Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1155

Chương 1155: Trưởng lão nội tộc

Nhà họ Hàn ở thành Thần Vụ cũng chia làm nội thành và ngoại thành.

Nội thành còn gọi là nội tộc.

Ngoại thành chính là ngoại tộc của nhà họ Hàn.

Ví dụ như gia chủ Hàn Vân thực chất chỉ là gia chủ ngoại tộc, chủ yếu là quân cờ để đánh lạc hướng các gia tộc khác ở giới Cổ Thần, đồng thời cai quản phần ngoại thành của thành Thần Vụ.

Nhưng những cường giả thực sự của nhà họ Hàn đều cư ngụ ở nội thành, tức là nội tộc.

Ngũ trưởng lão này chính là Ngũ trưởng lão nội tộc nhà họ Hàn.

Ngoài Hàn Vân ra, lão là người chịu trách nhiệm quản lý một số sự vụ của ngoại tộc.

Tuy nhiên, ngày thường mọi việc ở ngoại tộc đều do một tay Hàn Vân lo liệu, Ngũ trưởng lão Hàn Túc không cần động tay vào, nhiều nhất lão chỉ trao đổi qua lại với Hàn Vân chứ hiếm khi bước chân ra ngoại thành.

Hôm nay, đám lính gác ngoại thành đồng loạt truyền tin khiến Hàn Túc cảm thấy cực kỳ phiền phức.

"Tên Hàn Vân kia đi đâu rồi? Bên ngoài ngoại thành chẳng phải còn có đại trận bảo vệ núi sao? Cái gì mà ngoại thành bị tấn công, lũ lính gác này chỉ giỏi làm quá lên, không biết bản trưởng lão đang bận hay sao?"

Dù nhận được tin báo, Ngũ trưởng lão Hàn Túc vẫn không hành động ngay. Bởi lẽ theo lão, chuyện này mà để lão ra tay thì thật là không cần thiết. Vì thế, lão truyền tin cho Hàn Vân, bảo ông ta đi giải quyết.

Hàn Vân không phản hồi.

Hàn Túc cũng chẳng thèm quan tâm.

Dẫu sao việc quản lý ngoại thành vốn dĩ chỉ là cái danh để lão kiếm thêm chút tài nguyên từ gia tộc mà thôi. Chẳng lẽ thành Thần Vụ kiên cố như bàn thạch thế này mà lại thực sự bị người ta đánh chiếm?

Nực cười, làm sao có chuyện đó được?

...

Tại ngoại thành.

Trên tường thành.

Tôi đợi mãi mà Ngũ trưởng lão kia vẫn chưa chịu ló mặt.

Điều này khiến tôi hơi thắc mắc, tường thành bị đánh nát đến mức này rồi, người nhà họ Hàn đều mù cả hay sao? Họ không phái cường giả tới ngăn cản tôi à?

Tên Ngũ trưởng lão kia bị cái quái gì vậy? Làm đến chức đó rồi mà chẳng có chút đạo đức nghề nghiệp nào hả?

Tôi cạn lời, nên đi tới nói với đám lính gác: "Các ông tiếp tục truyền tin đi. Nhưng lần này đổi cách nói khác, các ông cứ bảo lão ta nếu còn muốn làm rùa rút đầu thì tôi sẽ trực tiếp xông vào đập nát nội thành, lôi cổ lão ta ra ngoài!"

Đám lính gác không một ai dám nói như vậy, vì làm thế chẳng khác nào tìm đường chết.

Thế nhưng, tôi vừa động tay, tức thì bốn phía tường thành đều chìm trong một biển lôi điện đen kịt.

Cảnh tượng kinh hoàng ấy khiến đám lính gác sợ đến phát khiếp. Tuy sợ Ngũ trưởng lão nhưng họ còn sợ chết ngay dưới tay tôi hơn, thế là kẻ nào kẻ nấy vội vàng lấy ngọc phù ra, cuống cuồng truyền tin cho Ngũ trưởng lão.

Ở phía bên kia, Hàn Túc đang bực bội đến mức suýt chút nữa là đập nát ngọc phù.

Đúng lúc này, một thuộc hạ hớt hải chạy vào báo cáo: "Ngũ trưởng lão, ngoại thành quả thực xảy ra chuyện lớn rồi! Cũng không liên lạc được với Hàn Vân, không lẽ ông ta bị giết rồi sao? Ngoại thành bị tấn công, trận pháp bị phá, đáng lẽ ông ta phải xuất hiện mới đúng!"

Tin tức này khiến Hàn Túc khá bất ngờ.

Lão phất tay qua ngọc phù truyền tin, trong đó lập tức vang lên những lời nhục mạ lão là đồ "rùa rút đầu".

Hàn Túc giận dữ đến cực điểm, bóp nát vụn miếng ngọc phù.

Lão dậm chân lấy đà, trực tiếp đâm thủng cả mái che của điện trưởng lão, lao vút về phía ngoại thành.

Trong lúc bay, đôi mắt của Ngũ trưởng lão đã tràn ngập sát ý!

Trong đầu lão lúc này chỉ nghĩ đến một việc: bất kể kẻ đến là ai, lão nhất định phải g**t ch*t hắn, bất kể thực lực kẻ đó ra sao, có đáng để lão ra tay hay không, lão đều phải giết! Kẻ nào dám sỉ nhục Ngũ trưởng lão nội tộc nhà họ Hàn, kẻ đó không có quyền tồn tại!

Bóng lão lướt nhanh giữa không trung, áp sát ngoại thành trong chớp mắt!

Từ xa, lão đã thấy không chỉ ba tầng kết giới sương thần đã biến mất mà tường thành còn bị xẻ ra một rãnh sâu như thiên tiệm. Trên đầu thành, một thanh niên đang thản nhiên ngồi đó, còn đám lính gác thì đang quỳ sụp xuống trước mặt hắn.

Cảnh tượng này càng khiến Hàn Túc nổ đom đóm mắt.

"Lũ vô dụng kia, đứng hết lên cho ta! Một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch mà cũng khiến các ngươi phải quỳ xuống cầu xin giữ mạng sao?"

Trường khí quanh người Ngũ trưởng lão sôi sục.

Không khí gần đó rung chuyển dữ dội, đám lính gác đang quỳ lạy tôi thấy lão tới liền lập tức bò dậy, gào lên về phía Hàn Túc.

"Ngũ trưởng lão, cứu mạng với!"

"Thằng nhóc này muốn giết bọn ta, nó còn cuồng ngôn, không coi trưởng lão ra gì, thậm chí còn đòi giết cả ngài nữa!"

Hàn Túc tiến lại gần tôi, trường khí quả thực rất mạnh, lợi hại hơn hẳn những kẻ tôi gặp trước đó. Chẳng biết cảnh giới của lão cao tới mức nào.

Đám người họ Hàn bên cạnh có Ngũ trưởng lão làm chỗ dựa nên lập tức hết sợ tôi.

Bọn chúng bò dậy, định bụng thoát thân, thậm chí còn quay lại đe dọa tôi: "Thằng nhóc, tốt nhất là cậu đừng có làm gì. Nếu không, Ngũ trưởng lão sẽ khiến cậu hồn bay phách tán đấy!"

"Vậy sao?" Tôi hỏi ngược lại.

Chẳng nói chẳng rằng, tôi trực tiếp kích nổ biển lôi điện đen đang bao trùm cả tường thành.

Uỳnh! Một tiếng nổ kinh thiên động địa!

Toàn bộ lính gác trên tường thành đều bị tôi đánh tan xác.

Sau khi dư uy của lôi điện đi qua, bọn chúng ngay cả một mẩu xương cũng không còn.

Tôi bước ra từ trong đám khói bụi, chân đạp lên một quỷ lôi, ép sát về phía Ngũ trưởng lão nội tộc.

Trong mắt vị Ngũ trưởng lão này, việc tôi ra tay ngay trước mặt lão chính là hành động khiêu khích.

Điều đó khiến lão vô cùng phẫn nộ.

Một thằng nhóc từ bên ngoài tới mà dám làm loạn như vậy, dám khinh thường một nhân vật lớn như lão, dám thị uy sao?

Hàn Túc siết chặt nắm đấm.

"Thằng nhãi dù cậu ở cảnh giới nào, khi gặp được ta thì số mệnh của cậu đã định là phải chết! Nói đi, kẻ nào sai khiến cậu tới nhà họ Hàn gây chuyện hả? Khai ra, có khi Hàn Túc ta sẽ nể tình mà để cậu được toàn thây!"

Tôi thản nhiên đáp: "Nhưng tôi thì chưa chắc đã để ông được toàn thây đâu!"

Câu nói này trực tiếp châm ngòi nổ cho cơn giận của Hàn Túc.

"Thằng ranh! Tìm chết!"

Hàn Túc bộc phát toàn bộ trường khí.

Lão tự tin vào thực lực của mình đến mức chẳng thèm rút ra bất kỳ pháp khí nào, định dùng tay không áp đảo tôi!

Tôi khẽ chuyển mình, lập tức biến mất trước mặt lão.

Được Huyền Thiên Ám Lôi gia trì, tốc độ của tôi vô cùng kinh người.

Dù có cùng cảnh giới thì tốc độ của tôi vẫn áp đảo hoàn toàn.

Vì vậy, khi thấy tôi biến mất, Hàn Túc không khỏi kinh ngạc.

Tôi xuất hiện ở một hướng khác, lòng bàn tay ngưng tụ một đạo quỷ lôi, bổ thẳng vào lưng lão.

Hàn Túc cảm nhận được nguy hiểm, liền xoay người, từ lòng bàn tay b*n r* một phiến ngọc đen tuyền. Trên đó bùng nổ những phù văn xanh biếc, chấn động ra từng đợt sóng âm xuyên thấu qua quỷ lôi của tôi, quét về phía tôi như vũ bão!

Tôi nắm chặt Huyền Thiên Ám Lôi, lôi pháp tràn ngập trên nắm đấm. Tôi tung một quyền phá nát đám phù văn và sóng âm kia, nện thẳng vào phiến ngọc đen, khiến nó vỡ vụn ngay tức khắc.