Chương 1147: Thật sự là ông nội?
"Như vậy cũng là bình thường thôi, dù sao thì thân phận thật sự của Cổ Thánh giới Cổ Thần, xưa nay chưa từng có ai biết. Ngoài bản thân ông ra, con là người thứ hai." Cổ Thánh nói với tôi như vậy.
Tôi hỏi ông: "Ông nội, lần này ông gọi con tới đây, ngoài việc nói cho con biết thân phận thật của ông ra, còn có chuyện gì khác muốn nói với con không?"
Cổ Thánh mỉm cười, vỗ nhẹ lên vai tôi: "Tất nhiên là có rồi."
"Lâu như vậy không gặp, ông nội có rất nhiều điều muốn nói với con. "Ngồi xuống trước đã, uống chén trà đi. Con chắc hẳn rất muốn biết những năm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Con cứ yên tâm, ông nội sẽ kể cho con biết hết."
Tôi đi tới chiếc bàn đá phía trước, ngồi xuống.
Đích thân Cổ Thánh rót cho tôi một chén trà, tôi cũng lập tức nâng chén lên.
Thực ra, về những bố cục mà ông nội sắp đặt xoay quanh tôi, thông qua việc tự điều tra, tôi cũng đã biết được gần hết. Điều tôi thực sự muốn biết là sau khi ông nội biến mất, rốt cuộc ông đã làm cách nào để thay thế Cổ Thánh, trở thành Cổ Thánh?
Dù sao thì từ lời đồn tôi từng nghe trước đây, Cổ Thánh và ông nội tôi vốn đối địch nhau.
Tôi hỏi một câu về chuyện thay thế đó.
Câu trả lời của ông lại cực kỳ đơn giản.
"Chuyện ấy rất đơn giản. Cổ Thánh ban đầu chẳng qua chỉ là một con rối cao do ông tạo ra. Ông biến mất, không phải là thật sự mất tích, mà chỉ là thu hồi con rối đó, rồi tự đi làm Cổ Thánh."
Sau khi hỏi xong vấn đề này, tôi lại tiếp tục hỏi về chuyện nhà họ Dương.
Tôi hỏi: "Ông nội, nếu ông chính là Cổ Thánh, vậy phía sau ông đáng lẽ phải là nhà họ Dương. Nhưng vì sao ông lại để các gia tộc khác hưng thịnh, còn nhà họ Dương thì không ngừng suy tàn? Đến bây giờ, thế lực của nhà họ Dương ở giới Cổ Thần gần như đã đội sổ rồi!"
Cổ Thánh trả lời: "Tiểu Cửu à, ông làm tất cả những chuyện này đều là vì con. Dồn toàn bộ khí vận của cả gia tộc lên một mình con thì mới có thể tạo ra một tồn tại có khí vận cường đại và vô địch! Giới Cổ Thần hiện tại chỉ còn lại một mảnh thế giới này, có thể nói là nguy cơ trùng trùng. Bên ngoài, điện Tân Thần đang dòm ngó chúng ta như hổ rình mồi, bất cứ lúc nào cũng có thể ra tay, hủy diệt triệt để giới Cổ Thần! Chỉ có tạo ra một cường giả đỉnh cao như con mới có thể chống lại sự xâm lăng của điện Tân Thần! Thậm chí, chúng ta có thể lấy con làm trung tâm, chủ động tấn công điện Tân Thần, từ đó tái lập Thần Giới. Vì vậy, con chính là mưu đồ lớn nhất trong cả đời ông nội!"
Nói thật lòng, những gì Cổ Thánh nói khiến tôi cảm thấy ông ta quả thực rất giống ông nội.
Ông ta hiểu rõ kế hoạch của ông nội tôi đến mức như vậy, người bình thường chắc chắn không thể làm được.
Nhưng khi tôi không tiếp tục hỏi thêm bất cứ chuyện gì khác, ông ta không hề nhắc tới chuyện của Thanh Họa!
Đây chính là điểm mấu chốt khiến tôi nghi ngờ ông ta.
Bởi vì tôi dám khẳng định trong kế hoạch của ông nội, Thanh Họa là một mắt xích vô cùng quan trọng. Đã liên quan tới kế hoạch lớn như vậy thì nhất định phải nhắc tới Thanh Họa. Nhưng ông ta hoàn toàn không nhắc đến, vậy chỉ có một khả năng, ông ta không biết.
Ông ta căn bản không phải là ông nội tôi!
Ông ta chỉ là lợi dụng một số tin tức mình biết, cộng thêm huyễn thuật của cường giả mười lăm cảnh, để biến thành hình dáng ông nội tôi mà thôi.
Ông ta đang lừa tôi, muốn dùng phương thức này để khống chế tôi trong tay.
Bề ngoài, tôi vẫn tỏ ra hoàn toàn tin tưởng ông ta.
Nghe xong những lời đó, tôi nói: "Thì ra là vậy. Ông nội cứ yên tâm, con nhất định sẽ cố gắng tu hành, không ngừng nâng cao bản thân, chắc chắn sẽ không để ông thất vọng! Ông có dặn dò gì, cứ việc nói, con nhất định làm được! Nếu thế lực của điện Tân Thần dám đến xâm phạm giới Cổ Thần, con nhất định sẽ khiến bọn chúng có đến mà không có về!"
Trong lúc nói chuyện, tôi vận dụng huyết mạch Cổ Thần của mình, huyễn hóa ra một viên kẹo sữa Thỏ Trắng.
Ông nội từng nói những gì phân thân trải qua, ông đều cảm nhận như chính bản thân mình trải qua.
Vì vậy, thứ này chính là bước xác minh cuối cùng.
Tôi chỉ cầm viên kẹo đó trong tay, chứ không hỏi ông ta gì cả.
Cổ Thánh cũng nhìn thấy viên kẹo, dường như khá tò mò, thậm chí còn hỏi: "Đây là gì?"
Tôi tiện tay bóc giấy gói, bỏ vào miệng.
"Không có gì, chỉ là một loại đồ ăn thôi, vị ngọt. Lúc con từ hạ giới đến tiện tay mang theo."
Cổ Thánh cười, hỏi:
"Có thể cho ta một viên không?"
Lúc này, thực lực của tôi đã đạt tới Cổ Thần mười bốn cảnh. Theo lẽ thường, vượt qua mười cảnh đã được xem là thần chân chính, cho nên, tôi hoàn toàn có thể huyễn hóa ra một viên kẹo sữa thật sự.
Chợt nhớ tới chấp niệm hồi nhỏ, không ngờ sai bao nhiêu năm, tôi chỉ cần búng một ngón tay là có thể biến ra vô số viên kẹo.
Hơn nữa, tất cả đều là thật, chứ không phải ảo giác.
Đây chính là điều mà mười cảnh trở lên, cũng tức là Cổ Thần thượng ngũ cảnh có thể làm được.
Tôi ngưng tụ ra một viên, rồi đưa vào tay Cổ Thánh.
Cổ Thánh thật sự bóc ra ăn, thậm chí còn cẩn thận nếm thử, khẽ gật đầu.
"Đồ vật của hạ giới đúngkhông tệ!"
Từ đầu đến cuối, Cổ Thánh chưa từng nhắc tới bất kỳ ký ức nào về những năm tháng ở làng Dương Gia.
Nếu thật sự là ông nội, nếu những gì phân thân trải qua ông đều cảm nhận được, thì ngay khi tôi lấy viên kẹo sữa ra, ông chắc chắn đã hiểu tôi có ý gì.
Cổ Thánh rất giống ông nội tôi, nhưng cuối cùng vẫn không phải.
Ông ta chỉ đang lừa tôi, muốn lợi dụng tôi mà thôi.
Nhưng nếu là vậy thì ông nội thật sự của tôi rốt cuộc đã đi đâu?
Tất cả mọi người đều nói ông đã mất tích, vậy ông rốt cuộc đã đi đến nơi nào?
Ngay lúc này, tôi bỗng nhớ tới thuật ba ngàn người giấy Đại Đạo của ông nội.
Trước đó, trong động băng Quan Sơn, sau khi lấy được toàn bộ bản pháp, tôi đã thử tu luyện, nhưng về sau mới phát hiện, cảnh giới của tôi vẫn còn chưa đủ.
Tôi đoán các cơ duyên Đại Đạo cần thiết để tu luyện thuật pháp được ghi trong cuốn sách của ông nội.
Có lẽ, ít nhất tôi cũng phải đạt tới cấp mười lăm, phân thân hợp thể, nhìn trộm được một góc Đại Đạo, thì mới có thể tu luyện được.
Trước đây tôi vẫn cho rằng ba ngàn người giấy Đại Đọa của ông nội chỉ là một loại thuật pháp.
Nhưng trên thực tế, nó hoàn toàn không đơn giản như tôi tưởng.
Đó vừa là thuật, mà cũng là đạo.