Chương 1104: Chạm vào tất chết!
Nhưng ngọn núi đã biến mất.
Lớp sương mù che thân của tôi bỗng chốc tan biến theo gió.
Trên cao không, một đôi mắt ngưng tụ từ pháp tướng đang nhìn tôi chằm chằm, đó chính là tên cao thủ đã dùng đồng thuật phát hiện ra tôi lúc trước.
Hắn vừa nhìn thấy tôi liền hét lớn: "Thằng nhãi đó xuất hiện rồi! Mọi người theo ta!"
Tên cao thủ nắm giữ đồng thuật kia có khả năng quan sát thực sự lợi hại, tôi vốn đã thu khí tức, nhưng trước mặt hắn lại không còn chỗ ẩn hình. Hơn nữa, sau khi phát hiện ra tôi, hắn lập tức truy đuổi.
Lúc trước còn có sương mù dày đặc che giấu hành tung, lần này núi đã bị hủy, tôi hoàn toàn không còn nơi nào để trốn.
Tên cao thủ đồng thuật lao tới, trực tiếp chặn đứng đường đi của tôi.
Tốc độ của hắn đạt đến mức cực hạn. Xem ra, kẻ này chính là ncao thủ chuyên tu luyện phương pháp truy tung.
Gặp phải người này, Chưởng Tâm Quỷ Lôi trong tay tôi nện thẳng về phía hắn, nhưng tên đó tốc độ quá nhanh, trực tiếp né được.
Tuy nhiên, ngay sau đó, tôi phóng ra quỷ lôi trên phạm vi rộng hơn, thậm chí bao phủ cả vùng không gian hai ba dặm xung quanh vào trong một biển sét đen kịch!
Quỷ lôi sẽ khiến một phương này hoàn toàn tối sầm lại, như vậy có thể giúp tôi rời đi!
Thế nhưng, quỷ lôi của tôi vừa mới ngưng tụ, một tia sáng vàng từ trên trời giáng xuống.
Đó là kim lôi, khi rơi xuống đã đánh tan một mảng quỷ lôi quanh người tôi.
Sau kim lôi, kẻ hiện thân chính là Tô Hằng nhà họ Tô!
Tô Hằng xuất hiện, quanh người lại phóng ra sấm sét vàng rực với phạm vi rộng hơn, bao trùm mọi thứ quanh tôi vào trong biển sét này, quỷ lôi của tôi hoàn toàn bị đánh tan!
Thực lực của kẻ này lại mạnh đến thế sao?
Nhìn qua có vẻ còn mạnh hơn cả tên cấp mười một nhà họ Hàn mà tôi gặp trước đó!
Hắn vừa xuất hiện, đám cao thủ tuần tra nhà họ Tô truy đuổi tôi lúc nãy cũng lần lượt đến, bốn phương tám hướng của tôi đều bị vây chặt.
Trong tình cảnh này, xem ra muốn thoát thân không hề dễ dàng!
Nơi này đã khá xa cổ mộ Bạch Sơn rồi. Nếu tôi bị kẹt ở đây, lúc cổ mộ mở ra, quan tài trắng kích hoạt, liệu tôi có được dịch chuyển qua đó hay không vẫn chưa chắc chắn.
Không được, tôi không thể bị cầm chân như thế này.
Lúc này, phía cổ mộ Bạch Sơn quả thực đã có tiến triển rất lớn.
Băng bao quanh cổ mộ đã bị cao thủ nhà họ Tô làm tan chảy, lối vào mộ đạo đã lộ ra, điều này khiến gia chủ nhà họ Tô là Tô Tông vô cùng kích động.
Gia chủ và các trưởng lão nhà họ Tô đều dồn hết sự chú ý vào cổ mộ Bạch Sơn. Chuyện Tô Hằng đuổi theo kẻ kia ở đằng xa, động tĩnh ra sao về cơ bản không ai để ý tới.
Tô Tông nói với Tô Thanh Họa: "Thanh Họa, đừng nói bản gia chủ này không dành cho con thứ tốt nhất nhé! Cổ mộ Bạch Sơn chính là chuẩn bị cho con đấy. Chút nữa cổ mộ mở, ta sẽ bảo các cao thủ trong tộc trợ giúp con cưỡng ép mở quan tài trắng, cơ duyên bên trong, con nhất định phải lấy được!"
Lần này Tô Thanh Họa chỉ "ừm".
Cô vốn kiệm lời, Tô Tông cũng gật đầu, sau đó nói với đám cao thủ nhà họ Tô: "Mọi người chia làm hai đội, một đội khống chế đòn tấn công của thú trấn mộ, một đội đi phá giải kết giới vòng ngoài cổ mộ!"
"Rõ!"
Gần ngàn cao thủ nhà họ Tô nhanh chóng chia làm hai đội, bắt đầu hành động.
Lúc này, về phía tôi, Tô Hằng cứ nhìn tôi chằm chằm.
Hắn hỏi: "Cậu là tên trộm vặt ở đâu đến, dám nhìn trộm cổ mộ nhà họ Bạch chúng ta? Cậucó biết làm vậy là cậu phải chết không?"
Tô Hằng muốn nói nhảm, vậy tôi cũng chẳng ngại kéo dài thời gian để phân thân Phế Kim âm thầm ngưng tụ Kiếm Cương Hủy Diệt.
Thực lực của hắn quả thực rất mạnh, nếu trực tiếp liều mạng e rằng khó có phần thắng.
Nhưng nếu Kiếm Cương Hủy Diệt xuất hiện, chắc cũng đủ cho hắn "uống một bình" rồi. Dù sao cái thứ đó đến Cổ Thần cấp mười hai như Hàn Vân còn đỡ không nổi.
Vì thế, tôi nói: "Tôi chỉ đi ngang qua, lỡ nhìn thêm một cái thôi!"
Tô Hằng lại hỏi: "Cậu là người nhà ai?"
Tôi lập tức trả lời: "Người nhà họ Hàn!"
Ánh mắt Tô Hằng lạnh lẽo: "Nhà họ Hàn? Nhà họ Hàn của cậu dám nhòm ngó cổ mộ nhà họ Bạch ta sao?"
Tôi xua tay: "Cái đó thì không, nhưng Tô công tử này, tôi thực sự không có ý đồ gì, nhà họ Hàn cũng không. Chỉ là nếu anh động vào tôi, lão tổ nhà họ Hàn có thể sẽ nổi giận đấy!"
Tô Hằng nghiến răng: "Nhà họ Tô ta không sợ ông già sắp hết thọ nguyên đó!"
Tôi hỏi: "Thế sao? Tôi là đệ tử chân truyền được lão tổ dạy dỗ, các anh chắc chắn không biết thân phận của tôi. Tôi tên Hàn Cửu, cái tên này là đích thân lão tổ ban cho!"
Vài câu đã khiến Tô Hằng lưỡng lự. Miệng thì nói nhà họ Tô không sợ lão tổ nhà họ Hàn, nhưng thực tế trong ba mươi sáu thế gia tộc Cổ Thần, có mấy kẻ không kiêng dè lão tổ nhà họ Hàn chứ? Nếu không phải kiêng dè lão ta, thì với tình hình của nhà họ Hàn, sao có thể là một trong ba đại gia tộc được?
Mấy kẻ bên cạnh Tô Hằng đều chờ hắn quyết định.
Tô Hằng nói: "Gia chủ có lệnh, bất kể cậu ta là ai, giết không tha!"
Khí tức vàng rực trên tay Tô Hằng bắt đầu sôi trào, hắn định ra tay rồi!
Đúng lúc này, một đệ tử nhà họ Tô lấy ra một tấm ngọc bài trông như chiếc gương, nãy giờ hắn cứ lật xem cái gì đó, lúc này đột nhiên cầm ngọc bài đối chiếu với tôi, lập tức kêu lên: "Cậu ta... Cậu ta chính là Dương Sơ Cửu!"
Nghe thấy cái tên này, Tô Hằng híp mắt.
Những kẻ xung quanh cũng sững sờ.
"Cậu ta là Dương Sơ Cửu sao?"
Tô Hằng cười lớn: "Hóa ra cậu chính là Dương Sơ Cửu. Ta còn tưởng hạng người tuyệt thế nào, hóa ra cũng chỉ là một thằng nhãi ranh. Chỉ dựa vào cái cảnh giới khởi đầu Cổ Thần cấp năm mà cậu nghĩ mình xứng với Tô Thanh Họa? Nếu Tô Thanh Họa thật sự gả cho cậu, chẳng phải là chà đạp cô ấy sao! Bản thiếu gia vốn đã phái người tìm cậu trong động băng Quan Sơn này, không ngờ chưa tìm thấy cậu thì cậu đã tự đến. Tốt lắm, chủ động đấy chứ? Cậu có cảm thấy khi so với bản thiếu gia, Cậu tự ti đến mức nên bị xóa sổ không? Cậu đúng rồi đấy! Cậu nên bị xóa sổ! Bởi vì Tô Thanh Họa chỉ có thể là của Tô Hằng ta!"
Tôi cắt ngang: "Câm miệng!"
Lúc này, bên trái tôi xuất hiện phân thân Thổ, bên phải xuất hiện phân thân Phế Kim, trên tay phân thân Phế Kim nắm chặt đoản kiếm Phế Kim đang ngưng tụ Kiếm Cương Hủy Diệt.
Đồng thời, tôi nói với Mã Diện: "Lão Mã, tạm thời giải phong Sát Thần cho tôi!"
Sát Thần bị phong ấn khiến thực lực của tôi bị hạn chế, nhưng lúc này, tôi không muốn có bất kỳ sự trói buộc nào nữa.
Bởi vì những lời của Tô Hằng đã chạm vào điểm nhạy cảm của tôi của tôi!
Điểm nhạy cảm của tôi, chạm vào tất chết!
Mã Diện quá hiểu tính cách của tôi, hắn không hề do dự, lập tức mở phong ấn Sát Thần.
Sát khí trên khắp người tôi như ngọn lửa đen đỏ bốc cao ngút trời.
Tô Hằng phải chết!