Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1167

Chương 1167: Cái tên Cầm Đế

Một tiếng đàn vang lên, chặn đứng thanh kiếm ấy!

Hơn nữa, từ trong hư không phía xa truyền đến một giọng nói: "Tiểu Cửu, không sao chứ?"

Giọng nói quen thuộc này là của sư phụ Cổ Cầm của tôi.

Người đã đến rồi!

Xem ra, người đã hoàn thành việc dung hợp với thân xác, hiện tại đã thực sự phục sinh!

Tôi không khỏi kích động, lập tức nhìn về hướng phát ra âm thanh. Quả nhiên, giữa không trung phía xa đang đứng một bóng hình hiên ngang, trên lưng đeo một cây cổ cầm!

Cây cổ cầm đó chính là ma cầm Phục Hy, chính là thứ mà chúng tôi đã đoạt được từ chỗ Quỷ Vương dưới Âm phủ trước đây.

Chớp mắt, sư phụ đã đến trước mặt tôi.

Khi người tới, trường khí toàn thân tỏa ra sóng âm mạnh mẽ, trực tiếp đánh tan hoàn toàn vạn kiếm ý mà Hàn Kỳ vừa ngưng tụ khắp bầu trời.

Nhìn bóng lưng của sư phụ, lòng tôi sục sôi nhiệt huyết.

Sư phụ, cuối cùng người cũng đã sống lại.

Hơn nữa, tôi có thể cảm nhận rõ ràng trường khí của sư phụ mạnh hơn Hàn Kỳ đằng kia rất nhiều.

Vậy sau khi phục sinh, rốt cuộc sư phụ đã đạt tới cảnh giới nào?

Trước đây người trọng thương, chắc chắn thực lực có phần giảm sút, cần thời gian để từ từ khôi phục. Thế nhưng với cảnh giới cấp mười bốn của mình, tôi lại hoàn toàn không nhìn thấu được tu vi của sư phụ.

Phía đối diện, Hàn Kỳ nhìn chằm chằm vào sư phụ, hoàn toàn sững sờ.

Lão không tài nào ngờ tới việc sư phụ tôi còn có thể sống lại.

Lão cứ ngỡ sư phụ đã đặt hết bài tẩy lên người tôi, để tôi thay người báo thù, chứ không ngờ việc tôi đến đây báo thù chỉ là màn dạo đầu. Vào thời khắc mấu chốt, chuyện lấy mạng Hàn Kỳ vẫn phải do tự tay sư phụ tôi thực hiện.

"Tiểu Cửu, chuyện tiếp theo là ân oán cá nhân của ta, để ta tự giải quyết!"

Tôi vặn mình một cái cho giãn gân cốt, thu lại khí tức, đáp: "Vâng! Sư phụ, vậy con qua kia xem kịch nhé!"

Sư phụ ngoái lại nhìn tôi: "Vở kịch này sẽ rất hay đấy!"

Tôi cười đáp: "Con sẽ chống mắt lên xem!"

Tôi lui ra xa hàng nghìn mét giữa không trung.

Long Khê và Thanh Họa đang chèo thuyền giấy tiến lại gần, tôi dứt khoát lên thuyền cùng họ.

Cô cô Long Khê rất có nhã hứng, còn rót chén trà, pha loại thần tiên trà ngon nhất của giới Cổ Thần.

Tất nhiên, bên cạnh còn có cả bánh ngọt, tôi thấy chỉ thiếu mỗi một đĩa dưa hấu nữa thôi.

Phía dưới, Hàn Kỳ thấy sư phụ tôi bảo tôi lui xuống, lại còn mang tư thế như thể đã nắm chắc lão trong lòng bàn tay, khiến lão vô cùng phẫn nộ. Lão lập tức thi triển ra vô số đạo kiếm ý bằng sóng âm!

Nhưng Hàn Kỳ đã quên mất rằng cây cổ cầm trên tay lão vốn dĩ là của sư phụ tôi.

Sư phụ bước về phía Hàn Kỳ vài bước!

Tức thì, trường khí quanh người tỏa ra, đánh nát vụn vạn kiếm ý cùng với cơn bão sóng âm cuồng bạo mà Hàn Kỳ vừa ngưng tụ!

Hàn Kỳ không dám tùy tiện ra chiêu như lúc đối phó với tôi nữa. Lần này, lão lập tức ngồi xuống, đặt cổ cầm ngang trước mặt, đôi tay liên tục gảy dây, tấu lên khúc nhạc nhắm vào sư phụ .

Sư phụ không vội ra tay mà đứng lặng nghe những khúc nhạc này.

Tiếng đàn huyễn hóa thành đủ loại hung thú, yêu ma bao vây lấy sư phụ. Thế nhưng, đứng giữa vòng vây của đám ma quỷ đang nhảy múa loạn xạ đó, sư phụ tôi vẫn điềm nhiên tự tại.

Người thở dài, nói: "Bao nhiêu năm rồi, cầm thuật của ông vẫn chẳng có chút tiến bộ nào. Hàn Kỳ, đến lúc kết thúc rồi!"

Ngữ điệu sư phụ cực kỳ thản nhiên, nhưng trong quá trình người bước về phía Hàn Kỳ, cơn bão âm thanh ma quái xung quanh lại một lần nữa bị đánh tan. Ngay cả thần khí mà Hàn Kỳ đang điều khiển cũng bị đứt mất hai dây đàn!

Cho đến tận lúc này, sư phụ tôi thậm chí còn chưa thèm rút cây cổ cầm sau lưng ra.

Bởi vì đối phó với hạng người như Hàn Kỳ, căn bản không xứng để sư phụ tôi phải dùng đến đàn.

Hàn Kỳ cố gắng sử dụng sức mạnh pháp tắc để khóa chặt sư phụ, nhưng bước chân của người tiến về phía lão không hề bị cản trở.

Bất kể Hàn Kỳ có gảy ra khúc nhạc gì nhắm vào sư phụ, tất cả đều không thể làm người bị thương.

Tâm trí Hàn Kỳ đã loạn.

Nhìn những ảo ảnh sóng âm bị đánh tan tành, Hàn Kỳ nghiến răng: "Sao có thể như vậy được? "Dù ông có sống lại thì thực lực cũng không thể bằng thời kỳ đỉnh cao, tiếng đàn của ta nhất định có thể g**t ch*t ông!"

Nhưng sư phụ lại nói: "Ông chỉ biết tu luyện tà khúc, mà không biết rằng tà khúc làm tổn hại lòng người nhất. Nhìn bề ngoài thì tà khúc có sức sát thương cực mạnh, nhưng thực tế, tà khúc còn lâu mới sánh được với những khúc nhạc tâm tĩnh tự nhiên! Nếu ông đã không biết tại sao cầm khúc của mình không giết được ta, thì nay, ta sẽ dùng một khúc nhạc ở hạ giới cho ông thấy rõ, cây đàn đó phải gảy như thế nào!"

Sư phụ phất tay, cổ cầm của người đã trở về trên tay.

Chỉ là khi thấy cây đàn cũ đầy sát khí, sư phụ thở dài.

Cây cổ cầm này đã không còn là cây đàn năm xưa của người nữa rồi.

Người lại phất tay, một luồng tơ mỏng nối lại dây đàn đã đứt.

Lúc này, một tiếng đàn thanh khiết đến cực điểm vang lên, ngay lập tức thay đổi mọi thứ trên núi Thần Vụ.

Những cảnh tượng đổ nát hoang tàn biến mất, thay vào đó là cảnh núi xa, suối nhỏ và thác nước đổ.

Cao sơn lưu thủy, một khúc nhạc vang lên!

Vạn vật lặng thinh, lòng người thanh thản!

Trên thuyền giấy, Long Khê vừa nghe thấy một nốt nhạc đã lập tức đứng bật dậy.

"Tiếng đàn này khiến lòng người tĩnh lặng, thế giới xung quanh thậm chí cũng thay đổi theo. Ông ấy quả nhiên không hổ danh Cầm Đế!"

Tôi nâng tách trà lên, nhìn sang Thanh Họa đang ngồi bên cạnh.

Thanh Họa cũng cầm tách lên.

Trong tạch trà của cả hai chúng tôi đều xuất hiện những gợn sóng lăn tăn nhỏ xíu, dường như bị tiếng đàn của sư phụ lay động mà thành.

Nước trà trôi xuống cổ họng.

Vị ngọt thanh khiết.

Khoảnh khắc đó, tôi như lạc bước giữa rừng núi, mọi điều tốt đẹp đều hội tụ trong lòng. Tâm trí tôi bình yên, thanh thản, chỉ đắm mình trong vùng non nước này, không màng thế sự.

Và chính vào lúc này, tâm cảnh và thần niệm của tôi lại được nâng lên một tầm cao mới.

Sự thăng tiến của những thứ này đã khiến cảnh giới của tôi đột ngột vọt lên cấp mười lăm Cổ Thần.

Trước đó tôi đang cấp mười bốn giai đoạn giữa.

Vào khoảnh khắc giác ngộ ấy, tôi đã đột phá ngay tức khắc.

Tiếng đàn của sư phụ thế mà lại có sức mạnh to lớn đến nhường này sao?

Long Khê đứng đó nhắm nghiền mắt, cũng đang đắm chìm trong tiếng đàn của sư phụ. Trường khí quanh người à cũng thăng tiến mạnh mẽ, chắc chắn là sắp đột phá rồi!

Chỉ có Thanh Họa là vẫn thản nhiên ngồi đó.

Tất nhiên rồi, Thanh Họa không cần đột phá, cô ấy chỉ cần tìm thấy phân thân cuối cùng, sau khi các phân thân hợp nhất thì sẽ vượt cấp mười lắm.

Tiếng đàn của sư phụ đối với chúng tôi là trợ lực cực lớn.

Nhưng đối với Hàn Kỳ, nó lại là một sự đày đọa.

Bởi vì thứ lão tu luyện chính là tà luật.

"Á..."

Hàn Kỳ gào thét thảm thiết, vùng vẫy muốn bỏ chạy, nhưng tiếng đàn trên tay sư phụ vẫn không dừng lại. Lão hoàn toàn bị giam cầm trong không gian "cao sơn lưu thủy" này.