Tới núi Thần Vụ rồi!
Cô cô Long Khê chỉ về ngọn núi phía trước, giữa làn mây mù lượn lờ, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ đề bóng một ngọn núi lớn.
Bà giải thích: "Tiểu Cửu, sở dĩ gọi nó là núi Thần Vụ vì địa mạch nơi đây tạo thành một màn sương kỳ lạ. Lớp sương mù đó chính là lớp bảo hộ của cả gia tộc họ Hàn. Người ngoài nếu không được sự đồng ý của người nhà họ Hàn thì rất khó tiến vào trong.
Tôi gật đầu: "Thanh Họa, cô cô Long Khê, hai người cứ ở trên thuyền giấy chờ, tôi qua đó xem trước thế nào!"
Long Khê dặn dò: "Tiểu Cửu, cẩn thận một chút! Sương của núi Thần Vụ ngoài phòng ngự ra còn có những pháp môn tấn công biến ảo khôn lường, dù là cao thủ cũng không được lơ là!"
Thanh Họa thì hết sức tin tưởng tôi.
Tôi gật đầu, sau đó rời khỏi huyền giấy.
Chiếc thuyền giấy dừng lại giữa không trung cách núi Thần Vụ khoảng mười mấy dặm, mà tôi từ khoảng cách ấy đến gần núi chỉ trong nháy mắt!
Tiếp cận núi Thần Vụ, tôi phóng ra một tia trường khí, đập thẳng vào lớp sương bao quanh núi. Cú đánh này khiến sương mù rung chuyển dữ dội.
Thế nhưng lớp sương mù quả thực mạnh mẽ, một chiêu vừa rồi thế mà không thể xua tan dù chỉ một chút sương khói. Cả ngọn núi vẫn bị bao phủ hoàn toàn, không lộ ra lấy một góc.
Từ đây lại càng không thể thấy được động phủ, cung điện hay trạch viện của nhà họ Hàn.
Tôi trực tiếp dùng trường khí của bản thân, truyền âm vào trong núi: "Người nhà họ Hàn, ra đây!"
Tiếng quát này làm trời đất chấn động, lớp sương mù phía trước cũng cuộn trào.
Rất nhanh sau đó, mấy bóng người từ trong sương xuất hiện, theo sau là hàng loạn bóng người khác.
Nhà họ Hàn kéo ra khoảng hơn trăm người.
Nhìn trường khí của họ có vẻ đều không yếu. Thậm chí, mấy kẻ đứng dẫn đầu dường như có thực lực tương đương với gia chủ Hàn Vân, đều ở tầm Cổ Thần cấp mười hai.
Tôi nhìn lướt qua, thế mà có tới sáu người.
Hơn trăm cường giả phía sau đa phần cũng đều đạt từ cấp mười trở lên.
Nội hàm của nhà họ Hàn đúng là sâu không lường được, chỉ là không hiểu với một gia tộc lớn thế này, làm sao Hàn Vân có thể ngồi lên ghế gia chủ? Bởi vì trong sáu kẻ đứng đầu kia, bất cứ ai cũng không kém Hàn Vân, thậm chí có kẻ khí thế còn mạnh hơn nhiều.
Phía đối diện, một kẻ có chòm râu dê vuốt râu, hỏi: "Cậu là ai mà dám to gan va chạm vào sương thần của nhà họ Hàn ta?"
Tôi chẳng buồn phí lời, nói thẳng: "Tôi là Dương Tiểu Cửu, lão tổ nhà mấy ông đang ở đâu, bảo ông ta cút ra đây!"
Lão râu dê thì cười lớn: "Chỉ dựa vào một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch như cậu mà cũng muốn gặp lão tổ nhà ta? Cậu quá mơ mộng hão huyền rồi. Nếu muốn được lão tổ chỉ điểm, trước tiên cậu phải đổi tên họ, đến nhà họ Hàn làm nô bộc. Nếu làm nô bộc tốt, được nhà họ Hàn công nhận, cậu có thể trở thành tộc nhân chính thức. Đương nhiên, thân phận đó cũng chỉ là tầng lớp thấp nhất, cậu phải bò từ dưới đấy lên tới vị trí trưởng lão trong tộc như bọn ta đây thì mới mong được lão tổ chỉ điểm..."
Tôi ngắt lời : "Tôi chẳng thèm cái sự chỉ điểm của lão tổ các ông, tôi tới là để lấy đầu ông ta!"
Lão râu dê sững người. Lão không thể ngờ một thanh niên như tôi lại dám đến đây kiêu ngạo đòi giết lão tổ của họ.
Sau phút sững sờ, đám người nhà họ Hàn đều cười rộ.
Lão râu dê cười một hồi rồi nói: "Cậu dùng cách này cũng không thu hút được sự chú ý của lão tổ đâu. Có không ít kẻ ở mấy gia tộc nhỏ cũng từng dùng chiêu này để chọc giận lão tổ, muốn ông ấy xuất hiện, chỉ tiếc lão tổ nhà ta không mắc lừa! Đối với ông ấy, trò này quá trẻ con!"
Tôi nghĩ lại cũng thấy đúng, lão tổ nhà họ Hàn dù sao cũng là cao thủ cấp mười bốn duy nhất của giới Cổ Thần trước đây, chắc chắn có rất nhiều kẻ tìm đến xin chỉ điểm.
Không ngờ tôi nói thật mà bọn họ lại chẳng tin!
Thôi được, đã vậy thì không cần nói nhiều với họ nữa.
Tôi nắm chặt nắm đấm.
Tức thì, lôi điện màu đen sẫm tỏa ra quanh người.
Cứ phá cái lớp thần vụ này trước rồi nói chuyện sau!
Chiếc vòng tay vảy đen trên cổ tay rung lên, lôi quang màu đen bên trong tăng cường sức mạnh cho toàn thân tôi, trường khí trong cơ thể cũng theo đó mà sôi trào.
Đạp chân lên hư không, bước chân ấy tạo ra vô số vết nứt, tôi trong nháy mắt lại áp sát sương mù.
Một quyền của tôi đấm thẳng vào màn sương.
Đám người nhà họ Hàn bên trong đều hừ lạnh cười nhạo.
Lão râu dê mỉa mai: "Đúng là không tự lượng sức, tưởng rằng biết chút quỷ lôi là có thể phá được bình chướng sương mù của núi Thần Vụ sao? Muốn phá cái này, trừ phi cậu là cường giả trên cấp mười hai! Cái loại nhãi ranh như cậu đừng hòng đạt tới tầng thứ đó!"
Ở bên này, trên nắm đấm của tôi, lôi điện đen bùng nổ, va chạm mạnh mẽ với sương mù.
Sức mạnh khủng khiếp cuồn cuộn dâng trào, từng luồng khí tức xung kích khiến toàn bộ sương trên núi Thần Vụ rung chuyển dữ dội.
Không chỉ lớp sương mù bên ngoài, mà sương mù bên trong núi cũng bắt đầu cuộn trào.
Nói cách khác, tôi đã lay chuyển được tấm bình phong của núi Thần Vụ!
Dưới sự xung kích đó, bức màn khổng lồ hiện ra, trên đó xuất hiện vô số phù văn.
Đến lúc này, lão râu dê đứng đầu mới nghiêm túc đánh giá chàng trai trẻ đối diện, lão hỏi người bên cạnh: "Mấy ông đã nghe qua cái tên Dương Tiểu Cửu này bao giờ chưa?"
Đám người bên cạnh đều lắc đầu.
Có một kẻ nói: "Hàn Vân phụ trách việc bên ngoài, chắc hẳn ông ta biết!"
Lão râu dê nói: "Cái tên Hàn Vân đi làm nhiệm vụ bên ngoài vẫn chưa thấy về. Thằng nhóc đối diện rốt cuộc là lai lịch thế nào mà nhìn trẻ thế này, một quyền vừa rồi lại đánh ra sức mạnh ít nhất là ở cấp mười một."