cao sức mạnh của Ma Thần, tôi buộc phải tìm kiếm những ma mạch mạnh mẽ.
Xem ra, trong Ma Tôn Hải này chắc chắn ẩn chứa ma mạch thượng hạng nhất.
Nếu có thể chiếm được nó, Ma Thần của tôi nhất định sẽ tăng tiến vượt bậc.
Đúng lúc này, Thanh Họa bỗng lên tiếng: "Phu quân, em cảm nhận được một phân thân của mình đang ở ngay trong Ma Tôn Hải này!"
Thực ra dương sát màu đen trong cơ thể tôi cũng đang rục rịch, hiển nhiên là nó đã cảm nhận được "một nửa" kia của mình, âm sát màu trắng.
Phía trước, bên bờ Ma Tôn Hải có khá nhiều công trình kiến trúc.
Tôi bước vào một tòa nhà, phát hiện nơi này cũng giống như tửu lầu quán xá ở dương gian, chỉ có điều thứ được bán toàn là đồ của ma tộc.
Cơm canh trà bánh trông cực kỳ quái dị,chỉ có rượu là trông bình thường một chút, nhưng màu rượu lại đỏ quạch và có những sợi li ti như bọt máu. Chẳng rõ rượu ma tộc được nấu từ cái gì.
Tôi ném ra một viên ma tinh, lên tầng ba tìm một chỗ ngồi xuống.
Tầng ba lúc này chật kín người.
Phần lớn người ma tộc đều đang quan sát tình hình ngoài Ma Tôn Hải. Tầm nhìn ở đây quả thực rất tốt, mọi biến động ngoài biển đều thu vào tầm mắt.
Mười hai trưởng lão ma tộc đang đứng trên không trung Ma Tôn Hải, kết thành một trận pháp đỏ rực như máu. Trận pháp đó áp chế luồng ma khí đang cuồn cuộn bên trong, ngăn không cho nó bùng phát trên diện rộng.
Mười hai trưởng lão có thể áp chế ma khí này nhưng họ không thể dừng lại, cục diện cứ thế giằng co.
Một khi họ không chịu nổi, ma khí rất có thể sẽ nổ tung.
Người ma tộc cũng có giới hạn, họ không thể nuốt ma khí vô tội vạ, nếu cảnh giới không đủ thì cơ thể sẽ không chịu nổi.
Cho nên dù ma khí ở đây nhiều vô kể, bọn chúng cũng không dám tùy ý lấy dùng, sơ sảy một chút là bị ma khí trong Ma Tôn Hải nuốt chửng, rơi xuống đáy biển là coi như xong.
Tôi không vội ra tay hấp thụ ma khí ngay mà định tọa sơn quan hổ đấu.
Thế nhưng, trong lúc đang quan sát Ma Tôn Hải, tôi chợt cảm thấy có người cứ nhìn chằm chằm vào mình.
Đó là một vị khách ngồi ở tầng ba, khoác áo choàng đen, tỏa ra cảm giác cực kỳ lạnh lẽo.
Tôi nhìn sang, nhưng chiếc mũ trùm đã che khuất mặt hắn, không nhìn rõ diện mạo.
Đúng lúc này, rượu và thức nhắm được mang lên.
Nói thật, bất kể chúng được làm từ gì thì tôi cũng chẳng nuốt trôi, có điều ngồi đây mà không gọi món gì thì lại quá lộ liễu.
"Chàng trai trẻ, trông mặt lạ nhỉ!"
Đột nhiên, một giọng nói vang lên hỏi tôi.
Giọng nói đó khàn khàn quái dị, nhưng tôi lại thấy hình như đã nghe ở đâu rồi.
Rất nhanh sau đó tôi đã nhớ ra, sao có thể là lão ta?
Dương Minh Đường?
Hồi ở tiên vực Côn Luân, lão ta đã mất tích, từ đó về sau tôi không gặp lại nữa.
Không ngờ tới ma giới lại chạm mặt, vậy là giờ lão đã biến thành người ma tộc rồi sao?
Những suy nghĩ lướt nhanh qua trong đầu, tôi nhìn vào khuôn mặt lão.
Khi nói chuyện, lão đã ngồi xuống ngay cạnh bàn tôi.
Khuôn mặt dưới lớp mũ trùm được ánh nến rọi sáng, dù trông hơi quỷ dị nhưng cái mặt này dù có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.
Mặt lão đầy rẫy ma khí, đôi mắt cũng đã thay đổi.
Quả nhiên đã là một người ma tộc triệt để!
Lão đột nhiên qua đây hỏi han, chẳng lẽ nhìn ra điều gì sơ hở trên người tôi?
Không thể nào, chỉ dựa vào lão sao?
Tôi đang dùng công pháp của giới Cổ Thần cơ mà!
Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: "Tiền bối, tôi là Hồng Ma, không biết tiền bối xưng hô thế nào?"
Dương Minh Đường nhếch mép: "Nhật Nguyệt Ma. Nếu cậu thường xuyên qua lại Ma Đô thì không thể không biết đến danh hiệu Nhật Nguyệt Ma của ta."
Trong lúc tôi và Dương Minh Đường trò chuyện, những người ở các bàn khác đều nhìn về phía này.
Một gã to xác đứng bật dậy, chỉ vào tôi quát:
"Cút ra ngoài! Ở đâu ra cái loại ranh con tạp nham dám quấy rầy đại kế của đại nhân Nhật Nguyệt Ma?"
Dương Minh Đường tự xưng là Nhật Nguyệt Ma, xem ra là lấy từ chữ "Minh" trong tên lão.
Lão xua tay ra hiệu cho tên kia ngồi xuống.
Những người khác đối với lão cũng vô cùng cung kính, xem ra toàn bộ tầng ba này đều là người dưới trướng của lão.
Chỉ là không biết thực lực của chúng ra sao.
Nhưng vì Ma Đô đã phong tỏa, chỉ cấp mười hai trở lên mới vào được, e là thực lực của đám này không hề yếu.
Bọn chúng đều đang nhìn chằm chằm vào Ma Tôn Hải, chắc chắn là đang chờ thời cơ hành động, rất có thể là vì ma mạch bên trong đó.