"Cơ duyên trong quan tài trắng này, Dương Sơ Cửu tôi tuyệt đối cũng không nhường!"
Nghe tôi nói, Tô Tông nghiến răng nghiến lợi: "Dương Sơ Cửu, cậu đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Theo truyền thuyết, cơ duyên trong quan tài trắng đứng đầu toàn bộ động băng Quan Sơn, chỉ dựa vào nhà họ Dương thì không có tư cách để chạm vào đâu! Có những thứ phải có đủ nội hàm và thực lực mới giữ nổi. Thực lực không đủ mà cố tình cưỡng đoạt thì kết quả cuối cùng chỉ có một, đó là diệt môn!"
Ý của Tô Tông đã quá rõ ràng, ông ta đang dùng cả gia tộc họ Dương để uy h**p tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, hỏi vặn lại: "Tô gia chủ đang dùng tính mạng của toàn bộ người nhà họ Dương để đe dọa tôi sao?"
Tô Tông bật cười: "Không phải đe dọa, mà là nhà họ Dương yếu ớt ở trước mặt nhà họ Tô ta chẳng khác nào lũ kiến hôi. Chỉ cần Tô Tông ta muốn, thậm chí chẳng cần đích thân ra tay, chỉ một mệnh lệnh ban xuống cũng đủ khiến nhà họ Dương tro bụi bay sạch. Một gia tộc nhỏ bé như các cậu căn bản không xứng có được cơ duyên này. Nói nhiều như vậy, tiểu hữu Sơ Cửu, cậu vẫn chưa hiểu ra đạo lý này sao? Nếu cậu thực sự muốn nhà họ Dương tan cửa nát nhà thì ngay bây giờ cậu cứ việc lấy cơ duyên trong quan tài đi! Còn nếu muốn giữ mạng cho nhà họ Dương thì điều kiện ta vừa đưa ra lúc nãy có thể cộng thêm cả tính mạng người trong tộc các cậu nữa, đổi lấy cơ duyên trong quan tài trắng này, thấy sao?"
Tên Tô Tông này quả nhiên lại lấy nhà họ Dương ra ép tôi.
Tuy tôi đến giới Cổ Thần chưa lâu, nhưng nhà họ Dương ở đây chính là nguồn cội của tôi, là gia tộc đứng sau ông nội, gia tộc này dĩ nhiên không thể gặp chuyện. Họ có huyết thống với tôi, hơn nữa lúc tiến vào động băng Quan Sơn, họ cũng rất mực quan tâm.
Tô Tông là kẻ tâm địa độc ác, nếu tôi thực sự không giao quan tài trắng ra, e là ông ta sẽ ra tay với nhà họ Dương thật!
Thế nhưng, cơ duyên trong quan tài này, tôi cũng buộc phải nắm lấy!
Ngay lúc tôi đang rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan thì Đại trưởng lão Tô Phụng dưới sự dìu dắt của hai trưởng lão khác đã tiến lên, chắp tay hành lễ với gia chủ nhà mình: "Gia chủ, cơ duyên trong động băng Quan Sơn không thể cưỡng cầu! Quan tài trắng đã chọn cậu nhóc nhà họ Dương kia rồi, nếu nhà họ Tô ta cưỡng ép đoạt lấy, e rằng sẽ rước họa vào thân!"
Tôi biết Tô Phụng đang muốn báo đáp ơn cứu mạng vừa rồi nên mới tìm cách khuyên can Tô Tông.
Mấy trưởng lão bên cạnh cũng định mở miệng phụ họa theo Tô Phụng, nhưng Tô Tông trừng mắt nhìn một cái khiến không ai dám ho một tiếng. Chỉ một ánh mắt đó đã đủ thể hiện thái độ của ông ta.
Ông ta nhìn chằm chằm Tô Phụng, gằn giọng: "Đại trưởng lão, nhà họ Tô có thể tiến xa hơn được hay không đều trông chờ vào quan tài này. Chẳng lẽ ông đã bị thằng nhóc họ Dương kia mua chuộc rồi, giờ còn dám nói đỡ cho nó?"
Tô Phụng vội đáp: "Gia chủ, ta tuyệt đối không có ý đó! Chẳng phải cưỡng đoạt cơ duyên trong động băng là điều cấm kỵ ở cổ thần giới sao?"
Tô Tông đột ngột phóng ra một luồng uy áp mạnh mẽ, đánh cho Tô Phụng lùi liên tiếp mấy bước.
Tô Phụng vốn đang mang trọng thương, lùi lại mấy bước khiến các trưởng lão phía sau phải vội vàng đỡ lấy, sắc mặt ai nấy đều tái mét.
"Xem ra Tô Phụng ông đã quyết tâm muốn giúp thằng nhóc Dương Sơ Cửu, muốn giúp nhà họ Dương rồi! Không ngờ đường đường là Đại trưởng lão nhà họ Tô mà lại có suy nghĩ như vậy! Thật là nỗi bi ai của nhà họ Tô ta!"
Ông ta quay người ngước mắt nhìn tôi, quát lớn: "Dương Sơ Cửu, khuyên cậu một câu, mau chóng rời khỏi chỗ đó, nếu không đừng trách nhà họ Tô ta ra tay với nhà họ Dương của cậu!"
Tô Tông nhấn mạnh tông giọng, thậm chí còn lấy ra một tấm lệnh bài. Hiện tại có rất nhiều người nhà họ Dương cũng đang ở trong động băng Quan Sơn, một khi Tô Tông thực sự hạ lệnh, đám cao thủ nhà họ Tô chắc chắn sẽ hành động ngay lập tức để truy sát họ.
Giữa lúc tôi đang bối rối, từ lối vào hầm mộ bỗng vang lên một tiếng cười: "Ha ha ha... Đường đường là gia chủ nhà họ Tô mà lại dùng thủ đoạn này để uy h**p một hậu bối nhà họ Dương. Tô Tông, ông không sợ chuyện này truyền ra ngoài sẽ khiến thiên hạ cười chê sao?"
Người chưa thấy đâu mà tiếng đã tới.
Nghe giọng nói quen thuộc này, tôi không khỏi giật mình.
Là gia chủ nhà họ Long, cô cô Long Khê!
Bà ấy vậy mà cũng tới đây!
Lòng tôi thả lỏng đôi chút.
Lần trước bà ấy đã giúp tôi, không biết lần này liệu có ra tay nữa không?
Tôi lập tức chào hỏi: "Cô cô Long Khê, người tới rồi!"
Bên ngoài mộ cổ Bạch Sơn, cao thủ nhà họ Tô rất đông, trong đường hầm lại càng dày đặc người canh giữ.
Thế nhưng vẫn có một luồng trường khí mạnh mẽ từ bên ngoài bay vọt vào, bất kể là trưởng lão hay cao thủ nào cũng không một ai ngăn cản nổi.
Chớp mắt, Long Khê đã xuất hiện ngay cạnh Tô Tông.
Thấy Long Khê, Tô Tông không khỏi cau mày, hỏi: "Long gia chủ, mộ cổ Bạch Sơn này đã thuộc về nhà họ Tô bọn ta, bà đến đây làm gì?"
Long Khê hỏi ngược lại: "Vậy sao? Sao ta lại nhớ rằng các ngôi mộ trong động băng Quan Sơn vốn không phân chia theo gia tộc nhỉ? Cơ duyên trong đó ai có duyên thì được, sao Tô gia chủ lại nói mộ này là của nhà mình? Hay là cổ mộ Bạch Sơn không phải tên Bạch Sơn, mà tên là mộ cổ họ Tô?"
Tô Tông nghẹn lời không biết đáp sao, nhưng ông ta vẫn nhìn chằm chằm Long Khê, nói tiếp: "Lần mở động băng Quan Sơn này có bản mô phỏng Sơn Hà Đồ trấn giữ, quy tắc đó sớm đã không còn tính nữa. Giờ đây ai chiếm được ngôi mộ nào thì cơ duyên thuộc về nhà đó. Long gia chủ vô duyên vô cớ xông vào cổ mộ mà nhà họ Tô đã chiếm đóng, thế này là phá hỏng quy tắc!"
Long Khê hỏi: "Thật thế sao? Sao nhà họ Long ta lại không biết có cái quy tắc này nhỉ? Vả lại, Long Khê ai cứ vào ngôi mộ này đấy, Tô gia chủ định làm gì ta? Hay là Tô gia chủ muốn đấu với ta một trận? Ta thì chẳng ngán ông đâu!"
Lúc này Tô Tông dĩ nhiên không muốn đánh nhau, hơn nữa với địa vị của nhà họ Long trong ba mươi sáu tộc, ông ta hiện giờ không thể gây chiến, tránh kết thù sâu nặng với Long Khê sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch tương lai của ông ta.
Tô Tông hít một hơi thật sâu, nói: "Long gia chủ, xem ra gia tộc của bà không chiếm được ngọn núi lớn nào nên cũng thèm khát cơ duyên trong cổ mộ Bạch Sơn này rồi phải không? Cũng được thôi, chỉ cần bà không xen vào, sau khi xong việc, nhà họ Tô có thể chia cho nhà họ Long một vài phần cơ duyên trong này, bà thấy sao?"
Long Khê mỉm cười: "Ông hiểu lầm rồi. Nhà họ Long không có hứng thú với cơ duyên trong cổ mộ Bạch Sơn này. Ta đến đây chỉ là để giúp Sơ Cửu mà thôi, để tránh cho có kẻ lấy lớn h**p nhỏ, thậm chí dùng sự tồn vong của nhà họ Dương ra đe dọa, khiến cậu ấy không thể chuyên tâm lấy cơ duyên trong quan tài trắng!"