Chương 1157: Đánh vào nội tộc
Một quyền nện xuống, kết giới xuất hiện vết nứt.
Hai quyền vung ra, kết giới vòng ngoài của nội thành trực tiếp vỡ tan tành.
Phía sau vẫn còn bốn tầng kết giới Thần Vụ nữa, nhưng qua mấy trận chiến nhỏ vừa rồi, tôi đã làm nóng người. Chiến lực dần ổn định, tôi cũng đã thích ứng được với cảnh giới thực lực hiện tại của bản thân. Nhờ vậy, việc khống chế thần lực cũng trở nên thuần thục hơn nhiều.
Với bốn tầng kết giới Thần Vụ phía sau, tôi chỉ dùng đúng bốn quyền là đã đập nát toàn bộ.
Tôi thuận tay ném thi thể Ngũ trưởng lão nội tộc Hàn Túc về phía kiến trúc lộng lẫy nhất trong nội thành nhà họ Hàn!
Cú ra tay này, tôi có dùng thêm chút nội kình.
Khoảnh khắc thi thể của Hàn Túc bay tới, tòa cổ lâu cao nhất của nội tộc nhà họ Hàn trực tiếp bị đâm thủng một lỗ lớn.
Thi thể lão rơi thẳng xuống đại điện của Hội đồng trưởng lão nhà họ Hàn.
Lúc này, trong điện vẫn đang bàn bạc một số chuyện. Đương nhiên những kẻ này đều biết có một kẻ mạnh đang đến thành Thần Vụ quấy rối, nhưng sau khi Ngũ trưởng lão xuất trận, họ đều đinh ninh sự việc sẽ sớm được giải quyết êm xuôi.
Thế nhưng, thứ mà họ chờ đợi không phải là tin thắng trận, mà lại là xác của Ngũ trưởng lão Hàn Túc.
Cảnh tượng này mang lại một quá kích quá lớn đối với những nhân vật tầm cỡ trong hội đồng trưởng lão nội tộc nhà họ Hàn!
Những đại nhân ở đây ai nấy đều nhìn trân trân vào xác của Hàn Túc, không thốt nên lời.
Bởi lẽ, dù có nằm mơ họ cũng không ngờ chuyện này lại xảy ra.
Hàn Túc là Ngũ trưởng lão, thực lực đứng thứ năm trong mười hai trưởng lão, là cường giả Cổ Thần cấp mười ba. Lão vậy mà chết sao? Kể cả khi gặp phải cường giả cấp mười bốn, họ vẫn nghĩ rằng dù có bị trọng thương thì Hàn Túc vẫn đủ sức rút lui về.
Đại trưởng lão Hàn Ngự bước lại gần Hàn Túc.
Thấy trên người lão vẫn còn vương lại những tia quỷ lôi, ông ta không khỏi nhíu mày. Ông ta phất tay tung ra một đạo khí tức, định đánh thức Hàn Túc, hoặc chí ít là đánh thức thần hồn của lão dậy.
Tuy nhiên, sau khi thử một lượt, Hàn Ngự mới phát hiện ra thần hồn của Hàn Túc đã hoàn toàn tan biến, không còn sót lại chút gì.
Thủ đoạn của đối phương khiến ngay cả ông ta cũng rùng mình!
"Thần hồn tan nát! Sức sống trong thân xác đã cạn kiệt! Người đã hoàn toàn vô phương cứu chữa! Xem ra lần này nhà họ Hàn ta đã gặp phải đối thủ đáng gờm rồi. Toàn thể Hội đồng trưởng lão nghe lệnh, tất cả trưởng lão lập tức chuẩn bị nghênh chiến! Lão tổ hiện đang ở giai đoạn quan trọng của việc bế quan, tuyệt đối không được để lão bị quấy rầy!"
"Rõ!"
Mười trưởng lão còn lại lập tức chắp tay hành lễ nhận lệnh.
Đại trưởng lão Hàn Ngự trực tiếp lao vút ra khỏi đại điện.
Phía sau, mười trưởng lão còn lại cũng nối gót bay ra theo!
Trong số các trưởng lão nội tộc này, từ Ngũ trưởng lão trở xuống đại khái đều ở cấp mười hai Cổ Thần, từ Ngũ trưởng lão trở lên đều ở cấp mười ba, riêng Đại trưởng lão Hàn Ngự đã đạt tới cấp mười ba đỉnh cao.
Ngoài các trưởng lão này ra, những cao thủ khác của nhà họ Hàn cũng kéo đến, muốn tham gia vào trận chiến này.
Hàn Ngự lập tức hạ lệnh: "Ngoại trừ các trưởng lão trong Hội đồng, toàn bộ những người khác của nhà họ Hàn mau chóng lui ra! Bắt đầu kết trận, đại trận Thần Vụ Thần Sát của nhà họ Hàn!"
Một trưởng lão bên cạnh ngạc nhên hỏi: "Đại trưởng lão, đại trận Thần Sát có thể chém cả cường giả cấp mười bốn đỉnh cao, nhưng để đối phó với thằng nhóc kia, chúng ta thật sự cần phải trả cái giá lớn như vậy sao? Năm xưa lão tổ sáng tạo ra trận pháp này là để đối phó với Cổ Thánh kia mà!"
Hàn Ngự nhìn sang Nhị trưởng lão, trầm giọng nói: "Nhị trưởng lão, ông không thấy thằng nhóc này cũng nguy hiểm chẳng kém gì tên Cổ Thánh kia sao? Nếu ngay cả cửa này cũng không qua được, thì đại kế của nhà họ Hàn ta sẽ tan tành mây khói, nói gì đến chuyện tương lai nhà họ Hàn sẽ đoạt lấy toàn bộ giới Cổ Thần?"
Nhị trưởng lão chỉ thấy rằng cái giá để vận hành đại trận Thần Sát là quá lớn.
Đó là trận pháp cần phải hiến tế sức mạnh huyết mạch Cổ Thần của một trăm người trong tộc nhà họ Hàn mới có thể kích hoạt.
Tuy nhà họ Hàn từ lâu đã chuẩn bị sẵn những người này, nhưng đó chỉ là để dự phòng lúc cấp bách, chứ không phải thật sự muốn dùng sinh mạng để hiến tế.
Thế nhưng lệnh của Đại trưởng lão bây giờ lại là bắt những người đó trực tiếp hiến tế.
Đây chính là điều mà Nhị trưởng lão Hàn Đàm không thể chấp nhận được.
"Đại trưởng lão, về đại trận Thần Sát, xin ông hãy suy nghĩ kỹ lại!"
Hàn Ngự trả lời: "Thằng nhóc đó có thể g**t ch*t Ngũ trưởng lão Hàn Túc trong chớp mắt, ông nghĩ cảnh giới của cậu ta thế nào? Một kẻ có thể hạ gục cao thủ cấp mười ba giai đoạn giữa chỉ bằng một chiêu, ông nghĩ cậu ta chỉ dừng lại ở cấp mười ba thôi sao? Theo ta thấy, cảnh giới của cậu ta e rằng đã tới cấp mười bốn rồi. Cho dù mới là giai đoạn đầu thì chúng ta có đánh với cậu ta cũng chẳng có lấy một phần thắng! Đại trận Thất Sát chính là con bài tẩy duy nhất của chúng ta! Phải đánh bất ngờ, một đòn giết ngay thằng nhóc đó!"
Nhị trưởng lão Hàn Đàm nói: "Mong Đại trưởng lão đừng vội bắt con em trong tộc phải hiến tế. Để ta đi thử thằng nhóc đó trước, nếu ta có thể giết cậu ta, nhà họ Hàn ta sẽ bớt được một trăm mạng người!"
Hàn Ngự thở dài: "Lão tổ đã nói, sự cạnh tranh ở giới Cổ Thần là cá lớn nuốt cá bé, không thể nương tay hay yếu lòng! Những người đó hiến tế cho đại trận Thần Sát là để đổi lấy tương lai cho nhà họ Hàn ta, cái chết của họ rất xứng đáng!"
Hàn Đàm bỗng cười lạnh: "Xứng đáng gì chứ, theo ta thấy, chẳng qua là Đại trưởng lão thấy Hàn Túc chết nên không dám đánh với thằng nhóc kia thì có! Ông không dám đánh, nhưng Hàn Đàm này thì dám!"
Hàn Ngự nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Hàn Đàm, vô cùng tức giận.
"Được! Nhị trưởng lão, nếu đã vậy, ta sẽ cho ông cơ hội! Nếu ông có thể chặn đứng và giết được thằng nhóc đó, một trăm người kia dĩ nhiên không cần hiến tế. Nhưng nếu ông không ngăn được, đại trận Thần Sát bắt buộc phải kích hoạt, đây là ý của lão tổ!"
Hàn Đàm hừ lạnh: "Cùng là cấp mười ba đỉnh cao, Hàn Ngự, ông làm ta thấy coi thường đấy! Nguy hiểm ập đến mà không dám ra trận, lại bắt đám trẻ trong tộc đi nộp mạng. Nói thật, cái ghế Đại trưởng lão này, bất kể là thực lực hay tình cảm ông dành cho gia tộc, Hàn Đàm ta đều không phục! Trận chiến hôm nay nếu ta thắng, mong Hàn Ngự ông nhường lại vị trí Đại trưởng lão này!"
Hàn Ngự nở nụ cười nham hiểm: "Được, hôm nay trước mặt tất cả các trưởng lão ở đây, ta chấp nhận việc này. Nếu ông thực sự thắng được thằng nhóc đó, vị trí Đại trưởng lão nội tộc, ta lập tức nhường lại cho ông ngay!"
Trường khí quanh người Hàn Đàm sôi sục dâng trào, ông ta chỉ tay vào Hàn Ngự: "Hàn Ngự, tốt nhất là ông hãy nhớ kỹ những gì mình vừa nói, đến lúc đó đừng có mà nuốt lời!"