Quan Tài Mỹ Nhân - Linh Dị 13 Hào

Chương 1100

Chương 1100: Nhà họ Hàn thất bại

Tôi nhìn đống kiếm cương đang che lấp cả bầu trời bên kia, không khỏi thắc mắc.

Hàn Vân và nhóm người đó đã rơi vào tình cảnh này rồi mà vẫn không muốn để tôi đi sao?

Chẳng lẽ còn muốn nếm thử xem trên tay tôi có còn chiêu trò nào khác không?

Hay là muốn thử nghiệm ấn Sắc Nhân trong Tổ Ấn Hỗn Độn mà tôi vừa mới học được?

Nghĩ đi nghĩ lại, thôi bỏ đi!

Đó là quân bài tẩy tôi vừa mới có được, Kiếm Cương Hủy Diệt đã đủ để áp chế các cao thủ nhà họ Hàn này rồi, tôi cũng chẳng việc gì phải lộ hết bài ra làm gì!

Ngoảnh đầu nhìn lại, tôi hỏi: "Hàn gia chủ có gì chỉ giáo sao? Hay là năm kiếm cương vẫn chưa đủ? Hay để tôi tặng thêm cho ông năm kiếm nữa nhé?"

Nghe thấy câu này, sắc mặt Hàn Vân thay đổi hẳn. Vừa rồi lão không biết uy lực của Kiếm Cương Hủy Diệt nên đã "đón" bằng mặt một kiếm, lão đã hoàn toàn cảm nhận được sự đáng sợ của nó rồi!

Lão vội vàng nói: "Dương tiểu hữu hiểu lầm rồi, ta không có ý đó! Kiếm cương này của tiểu hữu thực sự quá lợi hại, bọn ta... Căn bản chống đỡ không nổi! Thực ra giữa chúng ta chắc hẳn có hiểu lầm gì đó. Còn nữa, chuyện ở cổ mộ Cầm Đế, ta bảo Liệt Nhi xin lỗi. Những gì cậu nói trước đó không sai, cơ duyên của chủ nhân cổ mộ trong động băng Quan Sơn đều là do chủ nhân tự lựa chọn, cưỡng ép mở ra cũng không có được gì, cơ duyên không thể cưỡng cầu. Vì vậy, cơ duyên trong cổ mộ Thanh Sơn này thuộc về cậu! Nhà họ Hàn bọn ta không tranh giành nữa!"

Tôi cạn lời, thầm nghĩ: Mấy người có muốn cướp thì cũng phải có cái bản lĩnh đó đã!

Hàn Vân nói tiếp: "Dương tiểu hữu, hay là cậu thu lại ba kiếm cương này đi. Hàn Vân ta xin rút lại những lời đã nói trước đó, xin bồi tội với Dương tiểu hữu, cậu xem thế có được không?"

Nói xong, lão lại quay sang quát tháo Hàn Liệt đang run bần bật phía dưới: "Liệt Nhi, mau lại đây xin lỗi Dương tiểu hữu!"

Tôi cười lạnh: "Thắng làm vua, thua làm giặc. Hàn gia chủ, ông đã bại thì nên nhận lấy cái kết này đi, kiếm cương của tôi một khi đã xuất ra thì không thể thu hồi được!"

Hàn Liệt đã chạy tới chắp tay hành lễ với tôi, Hàn Vân gầm lên "Liệt Nhi, quỳ xuống với Dương tiểu hữu!"

Hàn Liệt không dám chậm trễ, dù sao chỉ trong nháy mắt, tôi cũng có thể khiến nhà họ Hàn tan thành mây khói. Hắn lập tức quỳ sụp xuống.

Tôi hỏi ngược lại: "Nếu tôi từ trong quan tài xanh bước ra mà thực lực yếu kém, rơi vào tay các người, nhà họ Hàn sẽ làm gì?"

Hàn Vân lập tức trả lời: "Bọn ta cùng lắm chỉ lấy đi cơ duyên trên người cậu thôi, sẽ không làm gì khác đâu, Dương tiểu hữu..."

Tôi cắt ngang lời nói nhảm nhí của lão: "Được rồi! Tôi không tin đâu, tôi thấy mấy người sẽ giết tôi thì đúng hơn!"

Hàn Vân nghiến răng, hít một hơi thật sâu rồi nói: "Dương tiểu hữu, thế này đi, ta có thể giao một nửa tài nguyên của nhà họ Hàn cho nhà họ Dương các cậu, chỉ cần cậu thu lại kiếm cương. Thực ra, cả nhà chúng ta ra tay với cậu cũng là chuyện bất đắc dĩ. Nói thật lòng, đây đều là ý của lão tổ nhà họ Hàn. Ông ấy muốn luyện một phân thân nên đã nhắm trúng Liệt Nhi nhà ta, nhưng lại chê tư chất nó không đủ, nên mới bắt bọn ta đưa nó đến động băng Quan Sơn tìm cơ duyên. Nếu không phải vợ và mấy đứa con gái của ta đều nằm trong tay lão tổ, sao bọn ta lại ra tay với cậu chứ?"

Hàn Liệt cũng nói: "Những gì cha ta nói đều là thật đấy! Thực ra nhánh này của bọn ta và lão tổ nhà họ Hàn chẳng có quan hệ huyết thống gì cả. Chẳng qua lão tổ không có hậu duệ, nên mới phải lôi một nhánh bàng hệ là bọn ta ra để tạo thành một gia tộc thôi! Chuyện canh giữ mộ Cầm Đế cũng đều là ý của lão tổ, bọn ta chỉ là thực thi nhiệm vụ thôi. Trước đây có xung đột với cậu cũng là vì không còn cách nào khác."

"..."

Tôi hơi cạn lời, nhưng những lời họ nói cũng giúp tôi hiểu thêm đôi chút về nội tình nhà họ Hàn. Sớm muộn gì chúng tôi cũng phải tìm ông già Hàn Kỳ đó để báo thù cho sư phụ Cổ Cầm!

Tôi chỉ nói: "Tôi thật sự không thu kiếm cương về được, xuất kiếm rồi là thôi! Nhà họ Hàn có nhiều pháp khí như vậy, dùng thêm vài cái đi, biết đâu lại gánh được đấy. Hàn gia chủ, cố lên!"

Cha con Hàn Vân và Hàn Liệt biểu diễn tình cảm, sướt mướt nói hồi lâu, vậy mà tôi lại buông một câu như thế, suýt chút nữa khiến Hàn Vân tức đến lộn ruột. Vừa nãy thấy tôi chăm chú lắng nghe, lão còn tưởng tôi đã bị cảm động rồi.

Tôi không thèm đôi co với bọn họ nữa, lập tức lướt về phía xa.

Mảnh đồng Thủy Tổ đã bắt đầu có phản ứng, tôi phải dựa vào nó để cảm nhận vị trí lăng mộ của chiếc quan tài mỹ nhân tiếp theo!

Tôi tăng tốc cực hạn.

Chỉ trong nháy mắt, tôi đã biến mất khỏi tầm nhìn của đám người nhà họ Hàn.

"Dương tiểu hữu!" Hàn Vân gào lên trong tuyệt vọng.

Hàn Liệt bất lực hỏi: "Cha, thằng nhãi Dương Sơ Cửu đó chắc là thật sự không thu hồi được kiếm cương sao?"

Hàn Vân nghiến răng: "Dương Sơ Cửu, ta nhất định sẽ khiến cậu phải trả giá đắt!"

Tiếp theo đó, Hàn Vân cùng các trưởng lão tiếp tục điên cuồng ném ra các pháp bảo phòng ngự đỉnh cấp.

Có thể nói, toàn bộ gia sản của nhà họ Hàn gần như đã bị ném hết ra để ngưng tụ thành phòng ngự trận pháp. Để chống lại ba kiếm cương này, nhà họ Hàn đã tiêu tốn gần như sạch tích lũy mấy trăm năm.

Dù vậy, cuối cùng ba Kiếm Cương Hủy Diệt vẫn nổ tung cùng một lúc.

Cả vùng núi non quanh cổ mộ Thanh Sơn đều bị san phẳng thành bình địa.

Hàn Vân và các trưởng lão nhờ đống pháp bảo đó mà giữ được mạng, nhưng uy lực của kiếm cương quá mạnh, không một ai ngoại lệ, tất cả đều trọng thương.

Động tĩnh bên này qúa lớn.

Từ đằng xa, các gia tộc khác đang tìm kiếm cổ mộ cũng đều nhìn thấy.

Họ xôn xao bàn tán, nhưng phần lớn đều không muốn tới xem náo nhiệt. Bởi lẽ với cấp độ chiến đấu đó, các gia tộc nhỏ không muốn dính vào kẻo bị vạ lây dẫn đến diệt môn, còn các gia tộc lớn thì đang bận rộn tìm mộ, chẳng ai rảnh để quan tâm.

Nhưng lúc này, trên bản mô phỏng Sơn Hà Đồ có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm xuống phía dưới.

Lúc tôi ra chiêu, người đó đã nhìn thấy tất cả.

Người này chính là sứ giả của cung Cổ Thánh, kẻ trước đó đã hạ lệnh cho các gia tộc phái cường giả vào động băng Quan Sơn tìm kiếm Dương Sát đen.

Hắn nhìn chằm chằm vào sức mạnh kiếm cương của tôi bên dưới, ánh mắt trở nên khó đoán.